Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1457

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:10:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha lải nhải kể lể, Hương Chức khiếp sợ:"Quá vô liêm sỉ đúng ?"

Bảo Nha:"Từ Tiểu Điệp lúc đó ăn đòn, bây giờ thấy nhà bọn họ là trốn như chuột ."

Hương Chức:"Ha ha, tớ ngay tên khốn Cố Lẫm đó đáng để bất cứ ai thích mà."

Bảo Nha kinh ngạc:"Cậu ghét Từ Tiểu Điệp lắm, tớ nhớ đây lúc Vu Chiêu Đệ thích ba , ghét Vu Chiêu Đệ mà."

Hương Chức:"Đây là hai chuyện khác , Từ Tiểu Điệp mặc dù từng qua với ba tớ, nhưng cô gì tớ cả."

Từ Tiểu Điệp chính là loại não yêu đương hồ đồ thuần chủng.

Loại đầu óc tỉnh táo , ngoài thì thật sự chẳng gì khác.

Hương Chức đến mức giận cá c.h.é.m thớt, đây cô ghét Vu Chiêu Đệ là vì kiếp Vu Chiêu Đệ từng ngược đãi cô, nhưng mà... luôn cảm thấy Vu Chiêu Đệ kiếp và kiếp giống . Cô đột nhiên hỏi:"Vu Chiêu Đệ ?"

Bảo Nha:"Nhiều năm tin tức của cô , mỗi năm đều nhận một khoản tiền dưỡng lão."

Hương Chức "ồ" một tiếng, vẫn hiểu lắm.

tiếp:"Không bọn họ nữa, tiếp chuyện nhà họ Cố , tớ chỉ thích chuyện xui xẻo của bọn họ thôi. , Nhị Lư T.ử ? Hồi bọn tớ là bạn học, tự lo học hành đàng hoàng còn ép tớ thi trượt để nền cho , tớ thèm để ý mới lạ, lúc đó tớ tẩn cho một trận."

Bảo Nha bật , :"Tớ nhớ mà. Cậu bây giờ , một lòng đẻ con trai, bây giờ ba đứa con gái ."

Bọn họ là cùng tuổi, đây sinh ba, thế thì thật sự đáng sợ, vợ của Nhị Lư T.ử đang đẻ con thì cũng đang đường đẻ con.

"Cậu kiên quyết đẻ bằng một đứa con trai."

Hương Chức "phi" một tiếng:"Đồ não tàn."

:"Vợ mà cũng bằng lòng, tổn hại sức khỏe bao nhiêu."

Bảo Nha:"Cô bằng lòng chứ, chị Tứ Nha của tớ là Chủ nhiệm Hội phụ nữ trong thôn ? Đã tìm đến nhà mấy . Cô còn c.h.ử.i chị Tứ Nha của tớ nữa kìa, chị ch.ó chui gầm chạn lo chuyện bao đồng, bản thích đẻ, liên quan rắm gì đến khác. Bây giờ đang kế hoạch hóa gia đình ? Cô mỗi m.a.n.g t.h.a.i mấy ngày là trốn trong núi, đẻ xong mới chui . Tiền phạt kế hoạch hóa gia đình, khuân sạch những gì thể khuân trong nhà . May mà nhà họ Cố chia gia tài, nếu ngay cả nhà bác cả của cũng khuân sạch."

Hương Chức:"... Cái thứ cực phẩm ngu ngốc gì thế ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1457.html.]

Bảo Nha:"Bọn họ là đối tượng quan tâm trọng điểm trong thôn, là hộ ngoan cố trong công tác triển khai kế hoạch hóa gia đình."

Hương Chức:"..."

Cô thật sự thể hiểu nổi, :"Nhà cái bộ dạng đó, mà cứ nằng nặc đòi đẻ, như ngai vàng để kế thừa bằng. Chịu nổi. Tớ nhà họ Cố chẳng mấy bình thường mà, xem tớ mà gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn thế ."

Bảo Nha:"Phụt!"

Hương Chức:"Còn những khác thì ?"

