Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1343

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:52:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba đứa con trai nhà bà đều việc ở đó mà.

Hai trò chuyện khí thế ngất trời.

Cao Tranh thì bận rộn hiến ân cần cho Bảo Nha, hai cũng rầm rì to nhỏ.

Vương Nhất Thành lẻ loi trơ trọi:"..."

Sao vứt bỏ ?

là tiểu cao thủ khuấy động bầu khí giỏi nhất ?

Ở đây chuyện của nữa ?

Năm . Từng cặp từng cặp chuyện, thực sự chẳng chuyện gì cho Vương Nhất Thành nữa. Vương Nhất Thành: Khổ tâm quá!

may mắn , đến cuối cùng, Hồng Nguyệt Tân cũng nhớ Vương Nhất Thành. Bà quan tâm hỏi:"Bây giờ đang học cao học , học xong định học tiếp ?"

Cao Tranh gật đầu:"Cháu định học tiếp ạ."

Hồng Nguyệt Tân:"... Cậu đây là điển hình của việc ."

Vương Nhất Thành:" , thực cũng chuyên ngành của học tiếp cũng chẳng ý nghĩa gì lớn, nhưng vẫn học tiếp, học thì cứ học thôi." Khựng một chút, hề phòng mấy , họ đều là những vô cùng đáng tin cậy.

"Trường học và sự ăn ý ngầm . Về cơ bản xác suất trường là lớn."

Hồng Nguyệt Tân Vương Nhất Thành với vẻ mặt một lời khó hết:"Con mà cũng thầy giáo ?"

Nếu như , Vương Nhất Thành sẽ phục.

Hắn như liếc Cao Tranh một cái, :"Chị dám dạy trẻ con ?"

Hồng Nguyệt Tân nghẹn họng, gật đầu:"Cậu quả thực dạy."

Nếu nhờ Vương Nhất Thành dẫn dắt Cao Tranh, sẽ cởi mở và rạng rỡ như bây giờ. Bà vẫn nhớ rõ hồi nhỏ con trai , suốt ngày xụ cái mặt nhỏ lạnh lùng, cũng chẳng bạn nào. Vì khác , còn dăm bữa nửa tháng đ.á.n.h với .

bây giờ thực sự khác .

Cậu thể trò chuyện vài câu với bất kỳ ai, mặc kệ để tâm , nhưng bạn bè quả thực ít. Điểm giống Vương Nhất Thành .

Hồng Nguyệt Tân hy vọng con trai cởi mở như , thế nên bà thực sự cảm thấy Vương Nhất Thành cách dạy trẻ con. Tuy bề ngoài trông vẻ đáng tin cậy, nhưng nghĩ kỹ , còn giỏi hơn khác nhiều.

con trai bà cũng là một ví dụ .

"Quả thực là , nãy là nghĩ nhiều ."

Vương Nhất Thành:"Chứ nữa!"

Hồng Nguyệt Tân cũng :"Cậu đến các đơn vị khác việc cũng sẽ ."

Vương Nhất Thành lắc đầu:" thích. Con sợ phiền phức, thích cuộc sống thoải mái một chút. Những môi trường việc phức tạp đó hợp với . Nếu chị bắt giống như chị, tiêu đời chắc luôn. Con chẳng theo đuổi gì lớn lao cả."

Hồng Nguyệt Tân:"Cũng hẳn là theo đuổi lớn lao. Suy nghĩ của mỗi khác là chuyện bình thường, mưu cầu khác cũng là bình thường. Nếu ai cũng giống ai thì cần nhiều như gì, con cũng thể đúc từ cùng một khuôn ."

" ."

Mấy bắt đầu hàn huyên, nhanh trò chuyện khí thế ngất trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1343.html.]

Lần Hồng Nguyệt Tân qua đây là để tiễn con trai, tự nhiên thêm hai ngày. thời gian trôi qua nhanh, vài ngày chớp mắt trôi qua, thoắt cái đến ngày Cao Tranh rời . Mấy ngày nay Cao Tranh đều dính lấy Bảo Nha, nhưng thời gian luôn trôi nhanh. Trong lòng Cao Tranh khó chịu, nhưng cũng luôn con đường .

