Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1510

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:12:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Tranh cũng : “Anh thấy Bảo Nha đúng.”

Thiệu Dũng gãi đầu, : “ tớ cảm thấy chính là một chuyện nhỉ, là, chúng đ.á.n.h cược ?”

Bảo Nha: “Được thôi! Cược gì?”

Mấy cũng gan lớn, còn dám lấy chuyện của Vương Nhất Thành đ.á.n.h cược.

mà, hì hì, da dày thịt béo, sợ!

Thiệu Dũng: “Cược Khương Mẫn Toa và chú út của tớ, tớ cứ cảm thấy họ sẽ thành đôi.”

Bảo Nha: “Vậy , tớ cược sẽ .”

Cao Tranh: “Hai giới hạn thời gian chứ?”

“Một năm.”

“Được!”

Thiệu Dũng: “Vậy cược cái gì?”

Bảo Nha: “Nếu tớ thua, tớ mua cho một cái tivi.”

Thiệu Dũng: “Không vấn đề, nếu tớ thua thì ?”

Bảo Nha dường như thiếu gì, thẩm mỹ của , Bảo Nha cũng coi trọng.

Bảo Nha: “Nếu thua, chịu trách nhiệm tắm cho bốn con ch.ó nhà tớ một năm.”

Thiệu Dũng: “Được! Cứ quyết định như .”

“Quyết định !”

Cao Tranh thật lòng cảm thán: “Hai thật sự chán sống .”

Thiệu Dũng rụt cổ, chút căng thẳng, nhưng thật lòng : “Tớ chỉ xem, tớ rốt cuộc hiểu chú út của tớ .”

Bảo Nha: “Hừ. Vẫn là tớ hiểu bố và fan cuồng hơn.”

Hai ai nhường ai.

Thiệu Dũng: “ nhé, ai thắng mà giở trò. Cứ để họ phát triển tự nhiên, chúng chỉ cược kết quả, xen lung tung.”

Bảo Nha lườm một cái: “Đó là điều bắt buộc, coi tớ là phẩm chất như ? Đó là bố ruột của tớ, ông tớ cũng vui ? Cứ thuận theo tự nhiên, cứ quyết định như !”

“Nhất ngôn vi định!”

Cha con Vương Nhất Thành năm nào cũng về quê ăn Tết, năm nay cũng ngoại lệ. Vì quen đều thói quen của Vương Nhất Thành nên đến cuối năm ít đến tặng quà Tết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1510.html.]

Bên Vương Nhất Thành đúng là hết tốp đến tốp khác, bận rộn vô cùng.

cuối năm cũng trì hoãn mấy ngày, nhanh đến ngày về quê. Thiệu Dũng xách túi lớn túi nhỏ như dọn nhà, còn Vương Nhất Thành và Bảo Nha thì mỗi đẩy một vali. Tuy xe riêng, lái xe cũng tiện, nhưng Vương Nhất Thành vẫn thích tàu hỏa hơn, dù tàu hỏa vẫn đỡ phiền phức hơn.

Nói đến sự đổi của thời đại, Vương Nhất Thành đúng là chuyện để . Không xa, chỉ chuyện về nhà mỗi năm thôi. Mấy năm đầu mới lên đại học, về nhà cũng chỉ thể xe ba gác, bây giờ taxi . Vương Nhất Thành và xuống tàu hỏa bắt taxi về nhà, đúng là năm khá hơn năm .

Bây giờ nhà họ Vương ở trong một căn nhà nhỏ hai tầng, đó là căn duy nhất trong thôn. Tốt thì đương nhiên là , nhưng xem náo nhiệt của hai nhà bên cạnh nữa. Điểm thiệt thòi, nhưng rộng rãi ở cũng thoải mái.

Vương Nhất Thành năm nào cuối năm cũng về, trong thôn quen . Vừa thấy taxi thôn, bắt đầu bàn tán:"Đây là Tiểu Ngũ T.ử nhà lão Vương về ?"

"Chắc chắn là , năm nào cũng về lúc . Hơn nữa, thôn chúng cũng chỉ mỗi về đều bắt taxi, đúng là tiền chỗ tiêu."

