Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1509

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:12:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha: “Đẹp ? Tớ cũng thấy , thật lúc đầu nhà tớ định trồng thêm nhiều cây trong sân, thấy như cũng .”

Hai cô gái bắt đầu trò chuyện.

Cao Tranh hai nhanh ch.óng buôn chuyện về các loại hoa, cảm thấy Khương Mẫn Toa giống như nghĩ, đây vẫn luôn Khương Mẫn Toa tham gia hoạt động, giống như , thuộc loại lạnh lùng.

đường về cảm nhận , Khương Mẫn Toa thật lạnh lùng, lẽ chỉ là thật sự bận. Mới thời gian giao lưu tình cảm với khác, bản chất là một khá dễ gần. Trần Quyên và một cô gái khác đều dễ ở chung, đường cũng luôn châm chọc , cô thể ở giữa hòa giải vài câu.

Bất kể tác dụng , cô như .

Bây giờ tiếp xúc nhiều hơn một chút, cảm thấy cô là một chuyên môn vững vàng, kỹ thuật cũng vẻ tệ, trong công việc nghiêm túc, nhưng trong cuộc sống chỉ là một cô gái bình thường. Nói thật, điều giống với những vợ của chú Vương.

Cho nên cũng cảm thấy, Vương Nhất Thành và Khương Mẫn Toa sẽ chuyện gì.

Suy nghĩ của Thiệu Dũng, cảm thấy thừa thãi.

Tuy lúc đầu cũng cảm thấy Khương Mẫn Toa thích chú Vương, nhưng cảm thấy Bảo Nha đúng, ngưỡng mộ đồng nghĩa với thích.

Anh cảm thấy, Khương Mẫn Toa thật tâm tư đó. Chú Vương càng .

Mà bây giờ, bất kể Thiệu Dũng nháy mắt hiệu thế nào, đều cảm thấy, thể nào.

Bởi vì Khương Mẫn Toa là kiểu mà chú Vương sẽ thích, chú Vương thích những phụ nữ đặc biệt tài giỏi, thật sự một ngoại lệ nào. Cho nên, họ thật sự cần nghĩ nhiều. Tính cách của Khương Mẫn Toa chỉ là một cô gái nhỏ bình thường.

Khương Mẫn Toa cùng khóa với , về cơ bản tuổi tác cũng tương đương, hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, theo lý mà tuổi cũng nên chút tâm cơ . vì luôn ở trong trường học, nên vẫn khá đơn thuần.

Trông tâm cơ.

Ừm, chú Vương tuyệt đối thể thích Khương Mẫn Toa.

Khương Mẫn Toa chắc cũng ý đó.

Làm , đừng nghĩ nhiều.

Cao Tranh cảm thấy thấu, đó Thiệu Dũng, cảm thấy quả nhiên hiểu sở thích của chú .

“À đúng , bố, Hương Chức , năm sẽ về một chuyến.”

Lời của Bảo Nha cắt ngang những suy nghĩ vẩn vơ của Cao Tranh, Vương Nhất Thành kịp trả lời, tò mò hỏi: “Sao cô về?”

Bảo Nha: “Cậu về tham dự đám cưới của Thiệu Dũng.”

Cô trêu chọc: “Anh quên , Hương Chức là bạn học của em và Thiệu Dũng, với , đều là bạn bè mà.”

Ngay cả lúc Hương Chức bỏ trốn, cũng là Thiệu Dũng chạy qua báo tin.

Đương nhiên chuyện cần .

Cao Tranh: “À đúng , Thiệu Dũng sắp kết hôn, Hương Chức cũng nhiều năm .”

“Bảy tám năm nhỉ.”

.”

Thiệu Dũng ưỡn n.g.ự.c, : “Cậu xem, tớ quan trọng như đấy, Hương Chức cũng quá nghĩa khí .”

Cậu Hương Chức ở Cảng Thành, cũng Hương Chức sống , nhưng nhiều hơn thì , vẫn hỏi: “Bây giờ cô về, vấn đề gì chứ?”

