Vương Nhất Thành mỉm :"Con thể lừa, chứ ba thì bao giờ."
Về điểm , vẫn tự tin. Suy cho cùng, lợi thế trời sinh mà.
Anh :" nếu con hứng thú với mấy thứ , thì cứ đến Cửa hàng Hữu Nghị, chúng mua thẳng đồ sẵn. Cái thú vui săn lùng đồ cổ , con cảm nhận . Nhìn con là cái đồ dễ lừa ."
Bảo Nha phục trừng mắt ba một cái, nhưng vẫn lời.
Cô bé ngáp một cái, cầm bàn chải đ.á.n.h răng nhà. Lúc nữa, thấy ba đang hí hoáy với mấy cây xương rồng bên tường. Quanh chân tường nhà đều trồng cây, ngoài táo gai thì là xương rồng, cũng cả dây thường xuân, nhưng táo gai mọc khỏe bằng thường xuân.
Táo gai vốn mọc xum xuê, nhưng thường xuân rõ ràng còn nhỉnh hơn một bậc, quấn quýt lấy táo gai tạo thành một mảng xanh um tươi , vô cùng mát mắt. ai mà táy máy thò tay thì dễ táo gai đ.â.m, ẩn lớp thường xuân chính là gai nhọn đấy.
Thực loại cây nào cũng thích hợp trồng xen kẽ, nhưng Vương Nhất Thành quen một bà chị ở bộ phận cảnh quan đô thị, chính là học cùng ở Viện Nghiên cứu Văn học, Vương Nhất Thành thỉnh giáo chị ít. Thế nên cây cối đều phát triển , Vương Nhất Thành thậm chí còn trồng cả xương rồng sát tường, đấy vô cùng.
Nếu kẻ nào vượt qua hàng rào táo gai và lưới điện mà nhảy từ tường xuống, thì cũng đống xương rồng đ.â.m cho tơi bời.
Vương Nhất Thành cẩn thận lắm.
Nhà ở cái viện t.ử rộng thênh thang, nhưng ít, đương nhiên lo xa phòng họa tới .
"Ba, ăn cơm thôi."
Vương Nhất Thành:"Tới đây."
Anh rửa tay ăn sáng. Mới sáng sớm Dì Lưu hấp bánh bao xíu mại.
Hai ba con nhà đều khá sành ăn uống, Bảo Nha cảm thán:"Dì Lưu, tay nghề của dì thật đấy, nhà ăn trường con bánh bao ngon thế ."
Ánh mắt Dì Lưu tràn ngập ý , ai mà chẳng thích tay nghề của công nhận chứ. Bà vô cùng rạng rỡ, :"Dạo chợ dì quen một bà chị, chị là bên A Quảng, còn cả há cảo tôm, bánh cuốn các kiểu nữa. Để hôm nào dì học sẽ cho hai ba con ăn."
Bảo Nha:"Dì Lưu, dì giỏi quá ."
Dì Lưu:"Chứ nữa."
Dì Lưu bảo mẫu thực cũng là một đáng thương. Hồi trẻ vốn thanh mai trúc mã, nhưng nhà ép gả cho một kẻ thể đưa mức sính lễ cao. Gả qua đó, bà hầu hạ cả gia đình già trẻ lớn bé mười mấy miệng ăn, chỉ vì sinh một đứa con gái nên khinh rẻ.
Lúc sinh nở bà tổn thương cơ thể thể sinh thêm nữa, nên chồng cũng đối xử tệ bạc với bà. Nếu vì tiền cưới vợ mới, chắc chắn gã ly hôn với bà . Sau , khi con gái bà mười mấy tuổi thì mắc bệnh qua đời. Lúc đó thực vẫn thể chữa , nhưng chồng và chồng bà đều chịu bỏ tiền. Bà phát điên lên cũng lấy một xu nào, mất , bà cũng c.h.ế.t tâm. Từ đó trở , bà mặc kệ sự đời trong cái nhà đó, lén lút dành dụm tiền định bỏ .