Cả nhà cùng tiễn , giống như lúc Lam Lăng rời , cô dì chú bác đều đến đông đủ.

Lần Cao Tranh rời , đưa tiễn chỉ họ hàng thiết trong nhà. Tuy nhiên nhà họ Vương đều đến cả. Hốc mắt Bảo Nha đỏ hoe, nhưng vẫn cố nhịn . Cao Tranh xót xa vô cùng, vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy Bảo Nha, :"Anh sẽ thư cho em."

Giọng Bảo Nha rầu rĩ:"Anh lừa , thư phiền phức lắm."

Cao Tranh:"Anh là phiền phức, nhưng cho dù nửa năm mới nhận một bức thư thì cũng là chuyện mà, chung là hai bên tin tức của . Em xem đúng ?"

Bảo Nha suy nghĩ một chút, gật đầu.

Cao Tranh cũng nỡ xa Bảo Nha, vô cùng vô cùng nỡ.

Cậu khẽ thở dài một tiếng.

nhanh bày dáng vẻ tràn đầy sức sống, :"Lần nước ngoài là để học tập thật . Em , đừng tụt hậu đấy nhé. Nếu lúc về sẽ chê em đấy."

Bảo Nha:"Anh gì đấy? Khích tướng ? Muốn em học hành chăm chỉ để thời gian chuyện khác chứ gì."

Cao Tranh:"Ối ơi, em phản ứng nhanh thế!"

Bảo Nha:"Hứ!"

Cao Tranh:"Vậy em trúng kế ?"

Bảo Nha:"Vốn dĩ em cũng sẽ học hành chăm chỉ mà, nếu em học gì! Về nhà ườn sướng hơn ?"

Cao Tranh bật .

"Anh em là nhất mà!"

Nhóm Vương Nhất Thành bên cạnh thu hết chuyện mắt. Vương Nhất Thành lên tiếng:"Được , đừng dính lấy nữa. Thật tình, thấy cha già cũng đang ở đây . Cao Tranh, cháu đúng là ỷ sắp nên gan ngày càng lớn đấy."

Cao Tranh vô tội nở nụ lấy lòng với Vương Nhất Thành.

Vị bố vợ nhất định lấy lòng cho , nếu đừng hòng Bảo Nha cho sắc mặt .

"Chú Vương, khi cháu , cháu thể chăm sóc nhiều nữa, cũng sống thật nhé."

Vương Nhất Thành:"Đi , cần cháu ?"

Cao Tranh mỉm , sang dặn dò ông bà ngoại và .

Hồng Nguyệt Tân cũng cảm khái:"Con cũng , con cũng sống thật . Ra nước ngoài là chỉ một , đừng tưởng là đàn ông con trai thì cũng . Phàm chuyện gì cũng lưu tâm nhiều hơn, đừng để lừa, cũng đừng để hại. Con học, bình thường cũng bớt gây chuyện . Con ở nơi xa xôi như , thực sự thể chăm sóc con nhiều hơn, ..."

Hiếm khi bà nhiều như . Hồng Nguyệt Tân vốn nhiều lời, nhưng lúc đặc biệt khác thường.

Bà quan tâm con trai, lải nhải dặn dò lâu.

Cao Tranh ghi nhớ lời dặn dò trong lòng, nghiêm túc gật đầu. Điều khiến Hồng Nguyệt Tân yên tâm ít.

Thực đợt cũng ít sinh viên cùng , Cao Tranh chỉ là một trong đó. Cao Tranh cũng coi như chút danh tiếng. Người bình thường tự nhiên , nhưng trong giới sinh viên thì ít ấn tượng với . Dù lúc học Cao Tranh cũng khá nổi bật, từng tham gia ít cuộc thi.

 

 

Loading...