Cao Tranh:"Anh sang ăn chực bữa sáng."
Bảo Nha khẽ bật , liếc cái vali của Cao Tranh, hỏi:"Đây là cái gì ?"
Cô bé cứ thế hỏi thẳng, Cao Tranh đáp:"Quần áo chuẩn cho em đấy."
Bảo Nha sửng sốt, ngay đó chợt phản ứng , vui sướng :"A, quần áo may xong ?"
Cao Tranh ngậm gật đầu.
Đây là do chính Bảo Nha yêu cầu, cô bé tìm một thợ may già, may Hán phục và cả Kỳ trang, may ròng rã gần một tháng trời, cuối cùng cũng xong.
Cao Tranh:"Đi, thử xem."
"Vâng."
Bảo Nha nhanh ch.óng kéo Cao Tranh nhà, trong nhà khá ấm áp, Bảo Nha bắt đầu lục lọi xem xét. Có bộ Hán phục bằng lụa mỏng màu hồng phấn, dịu dàng tươi ; cũng Kỳ trang của triều Thanh, chất liệu gấm vóc thêu thùa, mang một phong tình khác hẳn. Bảo Nha gương ướm thử từng bộ, cô bé may tận sáu bộ lận.
Cũng may là bên đó chỉ nhận đồ cho một cô bé, dốc sức đẩy nhanh tiến độ, nếu á, hơn một tháng cũng chắc lấy .
Thực á, là hơn một tháng, chứ thực tế còn lâu hơn, bởi vì từ lúc trời lạnh Bảo Nha đặt , chọn kiểu dáng, lựa xấp vải, còn một công đoạn lặt vặt đều từ . Cô bé vui vẻ hớn hở:"Anh ngoài , em thử quần áo."
Cao Tranh nhúc nhích, :"Anh mặt là chứ gì, trộm , cứ , chút ấm trong phòng bay mất hết bây giờ."
Bảo Nha , hai má ửng đỏ, :"Anh bớt điêu , ngoài mau."
Cô bé nũng:"Phòng em thiếu chút ấm ."
Cao Tranh:"Vậy bức bình phong, ? Anh thật sự sẽ trộm , em còn tin tưởng nhân phẩm của ?"
Căn phòng của Bảo Nha đúng là sự kết hợp giữa cổ điển và hiện đại, những món đồ khá hiện đại như quạt máy, đài radio, nhưng đặt thêm bình phong, tủ quần áo cũng là kiểu giả cổ, chung là phối hợp vô cùng lộn xộn.
tuy lộn xộn, hề cảm giác bừa bãi, ngược còn tôn lên vẻ của .
Cao Tranh:"Anh sẽ bình phong, đảm bảo."
Bảo Nha do dự một chút, :"Được ."
Cô bé giả vờ nghiêm túc lườm Cao Tranh một cái, đôi mắt ướt át, kiên định :"Anh phá hỏng sự tin tưởng của em đấy."
Cao Tranh bật , nghiêm túc gật đầu.
Bảo Nha chần chừ một lát, nhanh xong bộ Kỳ trang. Hán phục thực thanh tú hơn, nhưng mà, trời lạnh. Bộ Kỳ trang quá lộ vòng eo, thể mặc thêm quần bông ở bên trong. Bảo Nha hì hì, lưu loát đồ xong, bộ quần áo mặc thực cũng phức tạp lắm.
Bảo Nha chọn một bộ Kỳ trang thêu hoa màu đỏ rực, mái tóc xõa ngang vai của , cảm thấy kiểu tóc thật sự quá hợp.
Bảo Nha sột soạt quần áo, Cao Tranh bình phong, thấy rõ mồn một. Cậu đương nhiên sẽ trộm, nhưng vành tai đỏ bừng lên , quả nhiên lúc , những giác quan khác trở nên cực kỳ nhạy bén.
Cao Tranh:"Bảo Nha?"
Bảo Nha giật nảy , ngẩng đầu , Tiểu Tranh vẫn coi như giữ đúng quy củ. Cô bé khẽ thở phào một , chỉnh quần áo, :"Em xong ."
