Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1453

Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:10:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ yếu là dì Lưu một là phụ nữ, ở nhà một cũng sợ an .

Thiệu Dũng dù cũng là một trai trẻ, thừa hưởng đặc điểm của nhà họ Vương, cao to vạm vỡ. Đặc biệt là khi đến Tứ Cửu Thành, là do vận động nhiều ăn uống , là do đổi nơi ở, quan hệ thổ nhưỡng, cao thêm một chút, bất kể là chiều cao, vóc dáng, trông thật sự khôi ngô, thoáng qua chính là một đại hán vạm vỡ.

Như Lý Chân Chân và Khương Hiểu Văn họ đều kiên quyết cho rằng, nếu đến trường tìm em họ Mỹ Bảo, theo đuổi bạn học Vương Mỹ Bảo sẽ còn nhiều hơn. Bởi vì cũng cách dăm ba bữa đến trường tìm Vương Mỹ Bảo, khiến những nhát gan thật sự dám theo đuổi Mỹ Bảo.

, nhà cô một cha khó tính khó , còn một họ vạm vỡ trông giỏi đ.á.n.h , thật đáng sợ.

Người nhát gan dám.

Thiệu Dũng cảm thấy thật oan ức, trông vạm vỡ ? Trong thôn họ bao nhiêu đều ngưỡng mộ vóc dáng của , rằng, đàn ông trông vạm vỡ việc đều là tay cừ. Nhà nào mà thích.

Hơn nữa, Khương Hiểu Văn câu sức thuyết phục, bản thích kiểu vạm vỡ, Khương Hiểu Văn và Thiệu Dũng ở bên , là Khương Hiểu Văn theo đuổi Thiệu Dũng, vô lý. cũng hợp tình hợp lý.

Theo lời Khương Hiểu Văn, lúc cô còn nhỏ, trong nhà chỉ cô và chị gái, vì con trai, nhiều trong khu tập thể đều ngấm ngầm , bắt nạt nhà họ. Cô và chị gái đ.á.n.h khác, chỉ thể tức giận lén .

Cho nên cô chính là thích kiểu đàn ông trông lợi hại , cảm thấy cảm giác an .

Đương nhiên, cũng cứ vạm vỡ là , Thiệu Dũng nhiều tâm cơ, cũng , đây cũng là điểm mấu chốt. Đây , Vương Nhất Thành họ sắp , dặn dò Thiệu Dũng, liền ghi nhớ trong lòng, lúc sân bay tiễn cũng :"Mọi cứ yên tâm , ở nhà cháu , sẽ chuyện gì ."

Vương Nhất Thành:"Chú , nhưng nếu thật sự chuyện gì, cháu cũng cẩn thận."

Thiệu Dũng sảng khoái:"Cháu , chú út đừng coi cháu là trẻ con nữa."

Vương Nhất Thành trêu chọc:"Cháu là trẻ con ?"

Trong lòng trưởng bối, dù lớn đến cũng là trẻ con.

Thiệu Dũng:"Thôi , chú út vui là ."

Vương Nhất Thành .

Anh ôm con gái, :"Được chúng đây."

Bảo Nha cũng mấy năm đến Cảng Thành, bất kể là Tần Tuyết Mạn Hương Chức, đều lâu gặp. Tuy họ gặp ông cụ Khâu, nhưng Bảo Nha mong chờ hơn là gặp bạn bè và chị Tần.

chút kích động:"Đi thôi."

Vương Nhất Thành gật đầu, cùng con gái bước lên máy bay đến Cảng Thành...

Bảo Nha là thứ hai đến Cảng Thành. So với , mấy năm trôi qua, cô bé cũng trở thành một thiếu nữ trưởng thành. Lần đến đây, cô vẫn là trẻ vị thành niên đủ mười tám tuổi, nhưng tròn hai mươi ba tuổi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1453.html.]

