Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1369

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:52:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bố của Liễu Lai Đệ đến, họ sợ qua ăn cơm chiếm hời, dù con gái gả hai mươi năm, họ cũng lợi lộc gì, tin tưởng. Nhà đẻ của Điền Tú Quyên và Trần Đông Mai thì đều đến.

Liễu Lai Đệ mắng: “Bố đúng là hai kẻ ngu, chẳng trách em trai ngu, đều là di truyền. Lợi lộc cho cũng chiếm.”

cảm thấy cũng coi là khôn ngoan trong nhà họ Liễu.

rõ ràng, những khác nghĩ .

điều đó quan trọng.

Liễu Lai Đệ lẩm bẩm c.h.ử.i bới, nhưng dám to, chỉ dám thì thầm, thì thầm đủ , cũng qua chuyện. Nhà cô từ nhỏ trọng nam khinh nữ, cô gả hai mươi năm, tình cảm gì với nhà đẻ.

Những năm nay vì mãi sinh con trai, Liễu Lai Đệ còn bỏ bê con gái như những năm đầu nữa.

con gái đều tiền đồ, cô cũng thật sự con trai, thì luôn dựa con gái một chút, con tuy ngu, nhưng ít nhiều cũng chút thức thời. Dù thì, cũng lời.

Nhị Nha và Ngũ Nha đều chủ kiến, cô lời con gái, cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.

Trong phòng của họ, cô và Lục Nha cùng một đẳng cấp. Coi như ở đáy chuỗi thức ăn.

Vì nhà đẻ đến, cô vệ sinh còn lẩm bẩm c.h.ử.i bới, chỉ là cảm thấy nhà đẻ quá ngu mất mặt. Đang phàn nàn, thì thấy Cố Lẫm “oái” một tiếng xông ngoài. Sợ đến nỗi Liễu Lai Đệ suýt tụt quần.

May mà vịn tường.

Càng suýt nữa sống nỗi đau năm xưa rơi xuống hố xí.

vội vàng ngoài, mắng : “Thằng khốn nào c.h.ế.t , dọa c.h.ế.t bà già , thế dọa rơi xuống hố xí , đúng là tâm địa độc ác!”

Con gái văn hóa, học theo cũng thành ngữ bốn chữ.

Liễu Lai Đệ: “Đồ chổi, tối muộn còn la hét om sòm...”

mở cổng lớn, thì thấy Cố Lẫm ôm cái bao tải dứa của , chạy như bay, cứ như ma đuổi. Liễu Lai Đệ mắng: “Cố Lẫm, mày là thằng khốn nạn, mày trò gì thế? Tối muộn thế , mày gặp ma !”

Cố Lẫm cũng nghĩ gì, lẽ chứng minh vẫn còn chút sức hấp dẫn?

Anh cao giọng: “Hà đại mâm bà c.h.ế.t tâm , sẽ ấm giường cho bà !”

Liễu Lai Đệ: “!”

Sét đ.á.n.h giữa trời quang.

Liễu Lai Đệ sống đến từng tuổi, cũng coi là trung niên, đầu tiên chuyện hóng hớt hoang đường như , Cố Lẫm chạy mất hút, nhưng Liễu Lai Đệ tại chỗ, chậm chạp dám động.

Ngơ ngác!

“Thím ba, ?”

Bảo Nha và cũng thấy tiếng hét, cô bé là hóng chuyện giành vị trí một, thế là, ngoài sớm nhất.

Liễu Lai Đệ nắm c.h.ặ.t t.a.y Bảo Nha, tay run rẩy. Cô lắp bắp: “Hà Hà Hà đại mâm, Hà đại mâm bảo Cố Lẫm ấm giường cho bà , Cố Lẫm sợ quá chạy mất .”

Bảo Nha: “!”

Số ngây cộng thêm một.

Bảo Nha vẫn là một cô gái đến hai mươi, qua Tết mới mười chín tuổi, thật sự từng qua chuyện hóng hớt hoang đường như .