Cậu cũng sợ Hương Chức về nhà họ Cố bắt , như sẽ phiền phức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1509.html.]

Tuy bạn học cũ thể về là một chuyện , nhưng nếu gây phiền phức cho cô , Thiệu Dũng cảm thấy Hương Chức cần thiết tham dự đám cưới của . Dù lúc đầu cô thể rời dễ dàng như .

Bảo Nha: “Không vấn đề gì , cũng về quê, đến Thủ đô tham dự đám cưới.”

Đừng là ở Thủ đô, cho dù là ở quê, nhà họ kết hôn cũng sẽ mời nhà họ Cố, giao tình đó.

Thiệu Dũng: “Vậy thì quá .”

Cậu cũng thật sự cảm thán: “Hương Chức cũng coi như vượt qua .”

, cuộc sống của khá .”

Dừng một chút, Bảo Nha tiếp tục : “Hương Chức , sẽ về cùng chị Tần. Đến lúc đó em nhờ chị Tần ký cho em thêm mấy tấm ảnh.”

“Em còn hiếm lạ cái ?” Thiệu Dũng ngơ ngác.

Bảo Nha lườm một cái: “Đương nhiên là xin cho bạn bè , em tự xin ảnh ký của chị gì.”

Thiệu Dũng: “Cũng đúng.”

Khương Mẫn Toa tò mò hỏi: “Là nữ minh tinh Tần Tuyết Mạn đó ?”

, đu idol ?”

Khương Mẫn Toa lắc đầu: “Tớ đu, tớ chỉ tò mò thôi.”

Cô liếc Vương Nhất Thành một cái, đó lập tức thu hồi ánh mắt, là vợ cũ của thầy Vương, thật khó tưởng tượng hai từng kết hôn.

rõ ràng vì ngoài ở đây, Bảo Nha cũng nhiều hơn, ngược hỏi: “Mẫn Mẫn về quê ăn Tết ?”

Khương Mẫn Toa gật đầu: “Có về, tớ nước ngoài mấy năm về nhà , khi về nước bận rộn với việc nhận chức, cũng mãi về, Tết nhất định về. Không về nữa, bố tớ sẽ tưởng tớ mất tích .”

Nhắc đến gia đình, cô phá lên: “Họ thư cho tớ còn mắng tớ nữa.”

Bảo Nha cảm thán: “Tớ thì bao giờ xa nhà lâu như , tớ luôn sống cùng bố.”

Vương Nhất Thành liếc cô một cái: “Cái đuôi nhỏ của bố.”

Bảo Nha cũng thấy lúng túng, nũng nịu kéo tay bố, : “Con thích, con thích! Dù bố cũng đừng hòng bỏ rơi con, cho dù kết hôn con cũng sẽ về đây ở.”

Thiệu Dũng im lặng về phía Cao Tranh, Cao Tranh mày mắt đều là nụ , chút biểu cảm đặc biệt nào.

Cao Tranh đương nhiên quan tâm, từ năm chín tuổi quen nhà họ Vương, đó luôn theo Vương Nhất Thành, phần lớn thời gian đều ở nhà ông, thật sự quen, nếu thật sự kết hôn với Bảo Nha, thì ở cũng .

Mẹ quan tâm những thứ linh tinh đó, chú Vương cũng quan tâm.

Họ tự nhiên cần nghĩ nhiều.

“Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi.” Dì Lưu qua gọi.

“A, thôi thôi!”

Khương Mẫn Toa đầu tiên đến nhà họ Vương, khá là vui vẻ, lúc về là Bảo Nha và Cao Tranh tiễn cô, họ xem kịch, tiện thể tiễn cô. Đi cùng còn Thiệu Dũng. Khương Mẫn Toa xuống xe , Thiệu Dũng thật lòng : “Hai thật sự cảm thấy Khương Mẫn Toa thích chú út của tớ ?”

“Cảm thấy chứ, nhưng thích và thích cũng chắc là một chuyện.” Bảo Nha như .

 

 

Loading...