Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1335

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:51:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha mím mím cái miệng nhỏ, duyên dáng một cái.

Điền Xảo Hoa:"Ăn xong thì dọn dẹp nhé."

Bảo Nha:"Vâng ạ."

Cô bé cúi đầu gặm dưa, tâm trí để , bà nội .

Ờ, chắc bố cũng .

Bảo Nha rằng, thực ai cũng cả .

thì, Cao Tranh cũng chẳng định giấu giếm. Cao Tranh suy nghĩ của riêng , con luôn ích kỷ mà, loại trừ bớt đối thủ cạnh tranh, mà thượng vị . Cậu cứ mãi một trai , cũng khác nhận định là trai .

Thế nên Cao Tranh vẫn luôn thể hiện rõ ràng. Không ai xa lạ, cứ họ của Cao Tranh , tiếp xúc với bọn họ vài , Cao Tranh họ chút ý tứ , nếu họ bận rộn như , gọi một tiếng là đến ngay ?

Chính từ lúc đó hiểu, đôi khi cần thể hiện thì thể hiện, chỉ như khác mới đang nghĩ gì. Cũng chính vì , lúc đó nhanh ch.óng bày tỏ ý tứ của , quả nhiên họ khó mà lui, đó cơ bản là xuất hiện nữa.

Cũng hẳn là khó mà lui, mà là họ tuy cũng chút tâm tư, nhưng rốt cuộc cũng chống tình cảm với em họ. Đương nhiên sẽ tranh giành với Cao Tranh, thế nên từ đó về Cao Tranh thể hiện rõ ràng.

Chỉ Bảo Nha tự cảm thấy gì thôi.

Cô bé ăn thêm hai miếng dưa, cảm thấy đầu óc rối bời, vẫn nghĩ thông suốt.

Cái tên khốn kiếp Cao Tranh , sắp , với cô bé mấy chuyện , đây chẳng là cố ý cô bé xoắn xuýt ? là quá đáng ghét, Bảo Nha hừ một tiếng, uể oải dậy. Cô bé dọn dẹp hết vỏ dưa hấu, lúc mới lên chiếc ghế xích đu mái hiên, đung đưa đung đưa, cuộc sống nhỏ bé thật là nhàn nhã.

Nghĩ chuyện của Tiểu Tranh, Bảo Nha nghĩ đến Tần nãi nãi, cô bé ngửa đầu hỏi:"Nội, nội xem tại Tần nãi nãi kiên quyết qua đây ở ạ!"

Mặc dù mỗi khuyên Tần nãi nãi, bà dường như đều chút động lòng, nhưng chỉ cần cho bà cơ hội hòa hoãn, bà gần như sẽ nhanh ch.óng bình tĩnh , đó từ chối, thật sự khiến hiểu nổi.

Điền Xảo Hoa từ trong bếp , cho ch.ó ăn, đợi lúc mới lên tiếng:"Bà cảm thấy..."

Bà im lặng một lát, :"Bà cảm thấy, bà sợ c.h.ế.t ở bên nhà chúng ."

Bảo Nha khiếp sợ Điền Xảo Hoa.

Điền Xảo Hoa:"Đám thanh niên các cháu hiểu tâm trạng của già , bà là lớn tuổi, ít nhiều bà cũng thể đặt cảnh của khác mà suy nghĩ. Thực ban đầu bà cũng hiểu, dù bà vẫn thấy còn khá trẻ khá khỏe mạnh. hai ngày nay bà vẫn suy nghĩ kỹ càng một chút, bà cảm thấy chắc là vì lý do . Chúng đều bệnh gì lớn, chỉ là lớn tuổi sức khỏe , sức đề kháng vô cùng kém. Tình trạng , thể sống bao lâu thật sự khó . Nếu bà chuyển qua đây ở, c.h.ế.t ở bên , sợ là sẽ mang xui xẻo cho gia đình cháu gái. Nhà ai mới chuyển đến nhà mới bao lâu c.h.ế.t, chuyện tóm là khiến cảm thấy thoải mái. Bà chắc là sợ xuất hiện tình trạng . Hơn nữa già đều ở nhà ."

