Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1339

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:51:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu , với cái kiểu nắm tay cô lúc , sớm ăn một cái tát nổ đom đóm mắt .

Câu đó thế nào nhỉ?

Đừng xem một gì, hãy xem đó gì.

Thái độ của Bảo Nha quá rõ ràng . Hai dẫu cũng lớn lên bên từ nhỏ, Cao Tranh lập tức lĩnh ngộ tâm tư của cô. Cậu đan mười ngón tay tay cô, :"Lần lời còn hết, nhưng thực sự em cho một cơ hội. Anh ích kỷ, nhưng nếu , nghĩ sẽ nghẹn c.h.ế.t mất. Anh cũng sợ em tưởng thích em, em thích khác..."

Bảo Nha:"Em là như thế hồi nào."

Cao Tranh:"Anh em , nhưng vẫn lo. Trong chuyện tình cảm, cứ lo lo mất như đấy."

Cậu nghiêm túc:"Anh chỉ hy vọng khi thể bày tỏ tâm ý, để em thích em, và nhất định sẽ trở về."

Bảo Nha rũ mắt, :"Có lẽ trong ba năm , cũng sẽ thích khác."

Cao Tranh:"Anh sẽ ."

Bảo Nha phì :"Anh chắc chắn thế cơ ! Con ai tuyệt đối như ?"

Cao Tranh:"Anh tin chắc sẽ . Có thể em thấy quá c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, nhưng hiểu bản . Anh thể dám hiểu khác một trăm phần trăm, nhưng hiểu chính một trăm phần trăm. Anh thực sự thích Bảo Nha, từ nhỏ ở bên Bảo Nha xa rời. Hồi bé chúng trai nhỏ và em gái nhỏ, nhưng lớn lên , mới thích nhất chính là Bảo Nha, cùng em chung sống, cùng em thật nhiều thật nhiều chuyện."

Bảo Nha mím môi.

Cao Tranh:"Bảo Nha, em... em thể đợi ba năm ?"

Cậu hỏi như ích kỷ, nhưng vẫn nhịn mà thốt .

"Anh em đợi ."

Bảo Nha Cao Tranh, thấy đôi mắt vô cùng trong trẻo. Cao Tranh con , từ nhỏ đến lớn đều ở bên Bảo Nha, giống như Cao Tranh hiểu cô, cô cũng hiểu Cao Tranh. Cô Cao Tranh là một .

ba năm đấy, Bảo Nha ba năm sẽ biến hóa gì.

Cứ ba năm , cô cũng ngờ chị Lam Lăng sẽ ly hôn với ba !

Cô lật tay nắm tay Cao Tranh, nghiêm túc :"Em nghĩ, hiện tại em thích ."

Cao Tranh lập tức bật , nhịn nhẹ nhàng ôm lấy cô.

Bảo Nha c.ắ.n môi, khẽ :" em dám , nhất định thể đợi ba năm."

Cao Tranh hề tỏ mất vui chút nào. Chỉ cần Bảo Nha cũng thích , hiểu tâm tư của cô . Cậu chẳng hề bận tâm đến câu của Bảo Nha, bởi vì quá hiểu cô mà.

Cậu ôm Bảo Nha, :"Em bằng lòng thích lắm ."

Cậu ôm c.h.ặ.t Bảo Nha, :"Thật ."

Bảo Nha chọc chọc vai :"Anh thấy câu của em ?"

Cao Tranh:"Nghe thấy , nhưng quan trọng."

Cậu nghiêm túc:"Dù cũng em thích ."

Bảo Nha khẽ hừ một tiếng, nhưng nhanh cũng tự bật , cô lầm bầm:"Chắc chắn là em ma xui quỷ khiến ."

Cao Tranh:"Không hề, là do mắt của em ."

Bảo Nha xùy một tiếng, giả vờ phục la lên:"Em ma xui quỷ khiến thì thể sắp mà còn đáp tình cảm của ? Rõ ràng là do em ngốc."

Cao Tranh:"Bảo Nha mới ngốc! Sau nhất định sẽ biểu hiện thật ."

