Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1401

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:54:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thì , Cao Tranh đến nơi định lâu thư, nhưng lá thư vượt biển lâu.

Cao Tranh đến đó cũng ở ký túc xá, bên đó cũng ít thích ở ký túc xá, nhưng vì tiện lợi nên vẫn ngoài ở, phòng ký túc xá của họ bốn . Đều là những quen ở trong nước. Mọi cùng nhận suất du học rời . Ở nước ngoài nỗ lực học tập.

Sự thích nghi trong cuộc sống là , giao tiếp càng như , nhưng Cao Tranh cảm thấy học nhiều hơn. Anh ở bên đó , cũng tham gia một tụ tập của các bạn học, nhưng gặp Lam Lăng một năm.

Thành phố của hai cách xa, chắc là thể gặp .

Anh về việc quen khẩu vị bên đó. Vừa đến bắt đầu sụt cân...

Bảo Nha nghiêm túc, Cao Tranh hề báo tin vui mà giấu tin buồn, ngược kể chi tiết tình hình của khi đến, cả lẫn , đều một cách chi tiết. Bảo Nha nghiêm túc xong, tuy chút lo lắng, nhưng cảm thấy Tiểu Tranh đều thể xử lý .

cũng quá lo lắng cho .

Hôm nay Bảo Nha nhận mấy lá thư, tình cờ đều đến cùng một lúc, ngoài thư báo bình an của Cao Tranh, còn thư của Hương Chức, Hương Chức phàn nàn về Vương Nhất Thành, đến Cảng Thành thời gian cũng quá gấp gáp ? Họ đều gặp , cô kể một tình hình gần đây của Tần Tuyết Mạn.

Tóm là một câu, họ đều .

Bảo Nha vui. Tuy cô và Hương Chức theo hai con đường khác , nhưng cô vẫn vui vì họ đều thể sống . Bảo Nha cũng từ thư của Hương Chức nhiều thói quen và phong tục, chuyện lê đôi mách của Cảng Thành, vui.

Cô vui vẻ đặt phong bì xuống, xem lá thư tiếp theo, đây là thư từ quê gửi đến, là của chị Tam Nha.

Chị Tam Nha, một đầu trong lĩnh vực lê đôi mách.

Bạn xem, mấy chị của cô đều học đại học ở địa phương, tuy chỉ ở trong thành phố, nhưng mấy chị Thiệu Văn, Thiệu Võ chẳng gì, hỏi chuyện trong làng thì ba . nếu bạn hỏi chị Tam Nha sẽ phát hiện, chị Tam Nha là .

Quả nhiên, Tam Nha thư là về chuyện lê đôi mách ở quê.

Bảo Nha lướt qua.

Điền Xảo Hoa nhà thấy Bảo Nha về, bà hỏi:"Xem gì thế?"

Bảo Nha:"Thư của chị Tam Nha."

"Nó chuyện gì?"

Bảo Nha:"Chị Tam Nha hỏi khi nào bà về."

Điền Xảo Hoa:"Nó quản trời quản đất còn quản cả đến ?"

Bảo Nha bà lão chỉ là miệng d.a.o găm lòng đậu hũ, cô :"Không ạ, chị ở nhà bắt đầu san lấp nền nhà, chuẩn một thời gian nữa sẽ khởi công. Nhà sắp xây nhà mới ."

Nói đến chuyện , Điền Xảo Hoa vui vẻ, bà :"Tốt quá, ngờ cuối đời còn ở nhà mới."

Bảo Nha liếc bà, Điền Xảo Hoa:"Nhìn gì mà !"

Bảo Nha:"Con tưởng bà nỡ bỏ nhà cũ."

Điền Xảo Hoa suy nghĩ một lúc, thật lòng :"Không nỡ, đây là nhà do ông nhà xây, nỡ? Ta thật sự nỡ, nhưng nghĩ đến nhà mới tâm huyết của con trai, vui lên. Cảm thấy uổng công nuôi lớn mấy đứa con trai, đều là những đứa hiểu chuyện."

