Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1362

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:52:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chuyện chuyện chuyện ..."

Chị thật sự kích động đến mức gì nữa.

Vương Nhất Thành:"Chị xem lợn nhà ai ngon, nhà mua một con cho hồn, đúng , gọi cả nhà chị tư về nữa, cùng bữa thịt lợn ăn Tết. Thịt ăn Tết cũng cần mua nữa."

Điền Tú Quyên kích động:"Được, chiều nay chị ngay!"

"Mẹ, , bọn con về đây!"

Bọn họ đang chuyện, thì thấy Trần Đông Mai và mấy lớn nhỏ nhà họ Vương đều về, ai nấy đều mừng rỡ mặt.

Điền Xảo Hoa:"Thu hoạch của bọn mày thế nào?"

"Nhìn ! Bọn con mua mấy con, con cá to ngon ?"

Điền Xảo Hoa:"Chà, ngon đấy."

Lúc Bảo Nha cũng nhịn nữa, vội vàng xỏ giày xuống giường đất hóng hớt, trong hồ chứa nước quả nhiên cá to, Bảo Nha:"Đây là cá gì thế ạ?"

Vương Nhất Sơn vui vẻ :"Bảo Nha cũng ? Đây là cá quả (cá lóc), con cá to ? Cá ăn ngon lắm đấy."

Bảo Nha gật đầu:"Cháu mà, thế trưa nay nhà nấu luôn ạ?"

"Nấu! Bắt buộc nấu, nhà món cá luộc cay (thủy chử ngư), hôm bạn cùng xưởng mời bác ăn, bác ăn một , cực kỳ ngon, bác còn cố tình hỏi thăm cách , để đấy, bác bếp cho." Vương Nhất Sơn hớn hở, bắt đầu xắn tay áo lên.

"Tiểu Ngũ Tử, chú đừng lười biếng, đây phụ một tay !"

Vương Nhất Thành:"Em nhà."

Vương Nhất Sơn:"..."

Đông lên, khí cũng nhanh ch.óng náo nhiệt hẳn.

Nhà họ Vương nãy thì vẫn bình thường, nhưng chỉ một lát ồn ào náo nhiệt chịu nổi, hai nhà hàng xóm trái đều bất mãn nhổ toẹt một bãi nước bọt, c.h.ử.i:" là cái quân dở thích thể hiện, chỉ nhà bọn họ là giỏi trò."

Mặc kệ khác gì, tóm nhà họ Vương đang ngập tràn khí của ngày ông Công ông Táo.

Điền Xảo Hoa sai mấy cô con dâu lọc thịt cá , tối nay gói sủi cảo.

"Mẹ, nhà gói nhân thịt ạ?"

Điền Xảo Hoa:"Hôm nay gói nhân thịt cá, ăn cho mới mẻ, đến Tết Nguyên Đán gói nhân thịt."

Điền Tú Quyên hớn hở kể chuyện Vương Nhất Thành mua lợn, quả nhiên, Trần Đông Mai và Liễu Lai Đệ cũng vui sướng đến mức gì cho . Đây đúng là chuyện tày đình, hai lập tức kéo Điền Tú Quyên bàn bạc.

Lợn nhà ở đầu thôn phía Đông nuôi béo mầm, nhà ở cuối thôn phía Tây con lợn đen cực kỳ ngon. Còn ...

Tóm , mấy nhanh ch.óng tổng hợp thông tin của , chuẩn chọn con lợn ngon độc nhất vô nhị trong thôn, mua về.

Điền Xảo Hoa với giọng đều đều:"Bọn mày tính toán thì lắm, nhưng chắc chắn chịu bán ?"

Vương Nhất Thành cuối cùng cũng chịu xuống giường, đút hai tay ống tay áo, dựa cửa với dáng vẻ xương, hỏi vặn :"Tại đồng ý? Chỉ cần trả giá hợp lý, thì thể đồng ý ."

Câu đúng, trong thôn nuôi lợn, ai chẳng vì kiếm tiền. Nếu để nhà tự ăn, thì chắc chắn là , ai mà nỡ ăn cả một con chứ.