Theo cách tính tuổi mụ ở quê, thì là hai mươi tư.

dù bao nhiêu tuổi chăng nữa, ở mặt bố thì vẫn luôn là một đứa trẻ. Vương Mỹ Bảo chính là như , dù cô cũng cảm thấy ông bô ở đây, bản chẳng cần bận tâm chuyện gì. Hai cha con xuống máy bay, sắp xếp thỏa xong liền thẳng đến viện điều dưỡng.

Bởi vì ông cụ Khâu đang bệnh nguy kịch, nên Khâu Chỉ San đích đến đón mà sắp xếp khác .

Nói thật, Bảo Nha nhớ rõ Khâu Chỉ San trông như thế nào nữa. Mặc dù cô cũng từng gặp Khâu Chỉ San, nhưng tính toán chi li thì hai gặp giỏi lắm hai ngày. Sau đó thì chỉ danh chứ chẳng thấy .

Tuy nhiên, Bảo Nha nhận ít quà từ Khâu Chỉ San, ừm, quà thơm thật đấy.

quà thơm thì thơm, cô đối với nhà họ Khâu thật sự quen thuộc, cũng nhà họ Khâu lắm chuyện rắc rối, nên cứ theo ba, cũng chẳng định tỏ quá năng nổ. Hai cha con nhanh đến viện điều dưỡng. Mấy năm nay, ông cụ đều sống ở viện dưỡng lão, Vương Nhất Thành cũng đầu đến đây, quen cửa quen nẻo .

Anh nhanh ch.óng đến chỗ ông cụ Khâu. Người còn tới, từ xa thấy trong hành lang nhiều . Con cái nhà họ Khâu đông, họ hàng cũng ít, nay đều tụ tập đây. Quản gia ở cửa, thấy Vương Nhất Thành liền lập tức tiến lên:"Cô gia, cuối cùng ngài cũng đến , ông cụ cứ nhắc ngài mãi."

Vương Nhất Thành gật đầu, hỏi:"Ông cụ ?"

Quản gia thở dài một tiếng, :"Ngài mau xem , ông vẫn luôn đợi ngài."

Vương Nhất Thành vội vàng bước cửa, Bảo Nha vẫn ngoan ngoãn theo sát bên cạnh ba.

Trong phòng bệnh, ít nhà họ Khâu đang mặt. Những năm qua Vương Nhất Thành năm nào cũng đến, nên cũng quen mặt, thể phân biệt ai với ai. Ông cụ Khâu trông tiều tụy, sắc mặt xám xịt. Thấy Vương Nhất Thành bước , ông vẫy vẫy tay với . Vương Nhất Thành lập tức tới:"Ông cụ, ông thấy trong thế nào ?"

Mặc dù đầu gặp mặt từng gọi một tiếng "Ba", nhưng Vương Nhất Thành luôn cảm thấy gọi như vô cùng gượng gạo, nên cơ bản đều gọi là "Ông cụ", mà ông cụ Khâu cũng chẳng để bụng cách gọi của . Ông dáng vẻ phong trần mệt mỏi của Vương Nhất Thành, ánh mắt rơi cô gái trẻ theo .

Vương Nhất Thành:"Ông cụ, đến thăm ông đây. Đây là con gái , con ruột đấy, Mỹ Bảo, tên cúng cơm là Bảo Nha, từng nhắc với ông . Trông giống chứ?"

Ông cụ Khâu gật đầu, khóe miệng nhúc nhích, :"Giống."

Vương Nhất Thành :"Con gái giống cha là phúc đấy."

Lời chẳng cần khác , Vương Nhất Thành tự biên tự diễn luôn, vô cùng tự tin.

Bảo Nha cũng khách sáo chào:"Cháu chào ông ạ."

Ông cụ Khâu cẩn thận đ.á.n.h giá Vương Mỹ Bảo một chút, :"Cháu là một đứa trẻ ngoan."

Ông cụ Khâu mỉm , sang Khâu Chỉ San. Khâu Chỉ San lập tức bước lên, ông cụ Khâu miễn cưỡng vươn tay , :"San San."

Khâu Chỉ San vội vàng nắm lấy tay ông cụ Khâu. Ông cụ Khâu:"Công ty, công ty, công ty giao cho con ."

 

 

Loading...