Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1357

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:52:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiệu Dũng: “Đến ăn đồ ngon, he he.”

Cậu : “Chúng cháu thi cuối kỳ xong , nên đến thẳng đây.”

Bảo Nha: “Các nhanh thật, bọn em còn thi.”

Thiệu Dũng: “Trường sớm hơn các trường khác mấy ngày, trường của Cẩu Đản Nhi cũng .”

Bảo Nha: “Thế cũng .”

Vương Nhất Thành: “Vậy mấy ngày nay các cháu còn về trường ? Hay là ở đây mấy ngày chờ chúng nghỉ cùng về?”

Cẩu Đản Nhi giơ tay: “Cháu tàu hỏa sáng mai.”

Thiệu Dũng: “Cháu cùng Cẩu Đản Nhi .”

Cẩu Đản Nhi ở cùng ông ngoại, ông ngoại lớn tuổi, nghỉ là vội vàng về ngay. Thiệu Dũng đều , nhưng là cùng bạn mà.

Vương Nhất Thành: “Vậy cũng , ngày mai chú đưa các cháu , đồ đạc về quê các cháu chuẩn hết ?”

Thiệu Dũng: “Không gì để chuẩn , chỉ mấy bộ quần áo.”

Vương Nhất Thành: “Chú mua một ít hàng Tết, các cháu mang về giúp.”

Để đỡ tự mang hết, mệt, sức lao động trẻ, dùng thì phí.

Thiệu Dũng: “Được ạ!”

Cậu ngại chuyện , thanh niên cũng thấy việc mệt. Chính là lúc tinh lực dồi dào.

“Chú út, chú mua cho chúng cháu một con vịt để ăn đường ạ?”

Điền Xảo Hoa: “Ăn ăn ăn, bà thấy cháu giống con vịt đấy.”

Thiệu Dũng mặt mày khổ sở.

Vương Nhất Thành: “Được, mua cho các cháu.”

Thiệu Dũng lập tức vui mừng.

Đứa trẻ từ nhỏ dễ thỏa mãn, cũng hoạt bát vui vẻ phức tạp, lúc nhỏ ít lải nhải, nhưng thằng nhóc bao giờ để trong lòng. Chủ yếu là một đứa vô tư vô lo ngốc nghếch vui vẻ.

Bảo Nha: “Ở Tiền Môn mở một tiệm bánh mì, mấy hôm Lý Chân Chân mua , ngon cực. Bố, ngày mai tiện thể mua ít bánh mì , cho các mang về một ít, chúng cũng giữ một ít.”

Vương Nhất Thành: “Được thôi.”

Điền Xảo Hoa: “Đó là bánh bao lớn của nước ngoài ? Có gì mà ăn.”

Thiệu Dũng: “Đây là một chuyện ạ?”

Điền Xảo Hoa: “Cháu cãi ?”

Thiệu Dũng lập tức động tác kéo khóa miệng.

Mọi đều bật .

Người già , là dùng uy thế để đè .

Mùa đông ăn chút xương hầm nóng hổi, quả thực sảng khoái, Vương Nhất Thành: “Chúng đây là món lợn g.i.ế.c mổ giả, đợi về quê, mua một con lợn , chúng một bữa thật sự.”

Điền Xảo Hoa ngượng ngùng: “Thế thì đắt lắm…”

Vương Nhất Thành nháy mắt với con gái.

Bảo Nha lập tức nũng: “Mua mà mua mà, bố con tiền, để bố con mua . Được bà nội.”

Điền Xảo Hoa lập tức thuyết phục: “Vậy thì thôi.”

: “Tất cả là vì các cháu thôi.”

Mấy đều trộm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1357.html.]

Haiz, đồng chí Điền Xảo Hoa , họ đều tính cách của bà !

Điền Xảo Hoa: “Từng đứa một nháy mắt hiệu gì thế, mau ăn !”

“Vâng!”

Trong nhà trở nên ấm cúng…

Tết Dương lịch qua lâu, các trường đại học lớn cũng lục tục bước mùa thi.

Những trường thi sớm như trường của Thiệu Dũng Cẩu Đản Nhi thì sinh viên ba chân bốn cẳng chạy tót về nhà từ đời nào . Những trường thi muộn hơn chút như trường của Bảo Nha thì cũng kéo dài lâu, tầm thượng tuần tháng Một là thi xong hết.