Cô bé ngây ngốc Liễu Lai Đệ.

Hai quan hệ bình thường nương tựa , chỉ cầu một đôi tai từng thấy.

Đây là cái quái gì !

“Sao ? Mẹ, chị Bảo Nha, hai chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1369.html.]

Lục Nha và cũng ngoài.

Thiệu Dũng: “Sao thế ? Chuyện gì mà kinh ngạc .”

Liễu Lai Đệ bước chân lơ lửng, ngây ngốc nhà, thấy đều , nhà lòng lợn tiết canh đông , đủ bốn bàn.

Vương Nhất Thành: “Chị dâu ba, chị ?”

Anh con gái, nhướng mày, Bảo Nha vẻ mặt khó , tiện mở lời.

Liễu Lai Đệ ánh mắt tò mò của , nuốt nước bọt, : “Cố Lẫm chạy ngoài, ... Hà đại mâm bảo ấm giường cho bà .”

“Vãi chưởng!”

“Mẹ ơi!”

“Ờ...”

“Chuyện , chuyện , thể nổi.”

“Bà điên ?”

...

Mọi đều ở trong trạng thái cực kỳ kinh ngạc, ai nghi ngờ chuyện , chủ yếu là, tác phong cá nhân của Hà đại mâm chính là đắn như , bao nhiêu năm nay con trai bà về, cũng đều chuyện hóng hớt năm đó bà dan díu với thông gia chắc chắn lửa khói.

Còn chuyện của mấy ông già trong làng...

Tóm , vì phương diện của bà đắn, nên lời , cũng lập tức tin.

“À... thể hiểu nổi, rốt cuộc bà nghĩ gì .”

“Đừng quan tâm nghĩ gì, chuyện kỳ lạ. Các xem, hôm nay Cố lão đầu và Ngô a bà đều đuổi , Cố Lẫm giữ . Cố Lẫm với Hà đại mâm quan hệ gì, bà mưu đồ, cũng là trong dự liệu.”

“Ờ...”

Tóm , là chuyện hoang đường.

Đồng chí Điền Kiến Quốc đầu Vương Nhất Thành, lúc sâu sắc cảm thấy, Vương Nhất Thành chỉ là kết hôn ly hôn thường xuyên một chút, cũng chuyện gì lớn, dù , chuyện hoang đường hơn cũng . Thằng nhóc Cố Lẫm , đây thật sự ! Anh còn lấy lòng bà lão.

Vương Nhất Thành cảm khái: “Chuyện xảy dám chuyện với các bà cô nữa.”

Điền Kiến Quốc: “Cậu im , đều bình thường, mấy là Hà đại mâm?”

Lời thật sự sai chút nào.

“Bà ý đồ với Cố Lẫm từ khi nào ?”

“Chắc là hôm qua, dù Cố Lẫm hôm qua mới về!”

“Này ... chuyện ...”

Mọi lập tức thảo luận sôi nổi hơn, chủ yếu là, mười dặm tám làng cũng chuyện hóng hớt hoang đường như , Cố Lẫm trở về, thật sự tạo một chuyện hóng hớt kinh thiên động địa cho !

Điền Kiến Quốc: “May mà Từ Tiểu Điệp đó về. Nếu đàn ông từng thích bà lão để mắt đến, cô với bà lão cùng một gu, thấy ghê tởm ...”

Mọi im lặng, chấn động.

Bất kể gây chấn động lớn thế nào cho , Hà đại mâm ở bên cạnh hề sợ hãi.

Lúc Hà đại mâm đang giường sưởi, “phì” một tiếng, mắng: “Không điều.”

nghiêm túc đếm tiền, bao nhiêu năm nay bà cũng tích cóp ít tiền, đừng thấy bà giống tiền, nhưng tính toán, câu nhiều ông già như , chẳng lẽ là vì tình yêu ? Đương nhiên là vì tiền.

 

 

Loading...