Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1338

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:51:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên chỉ cần não nảy nhanh, bản đều thể tạo cơ hội.

"Mạn Mạn cũng hot, he, độ hot của cô ở Cảng Thành bây giờ sắp vượt qua cả nam chính nữ chính ."

Nếu lúc đó Tần Tuyết Mạn mặt ở đó, phối hợp tuyên truyền các kiểu, lẽ còn độ hot lớn như bây giờ. Bởi vì nhiều khi náo nhiệt qua là qua , nhưng Tần Tuyết Mạn vẫn luôn mấy khi xuất hiện, ngược càng khơi gợi sự tò mò.

Rất nhiều càng đào sâu tìm hiểu về cô hơn.

Càng xuất hiện, càng độ hot, đúng là ảo ma.

" cảm thấy nếu Hoàng tiểu thư kiếm tiền, chắc chắn sẽ ký hợp đồng với Tần Tuyết Mạn." Khâu Chỉ San nghiêng đầu Vương Nhất Thành, :"Anh sẵn lòng để cô nơi khác phát triển ?"

Vương Nhất Thành:"Tùy cô thôi, thể quyết định ."

Anh đều để khác quyết định , dựa quyết định khác chứ.

"Cô nghĩ thế nào, đều ủng hộ."

Khâu Chỉ San Vương Nhất Thành thật sâu, chân thành :"Con , cũng kỳ lạ."

Vương Nhất Thành hiếm khi phàn nàn một câu:" kỳ lạ đến mấy cũng còn cô kỳ lạ hơn? Cô xem cô kìa, giữa mùa hè nóng nực mặc áo dài tay quần dài! Lại còn đội mũ."

Suốt dọc đường , bao nhiêu bọn họ!

Khâu Chỉ San:"Hehe!"

Cô thích thế đấy!

Sự định lực của Cao Tranh chỉ kéo dài đúng ba ngày.

Chạng vạng ngày thứ ba, mò đến nhà họ Vương. Hôm nay nhóm Bảo Nha dẫn Khâu Chỉ San dạo loanh quanh, giờ mới về. Cô còn kịp quần áo thấy Cao Tranh xách trái cây bước .

Ừm, là món Bảo Nha thích ăn.

Bảo Nha nhướng mày, Cao Tranh thì tủm tỉm, cứ như thể từng màn tỏ tình mấy hôm , hỏi:"Hôm nay chơi thế? Sáng tới một chuyến mà đều nhà."

Bảo Nha như , hờn dỗi lườm Cao Tranh một cái:"Cần quản chắc."

Cao Tranh:"Anh quan tâm một chút ?"

Cậu :"Anh rửa nho đây."

Bảo Nha:"Anh bỏ rổ thả xuống giếng ướp lạnh một lát ."

Cao Tranh:"Được."

Dù bây giờ nước máy, nhưng nhà giàu thì thể thiếu giếng nước ?

Nhà họ tận hai cái, sân sân mỗi nơi một cái.

Giếng nước đúng là đồ , lúc cúp nước dùng tiện đành, mùa hè đem đồ ăn bỏ rổ thả xuống, chừng nửa buổi là ngấm lạnh, ăn khoan khoái, giải nhiệt cực kỳ. Cao Tranh Bảo Nha sợ nóng nên lập tức ngay.

Vương Nhất Thành lúc tắm vòi sen trong nhà xong. Tốc độ của khá nhanh, tắm rửa xong xuôi mặc quần áo bước :"Tiểu Tranh qua chơi đấy ? Chuyện xuất ngoại chuẩn đến ?"

Cao Tranh:"Cũng ạ. Cháu là đàn ông con trai cũng cần sống quá cầu kỳ, thế nên tàm tạm là . Những thứ cần chuẩn cháu đều chuẩn cả , nghĩ tới thì đến lúc đó tính , dù sang bên cũng mua đồ mà. Thế nên cháu cũng lo lắm."

Vương Nhất Thành gật đầu, vô cùng tán thành.

Anh hỏi:"Thế cháu qua tiễn cháu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1338.html.]

Cao Tranh:"Mẹ cháu đến ạ."

