Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1456

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:10:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha cũng chỉ hai năm sắp nghiệp đại học là theo đuổi, mà cái là mang theo mục đích . Còn đó thì chẳng bao nhiêu. Hương Chức cũng , cô tuy xinh bằng Bảo Nha, nhưng cũng là một tiểu mỹ nữ, thế mà thật sự chẳng ai theo đuổi.

Điều khiến khó hiểu, đại khái cũng là vì cảm giác cô mang vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa cự tuyệt khác từ ngàn dặm chăng.

Cũng may, Hương Chức căn bản bận tâm chuyện , cô tin tưởng đàn ông thể dựa dẫm . Kiếp cô từng kết hôn , nhưng hành hạ nông nỗi đó. Đàn ông , ha ha! Hương Chức cảm thấy ngu mới tự nguyện nhảy vòng xoáy hôn nhân.

giống đứa trẻ hạnh phúc như Bảo Nha. Đứa trẻ hạnh phúc chống lưng, trong nhà một ba , thể chống lưng cho Bảo Nha, nên Bảo Nha thể thử sai vô hạn, bên cạnh cô còn thanh mai trúc mã. Bất kể yêu , nhân phẩm đáng tin cậy.

Hương Chức quá trình trưởng thành của , thật sự chẳng lấy một điểm giống .

Cho nên Bảo Nha thể, cô thì .

Hương Chức và Bảo Nha hẹn , hai gặp mặt ở một quán cà phê tại Trung Hoàn. Bảo Nha đến sớm hơn Hương Chức, thấy Hương Chức bước cửa, cô đưa tay hiệu. Hương Chức mặc một bộ đồ công sở, cắt tóc ngắn gọn gàng, sắc sảo.

Bảo Nha:"Hương Chức."

Hương Chức thấy bạn , cũng vui mừng khôn xiết, cô :"Cậu đến lâu hả? Tớ tắc đường, thật sự ngại quá."

Bảo Nha:"Không . Dù tớ cũng chẳng việc gì , thể so với bận rộn như ."

Hương Chức:"Cậu bớt mỉa mai tớ . Tớ thì bận rộn cái nỗi gì chứ."

Mặc dù rời khỏi vùng Đông Bắc nhiều năm, nhưng tiếng phổ thông, Hương Chức ngay lập tức tuôn một tràng khẩu âm đặc sệt mùi cháo ngô.

Bảo Nha khanh khách, :"Cậu còn bận , tớ thấy công ty các dạo phim mới rạp đấy."

Hương Chức:"Ây dào, cấp sếp chằm chằm , tớ cũng bận lắm. Ngược , chuyện nhà họ Khâu tớ báo . Mấy ngày nay mệt bở tai nhỉ?"

Bảo Nha thành thật gật đầu, cô cảm thán:"Tớ cảm thấy ba tớ đúng lắm, con , sống đời chính là những việc , nếu thật sự đến ngày nhắm mắt xuôi tay, mới cảm thấy cả đời của quá thiệt thòi. Nếu thật sự sống tùy tâm sở d.ụ.c cả đời, thì cho dù đến lúc hấp hối, chắc cũng nhiều nuối tiếc đến thế."

Hương Chức nhướng mày, nhưng tán thành.

Đương nhiên, tán thành thì tán thành, cô vẫn nỗ lực.

:"Ông cụ Khâu thể tùy tâm sở d.ụ.c, là vì ông tiền."

Bảo Nha:"Ba tớ cũng tiền mà, nên tớ cũng thể tùy tâm sở d.ụ.c."

Hương Chức:"..."

Câu hết cách đỡ .

Cô u oán:"Cậu đang khoe khoang với tớ đấy ?"

Bảo Nha chắp hai tay , híp mắt:"Tớ đùa chút thôi mà."

Hương Chức cũng bật :"Tớ cũng đùa thôi. , tớ cho nhé, tớ và Tần tiểu thư hợp tác mở một xưởng nhỏ ."

Bảo Nha trợn tròn mắt:"Cậu bà chủ á?"

Hương Chức đắc ý:" , ngờ tới đúng ? Bọn tớ cùng mở một xưởng nhỏ, chuyên bán lịch treo tường. Lịch treo tường chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1456.html.]

