Bà đẩy mạnh Ngô a bà, cũng khách khí, xông lên cũng là hai cái bạt tai trái , tưởng bà đ.á.n.h ?
“Còn dám đ.á.n.h , bao nhiêu năm nay cưu mang các , đủ nghĩa khí , cưu mang các , con trai các cũng nuôi các , các gầm cầu mà ở, còn điều! Các còn nhiều hơn, còn đủ, là các , là các đáng c.h.ế.t! Lũ ch.ó tham lam vô độ, các tưởng sẽ vì chút ân huệ nhỏ mà cho nhà các ? Các xem cái bộ dạng ch.ó của , các cũng xứng ?”
Bà Hà c.h.ử.i ầm lên: “Các còn dám đ.á.n.h ? Các dựa mà đ.á.n.h ? cho các , các mà động một nữa, sẽ báo công an! Tưởng sợ các ? Các ngoài mà hỏi thăm, xem ai trong chúng lý hơn!”
Vương Nhất Thành cũng cảm thán, lời Hà đại mâm cũng đúng.
Tuy bà quả thực lợi dụng nhà họ Cố cái cái , Ngô a bà càng giống như một bà bảo mẫu già, nhưng Hà đại mâm cũng quả thực cưu mang họ, nếu họ ngay cả chỗ ở cũng .
Bây giờ như chẳng qua là vì nhiều hơn, thứ nên tức giận mà thôi.
Bà Hà tuy là tính toán, nhưng Vương Nhất Thành thấy đầu óc của bà thật sự tỉnh táo, bà lập tức thể phân tích rõ ràng sự việc. Quả nhiên, xem những xung quanh cũng đều đăm chiêu suy nghĩ.
, chuyện thể là Hà đại mâm tính kế nhà họ Cố.
Dù , bà còn cưu mang hai vợ chồng già.
Là nhà họ Cố tự tham lam nhiều hơn.
“Tất cả đều là do các tự tham lam, đúng, bán nhà, nhưng đây là nhà của , thể bán nhà ? Các từng một đối xử với cũng chẳng gì, dựa mà để nhà cho các ? Các tưởng là ai!”
Hà đại mâm lộ bộ mặt thật, cũng còn gì để mất, bà : “Một ngày thì một ngày, ngày mai chạng vạng sẽ dọn , nhưng đồ đạc trong nhà đều là của .”
Màn lật mặt của bà khiến ông lão mua nhà cũng ngơ ngác.
Ông cũng tuổi, từng trải nhiều, nhưng từng thấy bà lão nào lật mặt nhanh như .
“Là của bà, bà thể mang .”
Hà đại mâm: “Các ông các bà, các cũng thấy , căn nhà ở nữa, tạm thời cũng tìm nhà mới, đồ đạc trong nhà, định bán rẻ, truyền tai , ai nhu cầu thì đến xem. Giá của đảm bảo hợp lý. chỉ một ngày thôi, ngày mai chạng vạng sẽ dọn , đến lúc đó bán sẽ cho xe chở , đồ của đều tệ, bán sẽ mang hết trạm thu mua phế liệu. Ai lấy thì đừng hòng. tuyệt đối rẻ hơn các chợ mua.”
“Bà bà bà... mụ già c.h.ế.t tiệt , bà...” Ngô a bà chỉ Hà đại mâm định mắng, Hà đại mâm xông lên là một cái bạt tai, : “Bà cút cho , mau cầm gói đồ của bà mà cút, trong thứ gì là của nhà bà. Các xách một cái túi nhỏ đến, thì xách một cái túi nhỏ mà cút cho . Đừng hòng chiếm hời, cho các ở miễn phí mấy năm là hời cho các .”
“Bà bà bà...” Ngô a bà đang định mắng , thì thấy Cố lão đầu nổi giận xông lên. Sắp lao Hà đại mâm, Hà đại mâm vội vàng né .
Cố lão đầu “rầm” một tiếng, ngã xuống đất.
“Ông nhà.”
“Bố!”
Ngô a bà và Cố Lẫm nhanh ch.óng xông lên, Cố Lẫm bây giờ trong lòng là ngũ vị tạp trần, trở về là định bán t.h.ả.m nương tựa cha , lấy lòng Hà đại mâm, cuối cùng lấy căn nhà .
vạn vạn ngờ, mới một ngày, mới một ngày thôi, căn nhà còn?
“Người ngất , mau khiêng nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1367.html.]
Hà đại mâm đưa tay ngăn : “Không !”
Bà : “Ông nhà , mau mang . Đừng hòng khiêng nhà .”
Lúc bà vô cùng cay nghiệt: “Họ vô tình với , cũng vô nghĩa với họ, đám sói mắt trắng , đừng hòng bước nhà . cưu mang họ thành rước họa . Họ tham lam nhà cửa, cho thì tức giận, dựa chứ! Cút!”
“Bà, bà nhất định tuyệt tình như ? Bố với bà tình nghĩa ?” Cố Lẫm đau lòng .
Hà đại mâm kiên quyết: “Không !”
“Hay là đưa đến trạm xá .” Vương Nhất Thành hiếm khi bụng nhắc một câu.
nhà họ Cố đồng ý, Cố lão đại: “Vậy , khiêng về nhà , chỉ là tức giận ngất thôi, cần đưa đến trạm xá.”
Việc gì tốn tiền đó.
Vợ Cố lão đại véo một cái, , khiêng , nhỏ giọng : “Nhà bán , chắc chắn là . Chúng lấy . các thấy ? Hà đại mâm tiền trong tay, thấy tạm thời cần căng, bà chỗ ở thì tìm chỗ, chúng bán một chút, lừa tiền . Hơn nữa bố trong tay còn tiền sính lễ gả Đại Lan T.ử năm đó.”
“À đúng.”
Người nhà họ Cố tự cho thông minh, nhưng nghĩ rằng, Hà đại mâm là con chim sẻ già ở hồ Động Đình, mưu mẹo nhiều lắm.
Bà đảo mắt một vòng : “Đại Trụ, mấy đứa về nhà , ngày mai cô bán xong đồ đạc dọn , đến nhà các cháu ở.”
Vợ Hà Đại Trụ đang định vui, thì thấy Hà Đại Trụ gật đầu.
Họ ngờ Hà đại mâm giở trò, dù Hà đại mâm với con trai lâu qua , với nhà họ Cố cũng trở mặt, thể dựa ai ngoài nhà họ? Tuy Hà đại mâm bán nhà, trong tay tiền, cũng khả năng lợi dụng một hai.
Đến lúc đó lừa tiền đuổi .
Mọi đều ý đồ riêng, Hà đại mâm bắt đầu bán đồ đạc.
Cố Lẫm: “..................”
Hắn là ai, đang ở !
Hà đại mâm Cố Lẫm, : “Tiểu Cố , cháu ở giúp cô bán đồ đạc . Cô cháu là một đứa trẻ , cháu giống họ, họ đều tính kế cô, cháu thì .”
Cố Lẫm mím môi, nghĩ đến tình hình hiện tại của , gật đầu: “Được.”
Dù cũng nơi nào để , mấy em sẽ cho cửa, cũng tiền ngoài ở. Nếu cũng trở về.
Hà đại mâm: “Cô con của cháu, hôm nay cháu cứ ở , chuyện gì ngày mai chúng .”