Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1377

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:52:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Nhất Thành đầu :"Cố Lẫm bắt ."

Anh :"Ấy , nhà bọn họ đều tạm giam ? Chỉ còn mấy mà cũng thể gây náo loạn , cũng tài thật."

Điền Xảo Hoa thở dài:"Thằng bé những năm nay càng ngày càng thể thống gì, rốt cuộc là vì cái gì chứ."

Vương Nhất Thành nhún vai, cũng nữa.

nghĩ, lẽ là cam tâm, đều ăn cơm nồi lớn, đều việc trong đội, thì nhiều công điểm, lúc đó ai cũng như ai. Cố Lẫm xem là nỗ lực, tự nhiên khen ngợi, nhưng những năm gần đây chính sách đổi, còn giống như nữa, ngay cả Nhị Lại T.ử cũng thể dựa việc trồng rau, thu hoạch rau, bán rau để sống một cuộc sống . Còn thì , lẽ cũng cam tâm, cho nên càng ngày càng cực đoan.

Cái gì mà vì tình yêu màng tất cả, Vương Nhất Thành cảm thấy chắc .

Vương Nhất Thành cũng cảm thấy loại đáng đời.

Anh hai câu, lắc đầu nhà, chuyện cũ rích nhà bọn họ, quen .

Không bao lâu , Điền Xảo Hoa , đầy ẩn ý:"Nó thể sẽ kết án."

Vương Nhất Thành:"Mấy trăm tệ lận, Hà đại mụ mà truy cứu thì cũng là bình thường..."

Dừng một chút :" vì mấy trăm đồng mà ngủ với Hà đại mụ, cũng đủ ghê tởm. Hắn cũng xuống tay ."

Điền Xảo Hoa vô cùng đồng tình.

Bảo Nha chớp chớp mắt, âm thầm quyết định vẫn thư báo tin cho Hương Chức.

thì, Bảo Nha , Hương Chức sẽ đau lòng .

Những năm nay, Bảo Nha chính là một đưa tin, chuyện nhà họ Cố đều là cô bé truyền cho Hương Chức, Hương Chức cũng thấy hả hê. Nhà họ Cố càng sống , Hương Chức dường như càng vui vẻ. Bảo Nha c.ắ.n miếng sủi cảo:"Ưm!"

Cô bé cúi đầu , vui mừng :"Con ăn trúng tiền ."

Điền Xảo Hoa toe toét:"Ối chà, Bảo Nha nhà chúng năm mới sắp phát tài ."

Bảo Nha cong cong mắt, Thiệu Dũng ghen tị:"Sao con ăn ?"

Cậu ăn thêm ba cái nữa, vẫn .

Vương Nhất Thành:"Mẹ, bỏ mấy đồng thế?"

Điền Xảo Hoa:"Mẹ chỉ bỏ ba đồng thôi."

Năm mới mà, chút ý nghĩa là .

Vương Nhất Thành:"... Con cũng ăn một đồng."

Anh nhổ .

"Chú út, chú cũng may mắn quá đấy, hai cha con chú đều may mắn như ." Thiệu Dũng ăn lấy ăn để.

Vương Nhất Thành tủm tỉm, :"Chắc là vận may của chú hơn thôi."

Ngay đó nhổ một đồng nữa.

Thiệu Dũng:"!"

Tổng cộng chỉ ba đồng, một Vương Nhất Thành ăn hết hai.

Thiệu Dũng:"Chú đây là ăn nhiều chiếm nhiều."

Vương Nhất Thành:"Ai bảo đây là ý trời chứ."

Thiệu Dũng:"Hu hu."

Điền Xảo Hoa:"Mày bớt trò , Tết nhất cho yên chút."

Thiệu Dũng:"Vâng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1377.html.]

Cậu vươn đũa gắp cá.

Cả nhà vô cùng náo nhiệt, ăn cơm tối xong tuy ti vi, nhưng nhà họ đài radio, chương trình đài cũng phong phú, đang phát sóng trực tiếp Đêm hội Giao thừa. Cả nhà đều tụ tập trong phòng của Điền Xảo Hoa, náo nhiệt, Điền Xảo Hoa:"Cái bằng ti vi . Ti vi còn xem , cái chỉ tiếng thôi."

