Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1382

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:53:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cũng là thật.

Anh định âm thầm kết hôn, âm thầm ly hôn.

Chủ yếu là một sự im lặng.

Vương Nhất Hồng:"Vậy Bảo Nha và chúng ..."

"Họ cùng về với con, con thể nơi khác mấy ngày, ở đó, trong lòng con cũng yên tâm hơn, nếu Bảo Nha một ở nhà. Con thật sự yên tâm."

Tuy trong nhà giúp việc, nhưng vẫn yên tâm.

Vương Nhất Hồng gật đầu:"Thôi ."

Chị chút bối rối, nhưng vẫn hỏi:"Em độc , còn tìm nữa ? Không vợ cô đơn lắm."

Chị :"Người vợ cũ của em, chính là Đường Khả Hân, chị vẫn tìm ai, hai khả năng gương vỡ lành ?"

Vương Nhất Thành kinh ngạc chị tư, sốc :"Sao chị nghĩ đến cô ? Chúng em lâu lắm gặp ."

Vương Nhất Hồng:"Không chị thấy cô và em qua ? Mỗi năm Tết cô đều gửi quà Tết về cho chúng , vẫn còn tình cũ khó quên với em ."

Vương Nhất Thành bật thành tiếng, :"Chị nghĩ gì , cô gửi quà Tết về, nhưng em cũng gửi quà Tết cho cô mà. Đây đều là qua , chúng em thể nào . Hơn nữa Đường Khả Hân kết hôn vì em. Cô là vì sự nghiệp của . Hơn nữa, em cũng chỉ qua với một cô vợ cũ , em với tất cả các vợ cũ đều qua . Bố của Lam Lăng còn là bố nuôi của em đấy. Bên Hồng Nguyệt Tân cũng gửi quà Tết . Ngay cả Tần Tuyết Mạn bây giờ đóng phim cũng là kịch bản em miễn phí cho cô . Chị ơi, chị thể dùng cái cũ để xem xét sự việc . Em đây thích ăn cỏ cũ."

Anh vỗ vỗ đầu:"Phải là, các vợ cũ của em cũng ăn cỏ cũ. Mọi đều là bạn . Sở dĩ họ tìm khác, cũng là tình cũ khó quên với em, mà là họ đều là những coi trọng sự nghiệp, sức lực của con luôn hạn. Họ nghĩ đến việc nỗ lực phấn đấu cho sự nghiệp, điều đó cũng sai. Chị đừng dùng suy nghĩ của để phỏng đoán khác nữa."

Vương Nhất Hồng gãi gãi đầu, :"Vậy thì chị thật sự hiểu lắm."

Vương Nhất Thành:"Vậy trong cuộc sống chị luôn thấy những cảm thấy sự nghiệp của quan trọng hơn gia đình chứ? Chị đặt cảnh đó, là thể hiểu ."

Vương Nhất Hồng:"Cái thì cần đặt , chị chỉ cần hai đứa ý định . Ài, chị với họ cũng . Chị chẳng là quan tâm em , em xem em! Lại là một thằng độc , em về già thì thế nào."

Vương Nhất Thành bật :"Em về già con gái em, hơn nữa, em tiền mà! Chị ơi. Chị tin rằng, bất kỳ ai cũng thể đáng tin, nhưng tiền thì thể đáng tin, chị xem nhà bên cạnh , còn bốn con trai đấy, chẳng vẫn vô gia cư ? Cho nên, dù là quan hệ vợ chồng, quan hệ cha con cái, đều là như thôi. Tiền mới là thứ đáng tin cậy nhất."

Vương Nhất Hồng:"..."

Quan điểm gì thế .

Chị :"Bảo Nha cũng đáng tin."

Vương Nhất Thành:"Cái đó thì đúng, em tin con gái em đáng tin, là con gái em đáng tin , em việc gì tìm một bạn đời?"

Anh bật , :"Chị, chị vẫn nên lo lắng cho con trai chị , Thiệu Văn Thiệu Võ đều đối tượng , nhà chị hai đứa vẫn còn độc đấy."

Vương Nhất Hồng:".............................."

Cũng đúng!

Tiểu Ngũ T.ử thì bà quản nổi, nhưng con trai thì vẫn quản .

"Hai đứa nó, đều giống như Thiệu Dũng, cả ngày nhảy nhót lung tung, một chút cũng thông suốt, chị thật là lo." Làm ai cũng hận thể con trai nghiệp là kết hôn ngay, sinh con.

Vương Nhất Thành:"Từ từ thôi."

Vương Nhất Hồng:"Nói thì , nhưng chị đang nghĩ nhân lúc chị còn khỏe mạnh thể trông cháu cho chúng nó ? Nếu chúng nó lề mề kết hôn muộn, đến lúc đó chị già , tinh thần mà trông con cho chúng nó."

Vương Nhất Thành:"... Chị nghĩ cũng xa thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1382.html.]

Vương Nhất Hồng:"Đó là đương nhiên."

Hai chị em đều phá lên.

Vương Nhất Hồng chân thành :"Tiểu Ngũ T.ử , ai cũng tâm thái khoáng đạt như em ."

Vương Nhất Thành , :"Cho nên em mới là độc nhất vô nhị."

Vương Nhất Hồng:"Ọe!"

Thằng nhóc bắt đầu khoe khoang về , Vương Nhất Hồng một giây rút lui.

Vương Nhất Thành:"Chị đừng , trưa nay ở ăn cơm, nhà nhiều đồ ngon lắm."

Vương Nhất Hồng:"Chị đương nhiên , chị sang nhà một lát."

Vương Nhất Thành:"Được."

Vương Nhất Thành thu dọn nhân sâm và những thứ khác, cho túi dệt, chị gái khoáng đạt, thực chắc đổi cách sống. Kiếp liều mạng học cái học cái , đó đều là để sống sót. Anh liều mạng tiết kiệm tiền, đều là để rời khỏi hoàng cung cao chạy xa bay.

cuối cùng thì , vẫn c.h.ế.t.

Đáng hận là, c.h.ế.t , tiền tiêu hết.

Không tiền tiết kiệm lợi cho thằng khốn nào .

Cho nên kiếp sẽ phấn đấu như kiếp , cũng sẽ tiết kiệm tiền như kiếp .

Con , sống một đời đáng giá.

Không thể sống uổng.

Vương Nhất Thành nghĩ như , dứt khoát leo thẳng lên giường sưởi, ừm, lên giường sưởi .

Trời lạnh thế , lười biếng giường sưởi là hợp nhất.

Bảo Nha và đám họ lên núi về, thì thấy bố cô bé xuống, Bảo Nha:"Ối chà bố của con, ban ngày cũng buổi trưa, bố buồn ngủ thế."

Vương Nhất Thành:"Không buồn ngủ, chỉ là một lát. Con , lười biếng mới là thoải mái nhất."

Bảo Nha:"..."

Không hổ là bố cô bé.

Bảo Nha:"Vậy con cũng lười biếng!"

Cô bé tủm tỉm khoanh chân giường sưởi, hóng hớt:"Bố, chúng con lên núi chơi thấy Ngô a bà. Bà một lên núi nhặt củi. Trông đặc biệt thê lương."

Vương Nhất Thành:"Tự tìm lấy, đáng thương ắt chỗ đáng hận."

Bảo Nha:"Bố, , con nhất định sẽ đối xử với bố."

Cô bé đột nhiên một câu như , Vương Nhất Thành liếc cô bé một cái, :"Coi như con lương tâm."

Bảo Nha tủm tỉm:"Con là con gái ngoan mà."

 

 

Loading...