Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1518

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:12:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người mất hút.

Vương Nhất Thành:"Cái thằng ."

hiếm khi thấy dáng vẻ hồ đồ của Cao Tranh, nghĩ cũng khá thú vị. Bản Cao Tranh thì cảm thấy mất mặt. Mấy ngày nay cứ cầm chiếc nhẫn, suy nghĩ xem khi nào thì tặng cho Bảo Nha.

Cũng tưởng tượng xem Bảo Nha nhận nhẫn sẽ thế nào.

Chỉ riêng phản ứng của Bảo Nha khi nhận nhẫn, nghĩ một trăm tám mươi kiểu .

Kết quả ngờ tới, mấy ngày nay cứ lấy xem xem , thế mà quên bỏ .

Chuyện quá vô lý .

Cao Tranh đối với chính cũng chút nỡ thẳng, chỉ mong Bảo Nha đừng chê .

Thực Cao Tranh nên đưa nhẫn cầu hôn Bảo Nha lúc . Bản nghĩ , tìm một thời cơ thật , lãng mạn, ... Tóm , nghĩ đẽ, nhưng khoảnh khắc thấy Bảo Nha, mê hoặc mà lấy nhẫn .

Ừm, ở sân ga của nhà ga.

Mọi xem.

Kế hoạch của !

Cao Tranh từ nhỏ đến lớn đều là một kế hoạch, việc cũng lớp lang. cũng tại bốc đồng lấy nhẫn ngay lúc gặp mặt.

Kết quả là một cái hộp rỗng.

Cao Tranh:"..."

Thật sự, tự nhạo chính .

Suốt dọc đường Cao Tranh đều cảm thấy đúng là một khúc gỗ, phế vật đến mức chứ. khi về nhà, lập tức lao lên phòng lầu, nhanh ch.óng tìm kiếm.

Ờ, ở gối.

Anh đỏ mặt.

Anh từng nghĩ, tìm một ngày tuyết rơi, đó đến cây mai đỏ trong vườn nhà cầu hôn Bảo Nha, thật sự đẽ ý cảnh, tạo cho Bảo Nha một kỷ niệm khó quên. Sau đó thì... đó đó nữa.

Anh thấy nũng liền nhịn mà móc nhẫn .

Rồi đó nữa, còn quên bỏ nhẫn .

Cao Tranh cảm thấy, hai mươi năm lúc còn là một đứa trẻ cũng từng ngu ngốc như . Anh thở dài một tiếng, giơ tay che mắt...

lầm quá!

Cao Tranh hổ vì sai lầm của , nhưng rằng, khi , hai ba con Vương Nhất Thành và Vương Mỹ Bảo lâu, đó liền phá lên nghiêng ngả.

Vương Nhất Thành cũng thật sự ngờ, Cao Tranh hồi nhỏ giống như một ông cụ non, lúc giống như một con ngỗng ngốc nghếch chỉ lo đầu lo đuôi thế . Ngay cả ông cũng hiếm khi thấy Cao Tranh như , nhịn ha hả ngừng.

Thật sự, chỉ hận lúc đó mang theo máy phim, đáng lẽ hết mới đúng.

Ông nghĩ đến sự luống cuống và mờ mịt của Cao Tranh, càng dữ dội hơn.

"Ây , con gái , con chắc chắn là con thích chứ? Cậu trông vẻ ngốc, liệu ảnh hưởng đến gen của thế hệ ." Vương Nhất Thành trêu chọc.

Bảo Nha cũng ngừng, Tiểu Tranh từ nhỏ là dáng vẻ của một đứa trẻ lớn hiểu chuyện, hiếm khi thấy như . đây chính là bạn trai của , nên bênh vực thì vẫn bênh vực. Cô kiều diễm :"Chắc là quá thích con , nên mới rớt dây xích như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1518.html.]

Vương Nhất Thành:"Con cũng tự luyến gớm."

Bảo Nha nhướng mày, đắc ý :"Con mới tự luyến, tin ba hỏi , những gì con đều là sự thật đấy."

Vương Nhất Thành nhịn .

Không trách điểm của bọn họ thấp, thật sự là chuyện quá buồn .

xong, Vương Nhất Thành cảm thán :"Ba thấy thằng nhóc cầu hôn con đấy."

Bản Bảo Nha cũng cảm thấy như , hỏi ngược :"Vậy, ạ?"

Vương Nhất Thành liếc con gái một cái, :"Được , tự con xem , ba còn quản con ?"

Bảo Nha khoác tay ba, :"Đương nhiên là quản con ? Nếu ba cảm thấy bây giờ thời cơ , cầu hôn con cũng sẽ đồng ý."

Vương Nhất Thành:"Con cũng dỗ ngọt ông bố già đấy."

Bảo Nha:"Làm gì ạ."

Vương Nhất Thành xoa đầu con gái, mặc dù là một cô gái lớn, nhưng trong lòng ba, con gái nhà vẫn là một đứa trẻ, ông :"Tự con quyết định, bất kể con đưa quyết định gì ba cũng đều tán thành. Ba ủng hộ con vô điều kiện."

Bảo Nha khẽ "" một tiếng, nụ càng thêm rạng rỡ.

Cười đủ , mang theo vài phần lúng túng :"Chắc là cầu hôn con."

Vương Nhất Thành gật đầu, , cái mà còn , chẳng là mù ? ông cũng :"Ba can thiệp chuyện của con, con vui thì đồng ý, vui thì đợi thêm, cần quá băn khoăn."

Nói thật, ông cũng ngờ Cao Tranh cầu hôn sớm như , ông tưởng luôn đợi thêm một chút.

nghĩ cũng bình thường, dù tuổi của Cao Tranh cũng còn nhỏ, thường kết hôn ở tuổi hai mươi ba hai mươi tư, Cao Tranh vì du học nên lớn tuổi hơn một chút. Anh suy nghĩ , cũng coi như bình thường.

"Được , trời cũng khá muộn , chắc Cao Tranh cũng , chúng tàu hỏa một ngày một đêm cũng khá mệt, con tắm ngủ . Chuyện ngày mai để ngày mai ."

Bảo Nha mềm mại đáp một tiếng "".

Vương Nhất Thành cũng ngoại lệ, nhanh ch.óng đun nước tắm rửa.

Bọn họ hôm nay về là định , nên buổi chiều bắt đầu đốt lò , giờ bọn họ về nhà cũng khá ấm áp. Vương Nhất Thành tắm rửa xong cả sảng khoái, ông tựa đầu giường, bật tivi lên.

Vẫn đến rằm tháng Giêng, bây giờ chương trình tivi vẫn chủ yếu là về năm mới. Vương Nhất Thành xem chương trình Gala chào xuân phát , mặc dù xem , nhưng vẫn thấy thú vị, say sưa xem.

"Reng reng reng!"

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Vương Nhất Thành kinh ngạc đồng hồ, ai gọi điện thoại giờ chứ.

Vương Nhất Thành nhanh ch.óng dậy phòng khách, lúc mới nhấc điện thoại:"Xin chào."

"Đoán xem là ai?"

Vương Nhất Thành sửng sốt, đó lập tức bật :"Lam Lăng? Sao là cô? Cô về ?"

Ông lập tức đoán .

Lam Lăng ha hả, đủ mới :"Thật vô vị, đoán ngay thế. Thế nào? cũng đấy chứ? Chập tối nay mới xuống máy bay, về nhà gọi điện cho ."

Vương Nhất Thành:"Thế thì khéo , chập tối nay cũng từ quê lên. À đúng , chúc cô năm mới muộn, năm mới vui vẻ."

 

 

Loading...