Cao Tranh từ bình phong bước , cô bé. Cô bé quả nhiên mặc màu gì cũng , một màu đỏ rực rỡ tôn lên con rạng rỡ như hoa hồng. Bảo Nha thuộc kiểu nhan sắc "tiểu bạch hoa" đỉnh cao, trong trẻo như nước, vốn dĩ còn nghĩ hợp , nhưng , chẳng gì là hợp cả.
Thật sự đặc biệt xinh .
Cao Tranh đưa tay vuốt mái tóc rối của cô bé, :"Đẹp lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1498.html.]
Đôi mắt Bảo Nha sáng lấp lánh, nũng nịu hỏi:"Đẹp ở cơ?"
Cao Tranh:"Chỗ nào cũng ."
Cậu ngắm Bảo Nha, đến mức chẳng nỡ rời mắt. Bảo Nha nhà họ quả nhiên là nhất.
Bảo Nha thấy chằm chằm chớp mắt, khóe miệng càng cong lên cao hơn, cô bé :"Vậy chúng đến Cố Cung chụp ảnh nhé?"
Cao Tranh:"Được."
Cậu khựng một chút, mái tóc của Bảo Nha, :"Tóc của em nên một chút."
Bảo Nha:"Chúng tiệm cắt tóc ."
Cô bé hẳn là một cô gái khéo tay, kiểu tóc đặc thù thế , cô bé chắc chắn là .
Cao Tranh:"Vậy thôi."
Bảo Nha:"Đợi em một lát, em trang điểm ."
Cái thì cô bé , học từ Tần Tuyết Mạn mà.
Đừng thấy Bảo Nha ít dùng, nhưng đồ đạc thì đầy đủ lắm đấy, đủ các loại đồ nghề, nhét đầy cả một ngăn kéo.
Cũng may là kỹ thuật của cô bé tồi, nếu thật sự sẽ cảm thán là học sinh kém mà văn phòng phẩm thì nhiều.
Cô bé nghiêm túc trang điểm cho , chẳng mấy chốc từ một thiếu nữ trong trẻo như nước ban nãy biến thành một đại mỹ nhân mang vài phần rực rỡ, hợp với bộ quần áo cô bé đang mặc lúc . Cao Tranh chống cằm bên cạnh , chân thành :"Các đồng chí nữ mấy em giỏi thật đấy, đôi tay cũng quá khéo léo ."
Bảo Nha hì hì, chút đắc ý, :"Em thể trang điểm, nhưng em thể vẽ. Trở nên xinh hơn, đây chính là chuyện lớn đấy."
Cao Tranh bật , giơ ngón tay cái lên.
Bảo Nha trang điểm xong chuẩn khỏi cửa, hai bước , đụng ngay Vương Nhất Thành. Vương Nhất Thành sững sờ đực đó, khiếp sợ:"Ái chà, con cái gì thế ?"
Bảo Nha đắc ý:"Đẹp ba?"
Cô bé xoay một vòng bên cạnh ba.
Vương Nhất Thành gật đầu:"Đẹp thì , nhưng mà con gái, thể , con vẽ vời thế đến lúc đó trông khá là khó chọc đấy."
Bảo Nha:"Cũng mà đúng ? Có ch.ói lóa ?"
Vương Nhất Thành:"Con gái ba đương nhiên là thế nào cũng , nhưng cái đầu của con , cái kiểu tóc ."
Bạn xem, đây chính là ba ruột.
Bảo Nha:"Con mà, giờ đây. Bọn con định đến Cố Cung chụp ảnh chơi, ba ?"
Vương Nhất Thành sang Cao Tranh, Cao Tranh lập tức nở nụ lấy lòng, chuyện còn gì mà hiểu chứ? Đôi tình nhân trẻ nào một cái bóng đèn theo!
Vương Nhất Thành liếc Cao Tranh, :"Nể mặt đấy."
Cao Tranh lập tức bật , :"Cháu ngay là chú Vương thương cháu nhất mà."
Vương Nhất Thành:"Bớt dát vàng lên mặt , ."