"Cũng thể thế , cái ..."
Hai bên trải qua một hồi cò kè mặc cả, tới lui, cho Bảo Nha mà trợn mắt há mồm.
cuối cùng với giá một ngàn rưỡi, Vương Nhất Thành mua trọn cái rương đủ loại thỏi mực .
Ông chủ sạp vẻ khổ đại cừu thâm, nhưng ánh mắt thì lừa , bên trong tràn ngập sự vui sướng, là kiếm đậm . Vương Nhất Thành cảm thấy cũng chẳng , buôn bán cốt ở chỗ cả nhà cùng vui.
Mặc kệ thu mua bao nhiêu tiền, dù cũng thể tự thu mua . Đã , thể bỏ một ngàn rưỡi để mua , cảm thấy hợp lý.
Ông chủ sạp:"À đúng , còn ít hương liệu xông phòng, xem ? Cái đồ cổ , đều là đồ mới cả."
Vương Nhất Thành trêu chọc:"Anh đúng là cái gì cũng bán nhỉ."
Ông chủ sạp:" cứ thấy giá cả hợp lý là thu mua thôi, tóm bán lỗ là ."
Vương Nhất Thành , nhưng thấy mùi hương liệu cũng tồi, dứt khoát bỏ một trăm đồng bao trọn luôn.
Dân buôn bán thích nhất là kiểu như Vương Nhất Thành, Vương Nhất Thành cũng thích gã. Gã coi như là vận may khá mà Vương Nhất Thành từng gặp, luôn thu mua đồ . Anh bê hết đồ lên xe, Bảo Nha tựa xe, :"Ba, ba mua đắt đấy, chú vui lắm kìa."
Vương Nhất Thành:"Ba chứ, nhưng ba chắc chắn chịu thiệt , trong đống thỏi mực thực sự vài món đồ đấy."
Bảo Nha:"Chẳng hiểu nổi."
Vương Nhất Thành :"Không hiểu cũng , đợi ba về thử cho con xem là con ngay. Trong đó một thỏi cực kỳ , là hàng chuyên cung cấp cho hoàng gia, e là mấy viên quan nhỏ bình thường khi còn từng thấy."
Bảo Nha:"..."
Cô bé nhướng mày trêu chọc:"Thế thì ba cũng lợi hại quá ."
Vương Nhất Thành:"Ba mày trâu bò thế đấy."
Bảo Nha phì một tiếng, Vương Nhất Thành:"Con chê ba đấy ?"
Bảo Nha:"Đâu , thế còn đống hương liệu ..."
Vương Nhất Thành:"Cái thì gì, chỉ là hương liệu bình thường thôi, nhưng để trong nhà đổi mùi hương cũng mà, đúng ?"
Bảo Nha:"Cũng đúng ha."
Hơn nữa, cũng dối, cái đồ cổ, cũng thẳng luôn .
Đừng thấy thứ là đồ mới, nếu táy máy cũ một chút coi như đồ cổ để lừa , cũng những chủ sạp trò đó. Thế nên Vương Nhất Thành thấy dùng , cũng lừa gạt, nên mua luôn.
Hai ba con Vương Nhất Thành , tiếp tục bên trong. Quả nhiên, liền thấy Trì Phán Nhi đang bày sạp. Trên sạp của cô cũng bày la liệt ít đồ lặt vặt. mà, Vương Nhất Thành chỉ liếc mắt một cái khẽ nhíu mày, sắc mặt cho lắm.
Bảo Nha:"Ba, ba thế?"
Vương Nhất Thành mím môi gì, tiếp tục về phía , dạo quanh một vòng, mua vài món đồ nhỏ, ghé qua sạp của Trì Phán Nhi. sạp của cô vài đang xem, buôn bán vẻ khấm khá hơn các sạp khác một chút.