Bảo Nha gật đầu, cái thì gì mà ?

Nhà cô cũng đang dùng mà.

Hương Chức:"Bọn tớ mới mở mấy tháng, nhưng thu nhập cũng khá lắm, hắc hắc."

Bảo Nha vô cùng ngưỡng mộ, :"Bây giờ bà chủ , Hương Chức, thật sự quá lợi hại, thể tự mua nhà, tự mua xe, tự mở xưởng, tớ thì đến một xu cũng từng kiếm ."

Hương Chức:"Thế thì , kiếm tiền cũng cản trở tiêu tiền."

Bảo Nha:"Lời của giống khen ngợi cho lắm."

Cô lầm bầm oán trách một câu.

Hương Chức nghiêm túc:"Tớ là đang ghen tị đấy, nếu thể chỗ dựa, ai tự phấn đấu chứ. Những năm qua tớ chịu bao nhiêu khổ cực, bỏ bao nhiêu nỗ lực tự tớ rõ, , còn là vì tớ gặp nên mới thuận buồm xuôi gió, nếu suôn sẻ, tớ còn chẳng sẽ nông nỗi nào nữa."

Nói đến đây, cô nhịn hỏi:"Tên Cố Lẫm đó nhỉ?"

Cô ngay cả một tiếng "Ba" cũng chẳng buồn gọi nữa.

Bảo Nha gật đầu:"Ra , chú ăn Tết xong là , chú quậy nhà họ Cố long trời lở đất."

Hương Chức lập tức hứng thú:"Ây, mau kể xem, để tớ vui vẻ chút nào."

Niềm vui lớn nhất trong đời cô chỉ hai việc, một là kiếm tiền; hai là nhà họ Cố xui xẻo, bất cứ ai xui xẻo, cô đều vui.

Bảo Nha:"Tớ tận mắt thấy , tớ bà nội tớ và chị Tam Nha kể thôi. Nghe chú Cố Lẫm khi thả liền đến nhà họ Cố đòi phần đất lúc chia. Nhà họ Cố vốn dĩ cho, chú liền đập nát bộ cửa kính nhà họ Cố, còn suốt ngày chằm chằm theo dõi nhà họ Cố. Sau đó mấy bác, chú của đều sợ hãi, liền trả cho chú . Không chỉ , chú còn đòi luôn cả phần đất của Cố lão đầu và Ngô a bà. Không cho cũng , Cố Lẫm nếu cho chú , thì nhà họ Cố chừng sẽ xảy chuyện gì. Chú từ trong đó chui , nhà họ Cố rốt cuộc cũng sợ . Bây giờ Cố Lẫm sống ở điểm thanh niên tri thức, ngay chỗ Cố lão đầu và Ngô a bà ở."

Hương Chức:"Ông chăm sóc hai ông bà già đó ? Cũng hiếu thảo gớm nhỉ."

Cô trào phúng .

Bảo Nha ngước mắt Hương Chức một cái, :"Cậu nghĩ nhiều , chỉ là sống chung thôi, căn bản nuôi họ, Cố Lẫm một xu cũng cho hai ông bà tiêu, họ vẫn tự lo cái ăn cái uống, Ngô a bà còn giặt quần áo cho ba nữa kìa."

Hương Chức "phi" một tiếng, nghĩ đến việc ba cô luôn mở miệng là đòi hiếu thảo, quả nhiên đều là yêu cầu khác. Đến lượt bản ông , ông liền như nữa.

Quả nhiên là lấy của phúc cho .

"Hai lão già bất t.ử đó vẫn c.h.ế.t ?"

Bảo Nha:"..."

:"Nhờ phúc của , vẫn ! Bọn họ sống khổ sở lắm, nhưng ngược vẫn sống ."

Hương Chức:"Tai họa sống ngàn năm mà."

Bảo Nha:"Cái đó thì đúng, , trong thôn ai dám phát thiện tâm với bọn họ nữa, thật đấy, sơ sẩy một cái là ăn vạ ngay. Chính là Từ Tiểu Điệp đó, đây Từ Tiểu Điệp thấy bọn họ đáng thương nên cho bọn họ chút đồ ăn, kết quả..."

 

 

Loading...