Bảo Nha:"Chiêu Đệ, Phán Đệ, Táo Hoa sống cũng bình thường. Phán Đệ quyến rũ họ tớ ! Bị bà nội tớ c.h.ử.i cho mấy trận. Cô còn cưỡng ép ăn vạ nhà tớ nữa kìa, đó bà nội tớ tẩn cho một trận, bà thím hai độc ác của gả nơi khác . Sính lễ cũng khá cao, nhưng ngợm thì thấy. Có từng gặp, là một gã độc già . Cũng con gái nhà nữa, lúc Chiêu Đệ thì nhắm họ tớ, Phán Đệ cũng . Chiêu Đệ đổi cho Nhị Lư Tử, vì thường xuyên lén lút trợ cấp cho nhà đẻ, nhà chồng phát hiện mấy , thường xuyên đ.á.n.h đập. Ngược là Táo Hoa, tuy gả cho một qua một đời vợ, nhưng nhà đó đối xử với cô cũng tạm. Táo Hoa nhảy nhót tưng bừng như Chiêu Đệ, Phán Đệ, cuộc sống ngược còn hơn hai bọn họ, dù trong nhà cũng công nhân. Cô cũng đến mức một lòng một hy sinh vì em trai như Chiêu Đệ. Cuộc sống coi như tạm ."

Hương Chức hẹn Bảo Nha, chủ yếu là để hỏi thăm diện về nhà họ Cố. Hai trò chuyện xong, trời chập choạng tối, lúc mới giải tán. Nói thật nhé, Hương Chức ăn một bụng dưa, cảm thấy vô cùng vui vẻ, bước cũng lâng lâng.

Bảo Nha cũng đến khô cả miệng, dù thì Hương Chức tình hình nhà họ Cố mà, nên phần lớn thời gian đều là cô đang .

Vương Nhất Thành ăn tối cùng con gái, thấy cô ủ rũ thiếu sức sống:"Sao thế? Không con uống chiều với Hương Chức ? Con bé bắt nạt con ?"

Bảo Nha lắc đầu:"Không , con kể chuyện cả một buổi chiều, miệng cứng đơ cả ."

Vương Nhất Thành suy nghĩ một chút là hiểu ngay, :"Con bé dò hỏi chuyện nhà họ Cố chứ gì?"

Bảo Nha gật đầu:"Vâng ạ, là con thôi."

Vương Nhất Thành càng tươi hơn, :"Để con bé vui vẻ một chút cũng , dù con bé cũng áp bức mười mấy năm mà. Ây đúng , cuộc sống của con bé dạo thế nào?"

Bảo Nha:"Tốt lắm ạ, bây giờ còn cùng chị Tần Tuyết Mạn mở một xưởng nhỏ lịch treo tường nữa. Ây ba ơi, ba xem con khá vô dụng , ba xem Hương Chức đều thể tự mở xưởng , con còn kiếm cho nhà một xu nào, suốt ngày vẫn còn chơi đùa với ch.ó mèo."

Bảo Nha nhắc đến chuyện , ít nhiều chút hoang mang, nhưng Vương Nhất Thành bình thản:"Con với con nếu ai cũng giống , thì thiên hạ cần nhiều như để gì? Con khác mới là lẽ thường, con đường của con bé cũng con đường của con. Con bé từ nhỏ sống khổ cực, cảm thấy trong tay tiền mới cảm giác an , nên sẵn sàng nỗ lực kiếm tiền. con , nên kiếm tiền thì chứ? Ba vất vả kiếm tiền như chẳng là để con gái ba thể tùy tâm sở d.ụ.c ? Con là thích kiếm tiền nhất, con thích sách ? Đã thì cứ học hành cho , đó nghiệp con đường mà con ."

Bảo Nha nghĩ cũng đúng, cô cảm thấy ba là giỏi đạo lý nhất, thật sự dễ thuyết phục cô. Quả thực, cô cũng từng nghĩ sẽ trở thành một thương nhân kiếm bộn tiền. Nếu thì học kinh tế . Cô học luật, là vì bản thích mà.

 

 

Loading...