Bảo Nha nhẹ nhàng gật đầu, :"Con hiểu , bà vui rối rắm."

Điền Xảo Hoa , tiếp tục chủ đề , hỏi:"Họ còn gì nữa?"

Bảo Nha:"Nhà chuyện gì lớn, nhưng Cố Lẫm kết án ba năm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1401.html.]

Điền Xảo Hoa:"Hô! Ba năm !"

Bà cũng đây là nặng nhẹ, dứt khoát hỏi Bảo Nha.

Bảo Nha:"Chắc là bình thường, tuy liên quan đến cướp tiền, nhưng giữa họ tranh chấp tình cảm. Hơn nữa hại c.h.ế.t, chú Mễ Cương truy cứu đến cùng, dù cũng chỉ như thôi."

Điền Xảo Hoa:"Ta cứ tưởng Mễ Cương sẽ tha cho Cố Lẫm. Dù nếu vì chuyện , nó cũng c.h.ế.t."

Bảo Nha:"Có lẽ hòa giải."

Điền Xảo Hoa:"Nếu là mười năm , cũng ngờ, Cố Lẫm thể đến bước đường . Nếu là hai mươi năm , lúc đó ai mà khen Cố Lẫm . Đều bố con bằng Cố Lẫm, ngày nào cũng so sánh hai họ. Hừ, đều nhầm ? Con trai hề kém."

Bảo Nha:"Bố con đương nhiên kém, Cố Lẫm bằng bố con!"

Cả hai đều cảm thấy, những trong làng, bốn chữ!

Không mắt !

Vương Nhất Thành xa nhà một tháng .

Từ nhỏ đến lớn, đây là đầu tiên ông xa con gái lâu đến . Cảnh gà trống nuôi con, là một bé gái, Vương Nhất Thành thể yên tâm để con gái một , nên từ bé luôn mang cô theo bên .

Cho nên xa thời gian dài như đúng là đầu tiên.

Bản Bảo Nha cũng chút quen. Mặc dù cô lúc nào cũng ở nhà, từ hồi cấp ba ở nội trú, nhưng vẫn thường xuyên gặp ba, ba cô sẽ mang đồ ăn ngon đến cho cô mà. Tình cảnh như hiện tại đúng là hiếm.

Vương - quen - Mỹ Bảo dạo ngày nào cũng buồn bã, chẳng tí tinh thần nào.

Nếu bà nội ở đây, cô sẽ càng ủ rũ hơn. Bảo Nha tan học, đeo balo chuẩn rời thì Lý Chân Chân gọi với :"Đợi tớ với."

Bảo Nha:"Tớ về ký túc xá , cuối tuần về nhà."

Lý Chân Chân:"Tớ mà, nhờ xe ?"

Bảo Nha :"Chắc chắn là ."

Lý Chân Chân hì hì bám theo. Cậu xem, một cô bạn hơn bạn trai nhiều. Mấy nam đồng chí ngoài mấy ai xe ô tô. Cô nàng vui vẻ lon ton theo Bảo Nha xuống lầu, hỏi:"Dạo vẻ tinh thần nhỉ?"

Bảo Nha gật đầu, đáp:" , chắc là dạo mệt chăng?"

Lý Chân Chân:"Thế thì bảo dì giúp việc nhà hầm canh tẩm bổ cho ."

Cô nàng thật sự ghen tị với gia đình Bảo Nha, cuộc sống thế đúng là quá thoải mái, những chẳng động tay việc nhà, mà còn sân vườn rộng rãi, ch.ó mèo.

"Tớ , tớ..."

"Đàn chị."

Lời của Lý Chân Chân cắt ngang. Hai cô gái đầu . Lý Chân Chân hỏi:"Ngũ Văn Phương? Em tìm chị việc gì ?"

Ngũ Văn Phương híp mắt, hai cô gái :"Em việc gì, chỉ là thấy chị nên đến chào hỏi thôi. Vị đàn chị chắc là chị Vương Mỹ Bảo nhỉ? Đã danh từ lâu."

 

 

Loading...