"Nghe giàu lắm, các ông thật giả ?"

"Chắc chắn là thật , con trai sách của bán chạy lắm, còn bán cả nước ngoài nữa đấy."

Mọi xì xào bàn tán, Vương Nhất Thành trong xe đương nhiên thấy gì. Xe chạy một mạch về nhà, Điền Xảo Hoa thấy tiếng động liền ngoài, gọi:"Ôi trời ơi cục cưng của bà, Bảo Nha về !"

Bà lão vô cùng khỏe mạnh, tuy bảy mươi mấy tuổi, tóc bạc nhưng tai điếc mắt mờ, việc nhanh nhẹn. Điền Xảo Hoa cả năm gặp cháu trai cháu gái, :"Thiệu Dũng mau nhà, bà lấy lê đông lạnh , cháu thích ăn món đó, thể ăn."

Thiệu Dũng vui vẻ hì hì, đắc ý liếc chú út. Lứa nhỏ bọn họ sớm vượt qua chú út, chiếm vị trí quan trọng nhất trong lòng bà nội . Chàng trai hai mươi mấy tuổi mà vẫn còn trẻ con, vô cùng đắc ý ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu.

Vương Nhất Thành:"Mẹ, thể bên trọng bên khinh , con là đứa con trai út yêu thương nhất mà. Chúng thể chỉ lo cho cháu trai cháu gái ."

Điền Xảo Hoa:"Con lớn từng , còn tranh giành tình cảm."

gọi:"Thiệu Văn, Thiệu Võ, hai đứa mau giúp chú út xách đồ."

"Vâng~"

Hành lý của Vương Nhất Thành và ít. Cả năm về, trong nhà đổi, nhưng sự đông đúc của gia đình thể hiện rõ nhất dịp Tết, trong nhà thật sự ít. Đặc biệt là mấy đứa cháu kết hôn, Tết đến nhà càng đông hơn.

Nói thì già trong thôn thật sự ghen tị với nhà họ Vương, chỉ vì nhà họ Vương đông con cháu, sống , mà còn vì Điền Xảo Hoa thể quản con cái. Nhà bà đừng là cháu trai, ngay cả cháu gái cũng về nhà chồng ăn Tết mà kéo cả nhà về đây ăn Tết.

Đông mới náo nhiệt chứ.

Nhà họ Vương bảy cháu gái, Đại Nha, Nhị Nha, Tam Nha, Tứ Nha đều kết hôn. Nhà chồng của Tam Nha và Tứ Nha đều ở trong cùng công xã nên cứ về về. Đại Nha và Nhị Nha việc ở thành phố, cũng gả ở thành phố, nhưng vẫn về thôn ăn Tết.

Trần Đông Mai thì , Liễu Lai Đệ đặc biệt vui mừng. Bà con trai, những năm đầu thèm con trai đến phát điên, nhưng lớn tuổi sinh nữa nên cuối cùng cũng hết hy vọng. Lúc mới nghĩ đến cái của con gái.

Nhị Nha dẫn chồng về thôn ăn Tết, bà đắc ý. Có những nhà sinh con trai thì chứ, chẳng vẫn sắc mặt con dâu . Nhà bà tuy con trai, nhưng con gái thể chủ con rể, Tết đều về đây, chẳng khác gì ở rể.

Liễu Lai Đệ bây giờ chính là tâm thái . Tuy bà cực kỳ thích con trai, nhưng thì thôi, bà chứng minh con gái sống còn hơn con trai. Cho nên bây giờ ngày nào cũng khoe khoang con gái con rể hiếu thuận ở trong thôn.

Nghe đến mức tai sắp đóng kén .

Người già trong thôn tuy ghen tị với nhà họ Vương, nhưng cũng thật sự chịu nổi. Điền Xảo Hoa đủ khoe khoang , cả ngày ngoài việc khoe con trai út mua cho bà cái cái , thì khoe con trai cả cho bà cái cái nọ, tóm là một chữ đắc ý.

 

 

Loading...