Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1432

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:54:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã xây nhà, thì tự nhiên hy vọng xây một chút, thoải mái một chút. So với những nhà khác cả gia đình sống chung với , nhà bọn họ Thiệu Văn Thiệu Võ đều nhà thành phố, cần bận tâm. , chuyện xây nhà bọn họ vẫn theo lo lắng.

Cho dù về ở lâu dài, nhưng nên bận rộn thì vẫn bận rộn.

Nhà mới của lão Vương xây dựng khí thế ngất trời, ngay cả Điền Kiến Quốc nghỉ hưu cũng mỗi ngày qua giúp trông coi, đúng là thể qua loa một chút nào.

"Ông cữu!"

Thiệu Văn từ thành phố về, từ xa thấy Điền Kiến Quốc ở công trường . Cậu :"Cháu ngay ông cữu chắc chắn ở bên mà."

Bây giờ ngày dài , Thiệu Văn tan từ thành phố xe về, trời vẫn tối.

Điền Kiến Quốc:"Anh em mấy đứa dạo về chăm chỉ đấy."

Thiệu Văn:"Chẳng đang xây nhà ? Ông cữu, ông ở đây, đến đây, cái túi là cho ông đấy."

Điền Kiến Quốc:"Đây là cái gì?"

Ông nhíu mày, vô cùng khó hiểu.

Thiệu Văn:"Đây là chú út gửi tới, là cho ông, là một bộ quần áo, còn hai cái đùi lợn muối lớn, thể ăn trực tiếp luôn. Nhà cháu cũng , cháu ăn , hắc hắc, ngon lắm."

Điền Kiến Quốc lộ nụ vui mừng, nhưng vẫn :"Đứa nhỏ , đúng là tiêu tiền lung tung, gửi cái cho ông gì, ông lớn tuổi thế , cũng thiếu quần áo..."

Thiệu Văn:"Ông cứ giữ lấy , nhà cháu cũng mà. Tấm lòng của chú út cháu đấy."

Điền Kiến Quốc mở túi , giật nảy :"Ây chà~"

Đây quần áo cho giật , mà là đùi lợn muối. Cái đùi lợn muối tròn vo dài nửa mét, to bằng hai cánh tay đàn ông gộp . là cỡ bự.

"Cái , cái ..."

Ông lấy quần áo , là một chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh xám, chất liệu vải dacron. Chiếc quần màu xám sờ cũng khá mỏng nhẹ, mùa hè mặc chắc chắn thoải mái. Lão già vui vẻ nhếch khóe miệng, đứa cháu ngoại nhớ đến , ông tự nhiên là vui mừng.

Nếu , Tiểu Ngũ T.ử con thì vẻ khéo léo trơn tru, nhưng thực chất bên trong là một vô cùng góc cạnh rõ ràng. Ở thôn bọn họ, nhà bọn họ cũng chỉ một nhà họ hàng , nhà họ Vương tuy trực hệ, nhưng cũng họ hàng. Vương Nhất Thành ngoài miệng thì , thực tế đều nhạt nhẽo, duy chỉ đối với là ông đây, đó là thật lòng. Trong lòng ông hiểu rõ, đứa trẻ là một cảm ơn.

Ông sờ sờ quần áo, :"Chú út cháu đúng là lòng."

Thiệu Văn :"Thực bưu kiện nửa tháng đến , ây dào, vì phòng nhận phát của đơn vị cháu việc sai sót, cẩn thận đụng rơi xuống gầm bàn gầm tủ, hôm qua mới phát hiện vấn đề . May mà bên trong đồ dễ hỏng, nếu thì đúng là xui xẻo."

Điền Kiến Quốc:"Thế thì ."

Thiệu Văn:" ạ? Ồ đúng , cái đùi lợn muối sợ để lâu , loại bao bì chỉ cần bóc thì thể để khá lâu, nhưng bóc thì vẫn nhanh ch.óng ăn hết."

Điền Kiến Quốc:"Được, ông ."

