Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1505

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:12:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha phục chen : “Sao là hai lăm, qua năm mới là hai bốn tuổi tròn, với , đây qua năm mới ?” Vấn đề tuổi tác, nghiêm túc, một chút cũng thể mơ hồ.

“Thì cũng là tháng một .”

Thiệu Dũng: “Haiz, em cũng đừng xoắn xuýt chuyện , hai tuổi cũng còn nhỏ, kết hôn ?”

Cao Tranh tự nhiên là kết hôn, về phía Bảo Nha, thấy cô chớp chớp đôi mắt to , chút rung động cầu hôn, nhưng nhanh : “ đương nhiên sẽ cầu hôn Bảo Nha, nhưng liên quan gì đến , lo cho bản .”

Tuy cũng kết hôn với Bảo Nha, nhưng sợ quá nhanh, Bảo Nha sẽ vui. Dù Bảo Nha bây giờ vẫn còn là sinh viên.

Hai họ cũng lớn lên cùng từ nhỏ, tính cách của Bảo Nha, nên dù thế nào, cũng bàn bạc với Bảo Nha, chứ một vội vàng quyết định.

Cao Tranh: “Nếu cầu hôn, nhất định sẽ bàn bạc kỹ lưỡng với Bảo Nha nhà chúng .”

Bảo Nha Cao Tranh một cách đầy ẩn ý, Cao Tranh lập tức: “Anh chỉ hận thể kết hôn ngay bây giờ.”

Vương Nhất Thành mấy , liếc , liếc , một cách như như , : “Kết hôn ~~~”

Cao Tranh giật , lập tức : “Chúng cháu cũng sẽ xin ý kiến của chú Vương.”

Vương Nhất Thành .

Ông thêm, nhưng ai mà ý kiến của ông là quan trọng nhất.

Thiệu Dũng: “Chú út, bọn họ…”

Chưa xong, thấy tiếng chuông cửa, liền thấy bác gác cổng nhanh ch.óng mở cửa lớn, đến là Khương Mẫn Toa.

Khương Mẫn Toa là đầu tiên đến đây, chút gượng gạo, cô xách hai cái túi, thẳng phòng khách, Bảo Nha mở cửa đón cô: “Mẫn Mẫn đến ?”

Khương Mẫn Toa một tiếng, : “Nhà hóa ở bên , lúc tớ đến còn do dự, tưởng tìm nhầm.”

Bảo Nha: “Làm thể, mau , bên ngoài lạnh.”

Khương Mẫn Toa là đầu tiên đến nhà họ Vương, nhưng là đến đột ngột, mà là mời, cô nhà chào hỏi từng một, đó xuống. Thật Bảo Nha và Khương Mẫn Toa , nhưng vì cô và Cao Tranh cùng là một lứa du học sinh, nên cũng thể coi là bạn học, hơn nữa, Bảo Nha và Khương Mẫn Toa cũng chút duyên phận, Tứ Cửu Thành lớn như gặp mấy . Ngoài việc gặp ở bệnh viện, còn gặp đường hai .

Mới nửa tháng mà gặp mấy , hai đều cảm thấy duyên, Khương Mẫn Toa hứng thú với Hán phục và sườn xám mà Bảo Nha , nên mới đến nhà chơi. Nói thật, điều kiện nhà Khương Mẫn Toa cũng tệ, gia đình là gia thế y học, nhà đều bác sĩ, điều kiện tự nhiên kém.

nếu so với nhà họ Vương, vẫn là châu chấu đá xe.

Ít nhất nhà cô một khu vườn lớn như , cô tò mò xung quanh, : “Vườn nhà chút khác với tứ hợp viện cũ.”

Bảo Nha: “Ừm, vườn nhà tớ đây là vương phủ, lúc đó chỉ riêng việc sửa sang mất gần hai năm, thế nào, tệ chứ?”