Vì đang khách nên Trì Phán Nhi chú ý tới Vương Nhất Thành. Nếu thấy Vương Nhất Thành, chắc chắn cô sẽ nhận , dù mấy năm nay Vương Nhất Thành cũng đổi nhiều. Vương Nhất Thành cũng nán lâu, nhanh dẫn con gái rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1443.html.]
Bảo Nha hiểu ba , lên xe liền hỏi:"Ba, đồ của Trì Phán Nhi vấn đề gì ạ?"
Vương Nhất Thành liếc con gái một cái.
Bảo Nha:"Con thấy ba đồ sạp của cô nhíu mày."
Tuy nhanh khôi phục bình thường, nhưng cô bé là con gái, hiểu ba nhất.
Vương Nhất Thành giấu giếm con gái:"Đống đồ đó của cô lai lịch bất chính."
Bảo Nha hiểu lắm "lai lịch bất chính" là ý gì.
Vương Nhất Thành lập tức giải thích:"Đống đồ đó của cô thoạt giống như đồ bồi táng. Nói chung, giống như cái sạp ba ghé qua, ông chủ khắp nơi thu mua, nên đồ đạc nhà gã vô cùng tạp nham. Con xem, thỏi mực, tiền cổ, chai chai lọ lọ, còn đủ loại đồ vật kỳ quái. Gã thấy là đồ cổ thì sẽ thu gom để bán. Những nhà khác cũng , cơ bản sạp nào cũng lộn xộn, cái gì cũng . bên chỗ Trì Phán Nhi rõ ràng thế, những món đồ nhỏ cô bán thực đều thích hợp để xưa bồi táng. Hơn nữa con mùi đất tanh tưởi đó xem, quả thực giống... Cái căn cứ cả đấy, ba cảm thấy đồ của cô lai lịch bất chính."
Bảo Nha mảy may nghi ngờ lời ba , lập tức hỏi:"Vậy ạ?"
Vương Nhất Thành suy nghĩ một chút, :"Chúng báo cho đồng chí công an , họ điều tra chắc chắn sẽ chi tiết hơn chúng . Loại nửa mùa như chúng cho dù bám theo điều tra thì cũng chẳng năng lực đó."
Vương Nhất Thành tự tri chi minh, nếu mà chuyện , lợn nái cũng leo cây.
Việc chuyên môn thì cứ giao cho chuyên môn, loại chuyện , vẫn nhờ đến đồng chí công an thôi.
Bảo Nha:"Vậy bây giờ chúng tìm công an ạ?"
Vương Nhất Thành:"Đừng trực tiếp, ai đồ của cô từ . Nếu thực sự là đào trộm mộ mà , thì chắc chắn cô một , một nữ đồng chí như cô tự cũng chẳng nổi chuyện . Cô chắc chắn đồng bọn, chúng mà khua chiêng gõ mỏ như thế, trả thù thì ?"
"Vậy..."
Vương Nhất Thành:"Làm lén lút thôi, để ba , mấy chuyện ba kinh nghiệm lắm."
Bảo Nha:"..."
Vương Nhất Thành:"Cô sẽ chỉ bán một ngày ."
Anh tỏ bình thản, :"Đi thôi, chúng đến trung tâm thương mại, ba mua một cái tủ."
Bảo Nha:"Tủ ạ?"
Vương Nhất Thành gật đầu:"."
Anh :"Ba mới kiếm mấy thỏi mực tồi, đương nhiên mua một cái tủ xịn xịn chút để cất giữ ."
Bảo Nha:"..."
là ba của cô bé mà.
Hai ba con cùng dạo phố mới là vui vẻ nhất. Vương Nhất Thành cảm thấy, dạo phố với con gái là thoải mái nhất. Nếu mà dẫn theo bà già cùng, ôi trời ơi, khỏi cửa một chuyến khi ăn c.h.ử.i đến mười . Tuy quen , nhưng Vương Nhất Thành luôn cảm thấy mua sắm tận hứng.