Thấy thời gian còn sớm, công nhân bên cũng sắp tan . Đừng thấy công nhân bên tan , nhà họ Vương bọn họ cũng để . Nếu đồ đạc trong công trường chừng sẽ ai đó trộm mất. Đừng tưởng là thể, đó là chuyện cực kỳ khả năng.

Bất kể lúc nào, cũng những kẻ táy máy tay chân.

Thiệu Văn ở , Điền Kiến Quốc xách túi về nhà, ánh mắt đều là nụ . Người nhà ông chạng vạng tối đang hóng mát trong sân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1432.html.]

Bà lão nhà Điền Kiến Quốc nghi hoặc:"Ông lão, ông cầm cái gì thế? Không ông ở bên khu đất xây nhà ? Sao cầm đồ về thế ?"

Điền Kiến Quốc đắc ý dạt dào:"Thiệu Văn mang về đấy, Tiểu Ngũ T.ử cho ."

Điền lão sư sáp gần, :"Ba để con xem nào, quần áo Tiểu Ngũ T.ử mua chắc chắn là kiểu dáng thành phố. Để con xem cách với bên thế nào."

Điền Kiến Quốc:"Anh là quần áo?"

Điền lão sư:"Chuyện còn ? Những năm nay, nhiều quần áo của ba đều là mua mà."

Điền Kiến Quốc:"Anh còn hổ mà , xem em họ đối xử với còn hơn đối xử với ."

Lời đùa, ba con trai nhà họ Điền, đều vẫn hiếu thuận. một ở trong quân đội là nơi khác, hai ba năm cũng về một ; một khác sống ở công xã, chỉ Điền lão sư sống cùng ba , cũng chăm sóc ba .

Điền lão sư để ý đến lời của ông già, vui vẻ lật xem, :"Không tồi thật, còn là vải dacron. Đây là cái gì ?"

Điền Kiến Quốc:"Đùi lợn muối, thì ăn bao giờ, nhưng Thiệu Văn thể ăn trực tiếp."

Vừa xong, đều ông.

Điền Kiến Quốc:"Thái một chút nếm thử ."

"Được luôn!"

Nhà họ Điền náo nhiệt ầm ĩ, nhà họ Vương cũng náo nhiệt, bởi vì Thiệu Văn về mang theo bưu kiện, mỗi một bộ quần áo. Mặc kệ Vương Nhất Thành thích , quần áo tóm là mang từ Cảng Thành về. Hôm nay là chạng vạng tối thứ Bảy, ngày mai Chủ nhật, cho nên mấy thành phố cũng đều về nhà.

Tam Nha chọn một chiếc váy liền màu xanh ngọc bích, chất liệu voan, viền lá sen, vô cùng tươi mát. Cô bé lắc lư qua , cảm thán:"Cháu ở thành phố cũng thấy mấy mặc chiếc váy thế ."

Chiếc váy màu xanh ngọc bích điểm xuyết lá cây, tinh nghịch đáng yêu.

Đại Nha Nhị Nha thì giống như Điền Xảo Hoa nghĩ, đều chọn đồ bộ, giáo viên luôn trầm một chút.

Đại Nha mác giá đó, :"Cái ... là ý năm trăm hai mươi ?"

Nhị Nha sáp gần:"Chắc ."

Tam Nha:"Vậy chiếc váy của em là bốn trăm bảy mươi, chậc..."

Cô bé cứ như đau răng, :"Chú út điên , mua đồ đắt thế tặng chúng ."

Trần Đông Mai:"Đã mua thì mấy đứa cứ cất kỹ , thấy chú út mấy đứa cẩn thận hầu hạ đấy nhé, chú út mấy đứa là ăn mềm ăn cứng ."

Điền Tú Quyên:"Thím với bọn trẻ cái gì."

Chị lườm em dâu một cái, :"Cũng bà nội mấy đứa khi nào mới về."

"Chắc sắp nhỉ? Nền móng nhà đ.á.n.h xong , bắt đầu phần , bà nội chắc chắn về tọa trấn chứ, đến lúc cất nóc nhà thể thiếu bà nội ."

 

 

Loading...