Vương Nhất Thành:"Đương nhiên , chỉ thích những thứ thôi."
"Đó cũng là do gu."
Lời ý ai cũng , Vương Nhất Thành , :"Anh sẽ coi là thật đấy."
Giám đốc Điền :"Lời thật mà còn sợ tưởng là giả ?"
Ông , cảm khái :"Nói đến đây, cũng còn bán bao lâu, , cấp đang nghiên cứu hủy bỏ quầy hàng ."
Một là những bức tranh chữ quả thực thích hợp để bán như , hai là vì hàng tồn kho hạn.
Vương Nhất Thành nhướng mày, :"Vậy chọn thêm một ít ."
Giám đốc Điền:" cũng chỉ là loáng thoáng tin tức như , rốt cuộc khi nào thực hiện cũng chắc ."
Vương Nhất Thành:"Cũng đúng."
Miệng , nhưng cô trực tiếp bao trọn tất cả tranh chữ ở quầy.
Giám đốc Điền:"..."
Nhân viên bán hàng ở quầy:"..."
Giám đốc Điền:"Còn ngây đó gì, nhanh lên, chuẩn kiểm kê đóng thùng, chuyển lên xe của lão Vương."
Nhân viên bán hàng:"Vâng ."
Giám đốc Điền cảm khái:"Anh đây thật là..."
Ông cũng miêu tả thế nào, nhưng, đúng là Vương Nhất Thành , dù gần như mỗi đến đều mua nhiều đồ. Vương Nhất Thành:"Đi, chúng xem đồ sứ, cái nào ?"
"Có, đồ sứ phấn thái, thích ."
Vương Nhất Thành:"Đương nhiên là thích ."
Anh tay thật nhanh, loáng một cái mua một đống, mấy chục vạn bay .
Giám đốc Điền:"..."
Cùng là con , mà cách giữa với thật lớn.
Vương Nhất Thành tuy tiêu cũng khá nhiều, những năm tám mươi, cho dù bây giờ là mùa đông năm tám sáu, nhưng mấy chục vạn vẫn là một tiền khổng lồ. Vương Nhất Thành trong lòng sáng như gương, lỗ.
Những thứ , theo thời gian sẽ ngày càng giá trị.
Vương Nhất Thành mua vui vẻ, ngược nhân viên bán hàng ở quầy giám đốc Điền với ánh mắt mờ mịt, :"Giám đốc, quầy của trống , gì bây giờ? cũng chẳng gì để bán nữa?"
Giám đốc Điền:"Không việc còn ? Cô cứ ở quầy, sẽ xin cấp điều hàng từ thành phố khác về."
Nhân viên bán hàng:"Vậy thì quá."
Họ đều là lĩnh lương c.h.ế.t, bát cơm sắt, tuy còn cao cao tại thượng như những năm đầu, nhưng bây giờ thái độ cũng thể là đến mức nào, dù cũng thể sa thải họ. nếu so với các trung tâm thương mại bình thường, thái độ của họ coi là khá .
Dù , khách hàng ở đây đều là tiền, họ ít nhiều cũng chú ý một chút, để tránh đắc tội với ai, rước lấy phiền phức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1475.html.]
bây giờ hàng, cô thật sự nhàn rỗi, lĩnh lương mà việc thì bao, đây là cô lười biếng, mà là thật sự hàng. Quầy đồ sứ cũng mua một đống đồ, tình hình cũng tương tự.
Tầng của họ cơ bản đều bán đồ cổ, lúc việc thật sự tuyệt.
Lúc Vương Nhất Thành xuống lầu rời , nhân viên bán hàng hỏi:"Giám đốc Điền, ngài Vương đối tượng ạ? Bên nhà đẻ của một cô em họ, trông xinh , chỉ là điều kiện gia đình kém một chút, nhưng thì thật sự . Nếu ngài Vương đối tượng, mai giới thiệu một chút ?"
Giám đốc Điền:"Cô đừng ghép đôi lung tung."
Ông Vương Nhất Thành độc , nhưng coi trọng cô em họ nào đó của cấp .
Chính cô là một cuồng em trai, suốt ngày lo lắng cho nhà đẻ, chỉ hận thể dọn hết đồ nhà chồng về nhà đẻ, em họ của cô nếu cũng là như , thì giới thiệu cho chẳng là kết thù ?
Hơn nữa đừng tưởng ông , cô là thấy điều kiện .
cô nghĩ, điều kiện thể tùy tiện coi trọng một cô gái bình thường ?
"Em họ xinh lắm."
Giám đốc Điền:"Xinh bằng ngôi lớn ? Cô đừng xáp ghét."
Nhân viên bán hàng ỉu xìu, nhưng dám lời phản bác.
Giám đốc Điền là giám đốc Cửa hàng Hữu Nghị, cũng bình thường, ít nhiều cũng qua một chuyện của Vương Nhất Thành. Vợ cũ của Vương Nhất Thành là một nữ minh tinh nổi tiếng, bây giờ đang phát triển ở Cảng Thành. Người từng gặp những mỹ nhân lớn như , là từng thấy đời?
Giám đốc Điền lắc đầu, cảm thấy cấp của thật sự gì cả.
Cũng xem xem đôi bên hề quen , còn giới thiệu đối tượng, thật là thiết quá mức .
Chính giám đốc Điền cũng dám những lời như .
Vương Nhất Thành lưng họ còn đang tính chuyện giới thiệu đối tượng cho , hiện giờ thật sự là một nhẹ nhõm, niềm vui của sự độc , bạn thể tưởng tượng . Thực Vương Nhất Thành là thế nào cũng , kết hôn cũng , độc cũng , là bắt buộc thế nào.
Anh thế nào cũng thể tìm thấy niềm vui của .
kết hôn giả là chuyện khác, bây giờ nhẹ gánh, đương nhiên là vui vẻ.
Vương Nhất Thành lái xe về nhà, sắp xếp thu hoạch hôm nay của . Thường thì khi mua những thứ , cần khác giúp đỡ, tự sắp xếp, cất giữ, trưng bày. Mỗi món đồ của , đều rõ là đặt ở .
Nếu ngoài , thì cũng chỉ Bảo Nha một chút, còn những khác, đều nhiều.
Vương Nhất Thành còn tự chuẩn một cuốn sổ, ghi chép từng món đồ của . Anh thật sự thích những việc như , ở đây cả ngày cũng thấy chán. Hôm nay thu hoạch bội thu, Vương Nhất Thành cảm thấy vui vẻ.
"Ba, ba~"
Vương Nhất Thành thấy tiếng gọi của Bảo Nha, từ trong phòng :"Sao ?"
Bảo Nha:"Ba, chú Trần đến , là việc tìm ba."
Vương Nhất Thành:"Được, ba qua ngay."
Bảo Nha thực chênh lệch tuổi với Sấu T.ử là bao, gọi một tiếng cũng , đây cô thỉnh thoảng cũng gọi là , nhưng khi lên cấp ba đều cố gắng gọi là chú, dù , đây đều là bạn học của ba cô mà!
gọi quen miệng , thỉnh thoảng cũng gọi nhầm.