Bảo Nha thẳng dậy, gãi gãi đầu, điểm , cô bé thật sự nghĩ tới.

"Thì ."

Điền Xảo Hoa:"Thế nên , tất cả những lý do khác mà bà , vẻ lý, thực đều là đối phó thôi. Nói một ngàn đạo một vạn, vẫn là suy đoán của bà lý nhất."

Bà cảm thấy đoán đúng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1335.html.]

Bởi vì bà mà, già động lòng, chẳng qua là lý trí khiến bà kiên trì mà thôi.

Bảo Nha:"Suy nghĩ nhiều thật đấy."

Điền Xảo Hoa:"Ai chứ."

Như thì khó khuyên , bởi vì già nhà mới của cháu gái bao lâu c.h.ế.t, là kiên quyết sẽ đồng ý, bọn họ khuyên lý đến mấy cũng .

Điền Xảo Hoa:"Đừng khuyên nữa, vô ích thôi."

Bảo Nha nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Hai bà cháu ở nhà trò chuyện việc nhà, bên phía Vương Nhất Thành bọn họ thì hẹn gặp Khâu Chỉ San và bà nội cô. Hai đều quần áo, nhưng vẫn lạc lõng như cũ, bởi vì Khâu nãi nãi một bộ vẫn là sườn xám.

Khâu Chỉ San một chiếc váy liền dáng ngắn ôm sát màu đỏ, đỏ rực như lửa, mái tóc ngắn vẫn vuốt ngược , nữ đồng chí chính là kiểu thấy cũng dám bắt chuyện. Chủ đạo chính là một sự dễ chọc.

Vương Nhất Thành đều cảm thấy, nếu nửa đêm nửa hôm ngoài, bộ đồ đỏ ít nhiều cũng dọa vài tưởng gặp ma.

mà, cũng lời thừa thãi.

Hai bên gặp , Khâu Chỉ San rướn về phía ôm Tần Tuyết Mạn một cái, :"Mạn Mạn, lâu gặp."

Tần Tuyết Mạn:"Hoan nghênh hoan nghênh."

Vương Nhất Thành Khâu Chỉ San ôm Tần Tuyết Mạn một cái, khóe miệng giật giật, dù thì, xu hướng giới tính của Khâu tiểu thư cũng...

mà, giữ thể diện, tuy chút biểu cảm vi diệu, nhưng nhanh khách sáo lịch sự.

Vương Nhất Thành chọn quán lẩu gì cả, ngược chọn một quán ăn lâu đời ở Tứ Cửu Thành. Quả nhiên, Khâu nãi nãi đặc biệt vui vẻ, bà :" mấy chục năm ăn hương vị món ăn quê nhà , kể từ khi , vẫn luôn nhớ nhung."

Vương Nhất Thành:"Quán là tiệm lâu đời , lịch sử hàng trăm năm . Tuy mấy năm vì một tình huống mà đóng cửa nhiều năm, nhưng bây giờ chính sách đổi, mở cửa trở . Cháu nhiều khách quen , hương vị hề đổi."

Khâu nãi nãi:" ấn tượng, ấn tượng với quán ."

quanh một lượt, :"Những năm đầu lúc , hình như cũng từng đến đây , đúng là quá nhiều năm ..."

"Vậy Khâu nãi nãi nếm thử cho kỹ nhé."

Khâu nãi nãi gật đầu mỉm .

Nhìn qua bà lão thường xuyên , thế nào cũng thấy tự nhiên cho lắm.

Vương Nhất Thành:"Khâu nãi nãi, bà là Tứ Cửu Thành chính gốc ạ. Thực cháu là Đông Bắc, khi lên đại học mới ở đây. Nói thì cháu thật sự quen thuộc nơi bằng bà , bên quán cũ nào, bà giới thiệu cho cháu đấy nhé. Cháu bây giờ cũng đang nghỉ hè, đúng lúc dẫn hai dạo loanh quanh. Hai hiếm khi mới đến một chuyến, Khâu tiểu thư và Mạn Mạn quan hệ cũng , để chúng cháu tròn đạo chủ nhà chứ."

 

 

Loading...