Khương Mẫn Toa thật lòng cảm thán: “Nhà như , cũng cần đến Cố Cung chụp ảnh . Ở nhà chụp là lắm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1505.html.]

Bảo Nha: “Sao mà so , đó là Cố Cung, đây là đang so sánh với cung trăng đấy.”

Khương Mẫn Toa , Bảo Nha: “Đi, tớ dẫn xem quần áo của tớ.”

Khương Mẫn Toa gật đầu, cô thật sự tò mò, ở bệnh viện thấy thấy , cô cũng động lòng, còn đến Cố Cung định chụp một tấm ảnh. mà, cái gì cũng , chỉ sợ so sánh, xem quần áo của Vương Mỹ Bảo , những bộ ở quầy chụp ảnh, quả thực là một trời một vực.

Không thể tay .

khi gặp Bảo Nha, thể hỏi cô may quần áo ở , tuy là một học bá, nhưng học bá cũng yêu cái , cũng sở thích nhỏ. Thế là mặt dày đến đây, mặt cô ửng hồng, gật đầu với Vương Nhất Thành và coi như chào hỏi, theo Bảo Nha phòng cô xem quần áo.

Cao Tranh: “Bảo Nha nhà chúng thật đáng yêu, xem kìa, với ai cũng thể trở thành bạn .”

Thiệu Dũng: “Bạn học của ?”

Cao Tranh: “Chỉ thể coi là , thực tế thì .”

Thật cũng với Khương Mẫn Toa, chỉ : “Chúng qua gì.”

Vương Nhất Thành thì quan tâm Bảo Nha mời ai đến nhà chơi, dù Bảo Nha tự chừng mực, ông vẫn luôn , con gái trông trong sáng ngây thơ, nhưng tinh ranh, gặp chuyện là dám tay.

Có lẽ, đây chính là di truyền.

Ông và vợ Thích Tú Ninh đều dạng , nên Bảo Nha dù lớn lên trong môi trường giàu từ nhỏ, cũng là một đứa trẻ tinh ranh, giống như Thiệu Dũng mắt. Đây mới thật sự là một trai lớn đơn thuần và rạng rỡ.

Vương Nhất Thành con gái thế nào, nên lo lắng cho con gái, ngược dậy: “Trưa nay các cháu đều ở ăn cơm, chú với dì Lưu một tiếng, mua chút đồ ăn sẵn về.”

Cao Tranh: “Ăn lẩu chú, nhà dưa chua, dưa chua thịt ba chỉ hàu, chúng ăn lẩu đồng.”

Người Đông Bắc thích dưa chua.

Vương Nhất Thành: “Cũng , chú với dì Lưu.”

Dì Lưu vì cuộc sống vất vả nên trông già, nhưng thực tuổi của dì lớn đến , bảo mẫu ở nhà họ mấy năm , thực cũng mới ngoài năm mươi. Dì thật sự khỏe mạnh, nhanh nhẹn vô cùng, Vương Nhất Thành họ ăn lẩu đồng, lập tức : “Vậy mua thêm ít thịt cừu, còn hải sản gì đó, thấy thì cũng mua một ít.”

Vương Nhất Thành: “Được.”

Dì Lưu nhanh ch.óng xách túi nhỏ ngoài, đến cửa còn hỏi: “Anh cả trưa nay ăn gì?”

Dì Lưu và ông lính già gác cổng Trần lão đầu hai đều thuộc loại cứng nhắc, họ kiên quyết ăn cùng Vương Nhất Thành và , hai thì tụ tập ăn với . Đương nhiên, là họ quan hệ . Tuyệt đối .

Vốn dĩ hai ăn riêng, mùa hè hai đều xổm trong sân ăn cơm, chuyện hợp , quan hệ cũng hơn một chút, từ đó về thì ăn chung. Cũng chuyện bạn.

là loại quan hệ đó, hai đều tâm tư tìm kiếm mùa xuân thứ hai, thuần túy là một bạn già.

 

 

Loading...