Cùng lắm là thịt đem bán, tự giữ một chút xíu thôi.

"Các chị cứ xem xét mà , em tin tưởng bản lĩnh của mấy bà chị dâu."

Mấy lập tức vỗ n.g.ự.c đảm bảo giỏi, cứ như tiêm m.á.u gà .

Nụ của Vương Nhất Thành càng thêm rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1362.html.]

" , Tiểu Ngũ Tử, chị quên mất, chú về dẫn vợ về cùng?" Trần Đông Mai thuận miệng hỏi một câu.

Vương Nhất Thành:"Ly hôn ."

Hiện trường lập tức chìm im lặng.

Ê chứ, chú ly hôn ?

Chú thế mà coi ?

Điền Tú Quyên lén lút liếc chồng một cái, cuối cùng cũng hiểu tại chồng bảo chỉ một Tiểu Ngũ T.ử thôi đủ khiến bà lo lắng yên , ờm, đúng là thế thật...

Vương Nhất Thành thì vô cùng bình thản, :"Mọi cứ việc của ! Có chút chuyện cỏn con thế , đến mức kinh ngạc như ."

"Sao , ly hôn ?"

Lúc Vương Nhất Thành mới cảm thán, thằng bé Thiệu Dũng kín miệng phết, về sớm hơn mười mấy ngày cơ mà, thế mà thằng bé cho nhà .

Anh :"Thực cũng chẳng gì, cô nơi khác phát triển ."

Người nhà họ Vương:"..."

Điền Xảo Hoa:"Từng đứa bọn mày cái trò gì thế, Tiểu Ngũ T.ử ly hôn là chuyện gì hiếm lạ lắm ? Đã thì đừng bày cái vẻ mặt khiếp sợ như thế. Cứ bình thường , nhưng đừng ngoài . Phiền phức lắm."

"Vâng!"

Từng dám la lối om sòm nữa, sợ chọc trúng điểm vui của chồng.

Vương Nhất Thành thì chẳng quan tâm, cảm thán:"Mọi á, đúng là thiếu kiến thức nên thấy cái gì cũng lạ."

Mọi đưa mắt , thầm nghĩ trong lòng, thành phố lớn đúng là khác biệt, kết hôn ly hôn mà cũng thể bình thản như thế, ở thôn bọn họ thì .

Thành phố lớn: Danh tiếng hủy hoại.

Người thành phố lớn bọn họ cũng như thế , chỉ là những trải nghiệm của Vương Nhất Thành thật sự quá mức ngoài sức tưởng tượng của .

Có lẽ, đây chính là khí tràng của kẻ kỳ ba chăng.

Có lẽ vì Vương Nhất Thành quá tự nhiên, cũng vì Bảo Nha tỏ vẻ coi chuyện đó gì, nên khiến nhà họ Vương sinh hiểu lầm sâu sắc về thành phố lớn. hiểu lầm cũng là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là, bữa trưa nay của bọn họ đúng là ngon.

Vương Nhất Thành xé hai con vịt mang về, thêm đồ ăn ở nhà chuẩn , bữa trưa ngày ông Công ông Táo đúng là vô cùng thịnh soạn.

Nhà bọn họ đông , hồi nhỏ thì còn đỡ, lớn lên một mâm đủ, dứt khoát chia thành hai mâm, Vương Nhất Sơn rót rượu cho mấy em, Vương Nhất Thành vô tội cả, :"Em thích uống rượu, rót cho em chai Đại Bạch Lê ."

Đại Bạch Lê, nước ngọt ga của địa phương.

Khóe miệng Vương Nhất Sơn giật giật:"..."

là cạn lời.

Anh cả nhịn :"Chú sang mâm trẻ con mà ."

Vương Nhất Thành lập tức sang Điền Tú Quyên:"Biểu tỷ..."

Điền Tú Quyên trực tiếp véo chồng một cái:"Anh đừng bắt nạt Tiểu Ngũ Tử."

Vương Nhất Thành đắc ý với cả, Vương Nhất Sơn:"..."

Cái thể loại gì thế !

 

 

Loading...