Bảo Nha:"Hứ, sắp , còn biểu hiện cái gì?"

Cao Tranh:"Anh kiểu gì chẳng về! Anh bây giờ hứa hẹn cho tương lai là vô nghĩa, nhưng hiện tại chắc cũng chỉ thể những lời thôi, em cứ xem biểu hiện của !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1339.html.]

Bảo Nha nhếch khóe miệng, Cao Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, :"Anh thực sự vui."

Bảo Nha:"Anh đừng nắm tay em mãi thế, buông nắm lấy, mùa hè nóng nực lắm đấy."

"Anh thích em mà!"

Cao Tranh nắm tay Bảo Nha buông. Thực đây hai cũng thường xuyên nắm tay, nhưng hồi đó là trai nhỏ và em gái nhỏ, bây giờ thì khác . Cao Tranh cảm thấy việc xuất sắc nhất của chính là tỏ tình.

Trước đây luôn lo lắng bắt Bảo Nha đợi ba năm thì khốn nạn quá, thực sự mở miệng nổi, quá ích kỷ. rốt cuộc vẫn , và khi ích kỷ xong, thấy thực sự vui vẻ.

Cậu đúng là chẳng thứ gì, nhưng nếu thể sớm ngày bày tỏ tâm ý, hai bên thấu hiểu lòng với Bảo Nha, thà một kẻ ích kỷ.

Cao Tranh cúi đầu Bảo Nha, :"Ngày mai chúng cùng chơi nhé?"

Bảo Nha:"Vâng."

Cao Tranh:"Vậy sáng mai tới đón em."

Bảo Nha gật đầu, nhưng nhanh, cô chợt nhớ :"Ây, đúng. Ngày mai đến mà? Chúng ăn chung chứ?"

Cao Tranh sửng sốt, lập tức vỗ đầu:"Anh quên mất. Anh vui đến ngốc luôn ."

Bảo Nha:"Thời tiết khá nóng, là chúng ngoài nữa, cứ ở nhà , em thấy nhà em cũng nhiều trò vui mà."

Cao Tranh:"Được."

Cậu đều chiều theo Bảo Nha.

Ánh mắt Cao Tranh ngập tràn ý , Bảo Nha với niềm vui sướng ngập tràn.

"A!"

Hai đồng loạt đầu , liền thấy Tần Tuyết Mạn đang kinh ngạc họ.

Tần Tuyết Mạn cũng ngờ, từ bệnh viện về bắt gặp cảnh . Cô hồ nghi đôi nam nữ trẻ tuổi, xoắn xuýt :"Hai đứa..."

Cao Tranh và Bảo Nha đều bình tĩnh, cả hai đáp như lẽ đương nhiên:"Bọn cháu đang chuyện ạ."

Biểu cảm của Tần Tuyết Mạn càng trở nên vi diệu. Nói chuyện cái kiểu gì thế , hai đứa dựa sát , tay nắm c.h.ặ.t t.a.y, cái mà bảo là quan hệ bình thường thì đúng là thằng ngốc nhất ngõ nhà họ cũng chẳng tin.

Hai đứa đúng là...

Tần Tuyết Mạn xoắn xuýt họ.

lúc Vương Nhất Thành thấy tiếng động bước , họ, ánh mắt lướt qua mang theo vẻ thấu hiểu, lập tức :"Mạn Mạn, em về ? Bà nội ?"

"Tốt hơn nhiều ."

Tần Tuyết Mạn đáp:"Bà còn buồn bã như nữa."

Vương Nhất Thành:"Thế thì , em cũng mệt , về nghỉ ngơi cho khỏe ."

Tần Tuyết Mạn gật đầu.

Cô ngập ngừng thôi, Vương Nhất Thành giục:"Đi thôi."

Hắn tiến lên đẩy Tần Tuyết Mạn rời , hai cùng thư phòng. Tần Tuyết Mạn hỏi:"Hai đứa nó đang quen đúng ? Thân mật quá."

Vương Nhất Thành:"Em cần quản , cả."

Tần Tuyết Mạn kinh ngạc:"Anh sợ Bảo Nha chịu thiệt ."

 

 

Loading...