"Cô cô cô!"
Ngũ Văn Phương:"Còn mày nữa, một thằng lưu manh xã hội, kiếp tao quen mày, tao điên ? Nhỡ mày tù ăn kẹo đồng, tao chẳng chịu cảnh góa bụa . Hơn nữa mày tiền mua xe máy mà tiền mua xe đạp cho tao, còn mong tao thật lòng với mày ? Đồ rác rưởi!"
Ngũ Văn Phương cũng tức điên lên , gào thét c.h.ử.i bới loạn xạ:"Còn mày nữa, mày tiêu tiền gì chứ? Mày chẳng qua chỉ mua cho tao vài bộ quần áo thôi, đừng tưởng tao , mấy bộ quần áo mày mua cho tao mấy bộ là vợ mày mặc . Tao vạch trần mày, mày cứ lén lút mà vui mừng . Còn dám lên đây kiếm chuyện, c.h.ế.t ! Đồ rác rưởi!"
Từng một, là rác rưởi, rác rưởi rác rưởi!
Cô :"Bà đây cho dù kết hôn cũng tìm tiền, các từng một tưởng là ai chứ, bỏ tí tiền mà chạy đến tìm , các hổ!"
Cô gào thét c.h.ử.i bới một trận, gã trông vẻ thật thà nhất đột nhiên nổi điên, lao thẳng lên giáng cho một cái tát nổ đom đóm mắt, đó tiếp tục động thủ:"Con đàn bà thối tha, mày dám coi thường tao..."
"Tao cũng tha cho mày ."
Mấy gã đàn ông nãy còn đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán, bây giờ sang hội đồng Ngũ Văn Phương. So với trạng thái đ.á.n.h của mấy nữ đồng chí, mấy gã nam đồng chí tay nặng hơn nhiều.
cũng may, lúc đồng chí công an của đồn công an đến, nhanh ch.óng kiểm soát hiện trường, tóm gọn mấy .
Ngũ Văn Phương:"Chú công an, bắt họ , bắt họ , cho họ tù cả đời , mấy tên khốn dám đ.á.n.h cháu, hu hu hu..."
Hiện trường chìm tĩnh lặng.
Nói thật thì, mấy gã đàn ông , mấy gã vợ chắc chắn loại gì, nhưng mấy gã vợ, bất kể tiêu nhiều tiền ít tiền, thì đều Ngũ Văn Phương lừa gạt. Bản Ngũ Văn Phương mới là kẻ đầu sỏ gây tội.
Thế mà cô vẻ chịu nhiều oan ức lắm.
cũng đến lượt nhiều, nhanh ch.óng, đám đồng chí công an đưa .
Các thầy cô phụ trách của trường đều luống cuống tay chân. Theo lý mà , đều lấy lời khai, nhưng con phố còn quét xong mà.
Trường họ tổ chức một buổi lao động tập thể, gặp chuyện thế cơ chứ.
Quá xui xẻo .
Đồng chí công an dẫn đầu :"Sinh viên trường các vị cứ tiếp tục việc , những đồng chí khác chuyện phiền theo chúng một chuyến, lấy lời khai. Lát nữa các vị quét xong con phố , cũng cùng qua lấy lời khai, các vị thấy ?"
Mấy giáo viên thi gật đầu.
Điền Xảo Hoa, Dương đại mạ và những khác vội vàng theo. Dương đại mạ đưa bữa sáng cho Bảo Nha, :"Hai túi, một túi của nhà bác, một túi của nhà cháu, cháu cầm qua đó giúp bác nhé, sứ giả chính nghĩa như bác thể bỏ mặc chuyện ."
Bảo Nha nhếch khóe miệng, :"Vâng ạ."
Mọi như những bóng ma dật dờ về vị trí của . Bảo Nha thì đưa bữa sáng, tiên đến nhà họ Dương, đó... trực tiếp gọi mấy cô bạn cùng phòng , :"Ăn chút gì ?"
Mấy :"Hả? À! Được ! Vương Mỹ Bảo tớ yêu nhất."
Bảo Nha:"Mau nếm thử ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1427.html.]