Cậu khựng một chút :"Mẹ cháu bảo ngày mai mời chú ăn một bữa, chú rảnh ạ?"

Vương Nhất Thành phì :"Đã mời khách thì rảnh cũng rảnh chứ! Chuyện là bắt buộc ."

Anh và Hồng Nguyệt Tân là bạn cũ cơ mà. Sống chung một mái nhà bao nhiêu năm, thể tình cảm, cảm thấy gọi một tiếng "chị em" đàng hoàng cũng . Anh :"Để chú sắp xếp địa điểm, đến lúc đó chú qua nhà đón hai con."

Cao Tranh:"Không cần ạ, cháu lái xe qua, chúng cứ hẹn chỗ ăn là . Chú ăn ở ?"

Vương Nhất Thành:"Vậy để chú quyết định địa điểm."

Cao Tranh:"Vâng."

Cậu cũng để ý mấy chuyện .

Vương Nhất Thành Cao Tranh, Bảo Nha, :"Được , đám thanh niên các cô các cứ buôn chuyện , ba thư phòng đây."

Vương Nhất Thành cũng từng trẻ tuổi, ý nhường gian cho đám thanh niên. Anh chẳng ngại chuyện con gái đối tượng. Ây dà, thực cảm thấy chỉ cần tâm trí trưởng thành thì yêu sớm một chút cũng chẳng , dù nhà cũng cơ hội sửa sai mà.

Không hợp thì mau ch.óng đổi khác.

Vương Nhất Thành và vợ , ừm, chính là của Bảo Nha, đều thuộc kiểu hễ nhắm trúng mục tiêu là lập tức lao lên. Cái sự di truyền thần kỳ lắm, tin hai dứt khoát, mục tiêu rõ ràng như họ sinh một đứa con gái lằng nhằng, dây dưa dứt.

Thế thì đúng với di truyền chút nào.

Vương Nhất Thành cũng nghĩ .

Thực tế chứng minh, sai chút nào. Anh về thư phòng, Bảo Nha sang Cao Tranh, dứt khoát hỏi:"Anh thích em ?"

Cao Tranh cũng híp mắt, gật đầu thừa nhận cực kỳ sảng khoái:"Anh thích em."

Khựng một chút, tủi :"Thực thể hiện rõ ràng lắm mà."

Bảo Nha phục trừng to mắt:"Anh thể hiện lúc nào? Sao em chẳng gì sất?"

Cao Tranh nhịn càng tươi hơn:"Em xem nhé, suốt ngày bám lấy em, hễ ai chút hảo cảm với em là lén lườm , thế còn ?"

Bảo Nha cạn lời, khóe miệng giật giật:"Sao thể mấy lời một cách hùng hồn, lý lẽ ngay thẳng như thế hả?"

Cao Tranh:"Thì là thật mà."

Trước mặt Bảo Nha, chẳng bao giờ che giấu bản . Cậu do dự một chút, nhưng vẫn kiên định nắm lấy tay Bảo Nha. Cô rút , nhưng Cao Tranh nhất quyết buông. Cậu :"Thật đấy, thực sự thích em. Em cũng thích ?"

Bảo Nha mím cái miệng nhỏ, hờn dỗi :"Tại em thích ? Anh điểm nào ."

Nếu như , Cao Tranh cảm thấy thể đàng hoàng kể lể một phen. Cậu nghiêm túc:"Anh thực sự , để đếm kỹ ưu điểm của cho em nhé."

Bảo Nha vẻ rửa tai lắng , xem tên còn thể thốt mấy lời tự luyến và hoang đường cỡ nào.

Cao Tranh:"Thực ưu điểm của nhiều lắm, nhưng đều đáng nhắc tới. Điều đáng nhắc tới nhất chính là, và Bảo Nha là thanh mai trúc mã."

Bảo Nha:"Phụt!"

Cao Tranh tay Bảo Nha, những ngón tay trắng trẻo thon dài, móng tay ửng hồng. Lúc nắm gọn trong tay, cô cũng rút . Cao Tranh ngay, Bảo Nha cũng thích .

 

 

Loading...