Vương Nhất Thành:"Thôn bao giờ điện? Có điện con mua cho một cái."

Điền Xảo Hoa liếc Vương Nhất Thành một cái, :"Con chỉ tiêu tiền linh tinh."

giọng điệu chút vui vẻ.

Vương Nhất Thành: Hiểu, hiểu, khẩu thị tâm phi mà.

Anh :"Chuyện tin tức gì ?"

Điền Xảo Hoa:"Cậu con , năm nay sẽ điện."

Vương Nhất Thành:"Vậy thì quá."

Anh cảm thấy điện vẫn tiện lợi hơn, từ khi dùng điện , cảm thấy .

Anh :"Vậy nhà thể mua ti vi và quạt điện ."

Điền Xảo Hoa:"Quạt điện thì cần thiết lắm, mùa hè dùng quạt hương bồ là , quạt điện tốn điện lắm."

Vương Nhất Thành đầy ẩn ý, thế là suy nghĩ của , bà ti vi, nhưng quạt điện thì cũng , cũng chẳng .

Vương Nhất Thành tranh cãi, ngược :"Anh cả, nhà bao giờ quyết định chuyện xây nhà?"

Vương Nhất Sơn:"Đợi trời ấm lên , xuân sẽ tìm đội thi công."

Vương Nhất Thành gật đầu, :"Em ở xa, chuyện trong nhà cũng giúp gì, bên thể thiếu các lo liệu nhiều hơn. tiền cần góp thì em sẽ thiếu . Các tính toán xong thì thư cho em, ngoài xây nhà thì đừng qua loa."

"Được."

Vương Nhất Sơn cũng , cho dù Vương Nhất Thành ở nhà cũng việc, giỏi những việc , nhà họ đông , ở đây cũng .

"Em cứ yên tâm , đợi Tết năm , em về là thể ở nhà mới . Nhà chúng là gia đình thuộc hàng nhất nhì trong thôn, nhà cửa cũng độc nhất vô nhị." Vương Nhất Sơn chút vui vẻ.

Ai mà chút lòng hư vinh chứ!

Vương Nhất Thành gật đầu, cả là lo cho gia đình nhất, những chuyện quả thực cần họ lo lắng.

"Lát nữa lên núi, ai ?" Điền Xảo Hoa hỏi.

Vương Nhất Thành:"Con chắc chắn ."

Vương Nhất Sơn:"Anh là con trưởng, cũng nhất định ."

Vương Nhất Hải và Vương Nhất Lâm cũng , bây giờ cũng những năm đầu lén lút nữa, dứt khoát quyết định cùng lên núi. Thực phong tục địa phương như , nhưng Vương Nhất Thành quen mỗi năm mùng một Tết là đầu tiên lên mộ thắp hương cho cha, từ khi cha Vương qua đời thói quen , cho nên mỗi qua ba mươi, lên núi, cũng quen với việc tối ba mươi Tết lên núi.

"Vậy chúng xong Đêm hội Giao thừa ."

"Được."

Vương Nhất Thành:"À đúng , Bảo Nha con tìm máy ảnh , ngày mai đợi ông con đến chụp ảnh chung cho chúng ."

Bảo Nha:"Yên tâm , con ."

Vương Nhất Thành mỗi năm về đều mang theo máy ảnh, mùng một Tết chụp một tấm ảnh chung lớn, tuy đây , nhưng những năm gần đây theo sự đổi của những tấm ảnh, vẫn thể thấy sự đổi ngừng phía họ, cũng thể thấy sự trôi qua của thời gian.

Từng đứa trẻ đều lớn .

Nhà họ Vương náo nhiệt và đoàn viên, đa các gia đình trong thôn đều như , nhưng luôn vài nhà khác biệt. Như nhà họ Cố, nhà họ Cố thì bếp lạnh nồi nguội, ba mươi Tết mà chút khí năm mới nào.

 

 

Loading...