Xem náo nhiệt, cũng tốn nhiều sức lực lắm chứ bộ.
Chuyện , chắc chắn là liên quan đến bố cô . mà, hôm nay bố cô xem náo nhiệt nhỉ?
Thật hiểu nổi!
Ngũ Văn Phương lật xe .
Bảo Nha hiếm khi thấy ai lật xe nhanh như . Phải rằng, mấy ở quê bọn họ, như Cố Lẫm , đều giống như tiểu cường đ.á.n.h mãi c.h.ế.t, cứ nhảy nhót mãi. Dù gặp chuyện gì cũng chống đỡ , Ngũ Văn Phương lật xe đúng là quá nhanh. Bảo Nha còn quen.
Bảo Nha cũng cảm thấy bất ngờ, ai bảo Ngũ Văn Phương quá nhiều vấn đề cơ chứ, thế bản cô còn tém tém , tính kế khác thì đừng trách vạch trần trò bịp bợm của . Ngày Quốc tế Lao động đúng là một ngày lễ náo nhiệt phi phàm, một đám sinh viên đại học quét đường xong, nộp dụng cụ, cứ dăm ba tụ tập một chỗ, ai nấy đều mang theo sự kích động của kẻ hóng hớt.
Thời buổi gì nhiều chuyện náo nhiệt để xem, biểu diễn trực tiếp càng cơ hội thấy.
Mọi thực sự đều khiếp sợ, so với các thầy cô và giáo viên hướng dẫn đang khổ sở chạy tới xử lý vấn đề, đám sinh viên bọn họ chẳng việc gì . Các đồng chí công an thăm dò hiện trường, bọn họ chỉ là quần chúng vây xem, ngay cả nhân chứng cũng , cùng lắm chỉ là cung cấp chút manh mối về tình hình hiện trường mà thôi.
vẫn sốc, ai mà ngờ chuyện như thế chứ.
So với Ngũ Văn Phương, bọn họ quen Trương Tự Cường hơn, dù cũng là bạn cùng lớp. gã đúng là t.h.ả.m thương, Ngũ Văn Phương lừa thì chớ, còn đ.á.n.h cho thành cái đầu heo, thật là đáng thương.
Tuy nhiên, cũng chẳng mấy ai đồng tình với gã.
Ai bảo nhân duyên của gã kém quá chi.
Nhóm Bảo Nha cũng các đồng chí công an hỏi thăm, bọn họ xem náo nhiệt ngay từ đầu, những gì còn nhiều bằng trong lớp Ngũ Văn Phương. Hơn nữa lời miêu tả cũng chẳng khác gì những , đồng chí công an nhanh tiếp tục thăm dò khác.
Lý Chân Chân kích động kéo tay Bảo Nha, :"Chúng đến đồn công an xem náo nhiệt !"
Lần cô thấy một vụ náo nhiệt lớn thế là ở phim truyền hình, trong đời thực từng gặp qua, tóm chỉ hai chữ: Kích động.
Bảo Nha:"Được."
Khựng một chút, cô :"Chúng về nhà một chuyến , tớ khát."
Nhà cô ở ngay gần đây, cô về nhà uống ngụm nước tiện thể bộ quần áo, bởi vì sáng sớm quét đường, để giữ ấm nên cô ăn mặc trông lếch thếch.
Lý Chân Chân:"Cũng , các ?"
Khương Hiểu Văn và An Tú Ngọc gật đầu, theo cùng.
Tình cảm của bốn cô gái trong ký túc xá khá , Bảo Nha thẳng về nhà, Khương Hiểu Văn kinh ngạc vô cùng:"Đây là nhà ."
Bảo Nha ừ một tiếng.
Bọn họ đều nhà Vương Mỹ Bảo tiền, nhưng ngờ nhà cô giàu đến mức . Trong sách tự nhà vàng, quả nhiên lừa mà. Bảo Nha dẫn bạn học về nhà, Vương Nhất Thành vặn bước . Anh đang ăn sáng, thấy tiếng động liền từ trong nhà :"Bảo Nha? Chân Chân, các cháu đến ?"