Không ông trời mắt , gã đàn ông vì lén lút hẹn hò với một góa phụ trẻ nhà chồng phát hiện, lúc bỏ chạy thì rơi xuống hố băng, c.h.ế.t đuối. Nhà chồng khăng khăng bà tướng khắc phu, đuổi bà khỏi nhà.
Nhà đẻ chịu cưu mang, Dì Lưu hết cách đành lang thang, kết quả gặp một bụng. Sau đó bà gả cho bụng , tuy đó lớn hơn bà khá nhiều tuổi, nhưng tính tình , đối xử với bà cũng , hai mười mấy năm sống những ngày tháng yên bình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1441.html.]
thường sống thọ, đàn ông vì thấy việc nghĩa hăng hái , kết quả kẻ đ.â.m mấy nhát d.a.o hại c.h.ế.t.
Vì chuyện , nhà nước bồi thường cho bà một công việc, từ đó bà sống một . Nhà đẻ bà công việc, còn tìm đến tận nơi chiếm lấy, nhưng bà còn là cô con dâu nhỏ dễ bắt nạt như xưa nữa.
Bà những nhường công việc, mà còn dạy cho đám nhà đẻ một bài học. Sau , nhà ăn nhỏ nơi bà việc dẹp bỏ, bọn họ đều phân công đến nhà ăn của các đơn vị khác phụ bếp. Bà vui nên bán luôn công việc, tự ngoài bảo mẫu.
Những chuyện Bảo Nha từng hỏi, nhưng cô bé Dì Lưu kể chuyện phiếm với Điền Xảo Hoa. Tuy bà là một khổ mệnh, nhưng nhờ ảnh hưởng từ chồng thứ hai nên tính tình lạc quan. Tay nghề nấu nướng cũng cừ.
Bảo Nha:"Dì ơi, trưa nay chúng cháu về ăn cơm , dì cần nhiều món , tự chút gì dì thích ăn là ."
Dì Lưu :"Hai ba con ngoài , thế thì dì cũng nấu bữa trưa nữa."
Bà :"Dì thấy trong nhà còn ít dưa hấu ướp lạnh, ăn nhanh là hỏng mất, dì dọn ăn nốt cho đỡ phí. Dì sợ nóng mùa hè, cũng chẳng ăn cơm."
Vương Nhất Thành :"Dì đừng ăn nhiều quá kẻo khó chịu trong . Đến bữa thì vẫn ăn cơm, đừng thấy chúng cháu nhà là dì bỏ bữa."
Dì Lưu:"Ây dà, dì , hai ba con cứ yên tâm."
Vương Nhất Thành cũng khuyên thêm, vốn kiểu thích can thiệp chuyện của khác.
Vương Nhất Thành và Bảo Nha nhanh ch.óng quần áo cùng lái xe ngoài. Bảo Nha hỏi:"Ba, chúng thẳng đến Phan Gia Viên ạ?"
Vương Nhất Thành:"."
Bảo Nha:"Thế thì xuất phát thôi!"
Hai ba con cũng lâu cùng ngoài, Bảo Nha :"Ba, thực kỳ nghỉ , con với Chân Chân, Bàng Mỹ vốn định cùng chút gì đó, kiếm chút tiền, cảm nhận sự vất vả của lớn."
Vương Nhất Thành nhướng mày.
Bảo Nha lải nhải:" năm nay đang đợt truy quét nghiêm ngặt, cảm giác đường bán hàng cũng ít , bọn con thấy thời điểm thích hợp lắm nên bỏ cuộc ."
Vương Nhất Thành bật , :"Các con cũng ngoan ngoãn điều đấy."
Bảo Nha:"Chứ nữa, con lanh lợi lắm mà."
Thực đợt truy quét nghiêm ngặt cũng chẳng liên quan gì đến những buôn bán nhỏ lẻ, nhưng lẽ do dư âm từ mấy năm , đều từng trải qua, nên hễ thấy truy quét là ai nấy lập tức sợ hãi, phố bây giờ bán rau cũng ít .