Vương Nhất Thành chẳng vội về quê, dạo đúng là " bận" thật.

Điền Xảo Hoa và Bảo Nha ở nhà, bà ngạc nhiên lắm:"Đã giờ , bố cháu còn bận bịu cái gì nữa ."

Bảo Nha:"Chắc chuyện ở trường ạ."

Cô bé ngẫm nghĩ một lát hỏi nhỏ:"Bà nội, bố cháu với bà chuyện của cô Khâu Chỉ San ạ?"

Nhắc đến chuyện , Điền Xảo Hoa thở dài thườn thượt, :"Cái thằng ranh con đó chịu lời bà. Cháu bảo đang yên đang lành... Haizz, chung là bà thể nào hiểu nổi."

hiểu nổi, cũng chẳng tán thành, nhưng lời bà tác dụng gì . Cái thằng khốn khiếp đó thèm cơ chứ, Điền Xảo Hoa chỉ đành than vãn với cháu gái:"Nó cứ dở chứng hết ngày qua ngày khác, đúng là sợ danh tiếng của nát thêm đúng ? Suốt ngày bậy, cái Tứ Cửu Thành đủ chỗ cho nó múa may ? Lại còn đòi chạy sang Cảng Thành, cũng chẳng thèm xem bản bản lĩnh lớn đến thế nữa. Bà thật sự nó chọc cho tức c.h.ế.t mà."

Bảo Nha mím môi, tựa bà nội, :"Bố cháu chắc chắn trong lòng tự tính toán mà bà."

Điền Xảo Hoa khẩy:"Nó á, lợi thì khuya mới dậy sớm."

Bảo Nha là hưởng lợi nhiều nhất nên chẳng dám ho he gì, chỉ hì hì khe khẽ.

Bố cô bé kiếm tiền, cô con gái cũng tiêu xài ít, đương nhiên cô bé thể .

Bảo Nha chớp chớp mắt bà nội với vẻ mềm mỏng đáng yêu, Điền Xảo Hoa lườm:"Nhìn cái gì mà ! Cháu á, chỉ thiên vị bố cháu thôi, cháu cũng thèm nghĩ xem, hồi bé ai là lén nhét trứng gà cho cháu ăn?"

Bảo Nha quả quyết:"Là bà nội ạ."

Điền Xảo Hoa:"Ai nấu cơm cho cháu ăn?"

Bảo Nha:"Vẫn là bà nội ạ, nhưng mà, bố cháu cũng nấu cơm lắm mà."

Điền Xảo Hoa nghẹn họng, mắng:"Cháu á, đúng là đứa thiên vị, cháu xem, cháu khuyên nhủ bố cháu ?"

Bảo Nha lộ vẻ khiếp sợ.

Điền Xảo Hoa:"Sao?"

Bảo Nha nghiêm túc đáp:"Bà nội, bà khuyên còn chẳng , cháu mà khuyên nổi?"

Điền Xảo Hoa:"Ờ..."

Bà sầu não thở dài, cảm thấy cháu gái cũng lý, cho cùng thì vẫn là do thằng con trai gì. Thằng con bà đúng là chẳng thứ gì.

Bảo Nha:"Bà nội, bà đừng lo nghĩ nhiều quá, tính bố cháu thế nào bà còn lạ gì nữa, bố chịu thiệt ."

Điền Xảo Hoa:"Thôi . Bà cháu, thế bố cháu khi nào thì về quê ?"

Bảo Nha lắc đầu, lầm bầm:"Chắc là bố lo xong việc chứ ạ?"

Điền Xảo Hoa hừ một tiếng, Bảo Nha thì :"Bà nội, bà cứ đừng nghĩ nhiều quá, bình tĩnh, bình tĩnh nào."

Điền Xảo Hoa:"Bình tĩnh cái rắm."

Bảo Nha thè lưỡi.

đừng thấy Điền Xảo Hoa chê bôi đủ đường, thực chất bà cũng chỉ vì lo lắng cho con trai thôi, nếu lo thì bà quản nhiều thế gì. điều khiến bà lão cạn lời là, hai cái Vương Nhất Thành và Vương Mỹ Bảo chẳng coi chuyện đó gì.

Làm cho bà cứ như đang nhảy chồm chồm lên diễn hài một .

 

 

Loading...