Không nhát gan, mà là từng trải qua thì căn bản hiểu .
Bảo Nha lúc đó tuy còn nhỏ, nhưng cũng từng chứng kiến .
Bảo Nha:"Ây, Phan Gia Viên liệu ai bày sạp nữa nhỉ?"
Vương Nhất Thành:"Sao thể, mấy khu chợ kiểu thường ảnh hưởng quá lớn ."
Hai chớp mắt sắp đến nơi, Vương Nhất Thành đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc, kinh ngạc "Ây" một tiếng, :"Á đù, chẳng là Trì Phán Nhi ?"
Bảo Nha:"Ai ai ai cơ?"
Vương Nhất Thành:"Trì Phán Nhi, thanh niên tri thức ở thôn Thanh Thủy ngày , nhớ ?"
Bảo Nha lập tức gật đầu:"Nhớ ạ."
Người cũng từng gây mấy trận mâu thuẫn lớn đấy.
Cô gả cho Hà Tam Trụ Nhi, nhưng khi khôi phục kỳ thi đại học lâu, cô thi đỗ nên lén lút bỏ trốn. Bây giờ nhà vẫn còn bốn đứa con trai . Bảo Nha hiểu, nếu lúc đắc ý vì sinh con trai như thế, đến lúc quan trọng chẳng nghĩ gì đến con cái.
Hơn nữa, nếu định ở , tại đẻ nhiều con như .
Cô bé chướng mắt Trì Phán Nhi.
"Quê cô ở Thủ đô nhỉ? Sao đến Thủ đô thế?"
Vương Nhất Thành lắc đầu:"Không ."
Anh đỗ xe cẩn thận, :"Chúng thôi, việc ."
Trì Phán Nhi còn là nữ thanh niên tri thức trẻ trung mơn mởn năm nào nữa. Lúc tuy gầy gò, nhưng vẫn chút sức sống, còn bây giờ trông vô cùng già nua. Rõ ràng cô trẻ hơn Vương Nhất Thành mấy tuổi, nhưng nếu bảo đây là dì cả của Vương Nhất Thành chắc cũng tin.
Thời gian đối với những phụ nữ sống luôn tàn nhẫn, thứ đều hiện rõ khuôn mặt.
Giống như Trì Phán Nhi , trông già trông thấy.
Trì Phán Nhi xách một cái tay nải, cũng Phan Gia Viên.
Vương Nhất Thành nhướng mày:"Sao cô cũng đến cái chỗ ."
Bảo Nha chớp chớp đôi mắt to, :"Ba đến thì cô cũng đến chứ ! mà, con đoán cô đến để bán đồ? Nhìn bộ dạng cô giống đến mua đồ, hơn nữa còn xách theo tay nải kìa."
Vương Nhất Thành gật đầu.
Hai ba con cùng tới, thì Bảo Nha đoán trúng phóc . Chỗ quả thực cũng ảnh hưởng đôi chút, ít hơn ngày thường ít, bất kể là bày sạp nhặt lậu, đều khá thưa thớt.
Xem đợt truy quét nghiêm ngặt cũng là ảnh hưởng.
Vương Nhất Thành bình thản, chuyện gì , gì lo? Cho dù bây giờ chính sách nghiêm ngặt hơn chút, nhưng bắt thì cũng là kẻ thôi. Anh đây là rành rành đấy.
"Dô, em, đến ? Lâu lắm gặp đấy."
Vương Nhất Thành bật :"Buôn bán của vẫn chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1442.html.]
Ông Vương Nhất Thành cũng quen mặt , đầu ghé qua. Lúc Vương Nhất Thành từng mua ít đồ ở chỗ gã. Đôi khi càng cái nghề , càng xem vận may. Nhãn lực cố nhiên quan trọng, nhưng vận may cũng tuyệt đối thể thiếu.
Có những nhãn lực đấy, nhưng chẳng thu mua đồ . Lại những trình độ bình thường, nhưng vận may cực đỏ. Vương Nhất Thành , ông chính là kiểu nhãn lực bình thường, nhưng vận may cực .
Đây bừa, mà là thực sự cảm nhận . Anh cũng chút hiểu về ông bạn già , bọn họ là ba em họ, cùng khắp hang cùng ngõ hẻm thu mua đồ đạc, đó chọn những thứ hồn mang đến đây bày sạp.
Vì gã khá dẻo miệng, nên sạp cơ bản đều là gã.
Đừng coi thường nghề thu mua phế liệu, công việc bây giờ cũng hái tiền đấy. Trông vẻ bần hàn chút thôi, nhưng thu nhập còn cao hơn bình thường, đặc biệt là bọn họ còn kiếm một sạp hàng ở đây, thế thì càng tuyệt.
Vương Nhất Thành :"Chỗ ít đồ thấy bao giờ nhỉ."
Ông chủ sạp hớn hở:"Chứ nữa, cảm giác hơn nửa năm gặp ."
Gã than thở:"Mấy khách quen như các đều đến, việc buôn bán của khó lắm. Cậu xem đồ cũ của hết sạch , thực , đều sang tay cho khác hết , khó bán thì . Bây giờ chính sách ngày nào cũng thắt c.h.ặ.t, cho ngoài dạo cũng ít ."
Vương Nhất Thành , một chữ cũng tin.
"À đúng , là học, món đồ , xem ưng , thu mua còn kịp bày ."
Gã vội vàng lôi từ trong cái hẻm nhỏ bên cạnh một chiếc hộp nhỏ, :"Cậu xem , đây là nghiên mực Đoan Khê."
Vương Nhất Thành nhướng mày, đừng chứ, đúng là hàng thật.
Anh là hàng, cầm lên xem xét một chút hỏi:"Cái bán thế nào."
"Cậu lấy thì một trăm, chúng đều là chỗ quen cũ cả."
Vương Nhất Thành:"Đắt quá."
"Ây dà, xem cũng là hàng, đồ của tồi mà, đòi giá cao. Ồ đúng , còn mấy cái chất lượng bằng cái , cũng là nghiên mực, xem thử ."
Thực gã cố tình giấu, mà là kịp bày thôi.
Đợt gã thu mua của một ông cụ một rương đủ các loại thỏi mực, đều , cái còn dấu vết qua sử dụng, dùng nhiều, nhưng quả thực là dùng qua.
Vương Nhất Thành liếc mắt thì thấy hứng thú, :"Anh mang hết đây xem nào."
Ông chủ sạp:"Được thôi."
Nếu đổi là khác, chắc gã mang hết , nhưng Vương Nhất Thành đúng là khách quen, hơn nữa thoạt còn là kiểu khách quen "nửa bình nước lắc kêu loong coong". Những chủ sạp như bọn họ thích nhất là loại khách "loong coong" đấy.
Kiếm tiền mà!
"Cậu xem , chỗ thu mua theo lô đấy, của một con cháu Bát Kỳ cũ bán ."
Vương Nhất Thành lật xem từng cái một, xem xong liền :"Cái rương của ba mươi thỏi, lấy hết, đưa một ngàn đồng, xem ."
Ông chủ sạp há miệng ngay:"Thế , một thỏi bán một trăm đấy, lấy ba mươi thỏi mà đưa một ngàn, thế thì quá..."
Vương Nhất Thành:"Anh hiểu ? Ở đây nhất chính là cái nghiên mực Đoan Khê , những cái khác bằng nó, bán giá cao ."