Vương Nhất Thành híp mắt, mang một khuôn mặt chân thành, mặc kệ là chân thành thật chân thành giả, tóm là chân thành, :"Chúng thôi."
Vương Nhất Thành đ.á.n.h giá Khâu Chỉ San, Khâu Chỉ San cũng đ.á.n.h giá Vương Nhất Thành. Cô cũng từng về , mặc dù lúc cô về Cảng Thành, Vương Nhất Thành rời khỏi Cảng Thành , nhưng độ hot của vẫn còn. Có một , liều mạng loạn cũng chẳng thấy tạo chút bọt nước nào. những dường như chẳng gì cả, dễ khiến nhớ mặt đặt tên.
Cái tên Vương Nhất Thành tình cờ là loại thứ hai, buổi ký tặng sách của tổ chức trong năm ngày, thế mà ai ai cũng đến.
So với mấy tài t.ử ở Cảng Thành, vị chỉ cần dựa nhan sắc thôi cũng đủ mở đường .
Khâu Chỉ San đều về , cô mỉm , :"Cảm ơn đến đón chúng ."
Vương Nhất Thành:"Việc nên mà, hai đặt khách sạn , đưa hai qua đó nhé, hai nghỉ ngơi một chút, tối nay nhà chúng chủ xị, mời hai ăn cơm."
Khâu Chỉ San:"Khách theo chủ ."
Khâu nãi nãi thì gì, bà lão qua dễ gần, đại khái là quanh năm sống trong nhung lụa, mặc một bộ sườn xám còn đeo một sợi dây chuyền ngọc trai, mái tóc càng chải chuốt tỉ mỉ chê , mang theo vài phần kiêu kỳ.
Nói thật, Vương Nhất Thành cảm thấy chỉ với một cây đen và một bộ sườn xám , hai họ ngoài tỷ lệ ngoái đúng là một vạn phần trăm. Vương Nhất Thành một nữa cảm thấy may mắn vì đến đón là , nếu là Tần Tuyết Mạn, tám phần mười là sẽ gánh vác nổi.
Vương Nhất Thành lái xe tới, để hai lên xe, :"Thời tiết ở Tứ Cửu Thành của chúng nóng lắm đúng ? Mùa hè cứ như cái lò lửa ."
Khâu Chỉ San:"Cũng tàm tạm."
Vương Nhất Thành , :"Khâu nãi nãi là Tứ Cửu Thành nhỉ? Bà xem thành phố đổi lớn ?"
Anh đúng là một nhiệt tình, Khâu nãi nãi nãy giờ vẫn luôn ngoài qua cửa sổ xe, lúc mới lên tiếng:"Hơn bốn mươi năm , đổi lớn thật đấy."
Mặc dù bà trông vẻ khó gần, nhưng lúc cảm thán vài câu:"Lúc chúng vẫn giải phóng , lúc đó vẫn còn..."
Bà nhắc đến những chuyện đó, trong mắt cũng lóe lên sự chán ghét, :"May mà bọn chúng cút hết ."
Vương Nhất Thành:" ạ."
Khâu nãi nãi:"Nơi đổi lớn quá, đều nhận nữa . Nếu để tự , e là ngay cả con đường quen thuộc ngày xưa cũng chẳng tìm thấy."
Vương Nhất Thành:"Phát triển luôn là điều mà, tuy chút đổi, nhưng cuộc sống khấm khá lên thì hơn bất cứ thứ gì."
" ."
Vương Nhất Thành trò chuyện với họ suốt dọc đường, nhanh đưa đến khách sạn. Khâu Chỉ San thủ tục nhận phòng, :"Vậy chúng lên lầu nghỉ ngơi một lát, năm rưỡi chiều qua đón chúng nhé."
Vương Nhất Thành:"Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1332.html.]
Anh gật đầu, đồng ý với lời của Khâu Chỉ San, mỉm họ lên lầu.
"Vương Nhất Thành!"
Vương Nhất Thành đầu , thấy Sấu T.ử cách đó xa đang với vẻ trêu chọc. Vương Nhất Thành nhướng mày:"Sao ở đây?"
Sấu Tử:"Ây, hỏi ngược , đáng lẽ hỏi mới đúng, phụ nữ là ai? Sao ở đây? Tần Tuyết Mạn ?"
Sấu T.ử tuy kém Vương Nhất Thành mười mấy tuổi, nhưng quan hệ của hai . Trong bạn học của Vương Nhất Thành, họ là thiết nhất. Sấu T.ử cũng là kiểu dễ quen, chơi khá với Lam Lăng, quan hệ với Tần Tuyết Mạn cũng .
Tự nhiên thấy Vương Nhất Thành dẫn theo một phụ nữ kỳ quái, kiểu gì cũng hỏi một tiếng chứ.
Cậu là trượng nghĩa đấy nhé.
Vương Nhất Thành đừng hòng bậy.
Vương Nhất Thành:"Cậu thể nghi ngờ lười biếng ham ăn, nhưng tuyệt đối nghi ngờ lăng nhăng, loại đó . Đây là bạn của Mạn Mạn quen ở Cảng Thành, về đây du lịch, thế nên mới tài xế sân bay đón đây ."
Anh khẩy một tiếng, :"Còn thì ?"
Sấu Tử:" đang dẫn chơi đây, hì hì, là bạn của Quan Dĩnh Tâm , nhóm bọn họ đến Tứ Cửu Thành du lịch, thông qua sự chỉ dẫn của Quan Dĩnh Tâm mà tìm đến nhà . Người tìm đến tận nơi cũng thể bỏ mặc , đành dẫn họ dạo loanh quanh."
Vương Nhất Thành lâu thấy cái tên Quan Dĩnh Tâm, kể từ khi cô kết hôn nước ngoài, còn tin tức gì về cô nữa, tính cũng tròn một năm .
"Bạn của Quan Dĩnh Tâm , Quan Dĩnh Tâm ở nước ngoài vẫn sống chứ?"
Nếu nhắc đến chuyện , Sấu T.ử đúng là thật. Bọn họ hồi đó cũng coi như là một bộ ba sắt đá, từng cùng kiếm tiền phát tài mà. khi Vương Nhất Thành kết hôn, Quan Dĩnh Tâm vì tránh hiềm nghi nên mấy khi qua với Vương Nhất Thành nữa.
cô vẫn giữ liên lạc với Sấu Tử, ở bên bờ đại dương, hai cũng trao đổi địa chỉ cho .
Sấu Tử:"Quan Dĩnh Tâm ở nước ngoài sống , tuy chồng cô lớn hơn cô khá nhiều tuổi, nhưng nhân phẩm , còn chiều chuộng vợ. Hai vợ chồng đều công việc, tính là gia đình đại gia, nhưng cũng coi như là tầng lớp trung lưu, nhà xe tiền tiết kiệm. Quan Dĩnh Tâm bây giờ sống vui vẻ, dạo gần đây cô còn m.a.n.g t.h.a.i nữa."
Vương Nhất Thành:"Thế thì quá , cuối cùng cô cũng sống cuộc sống mà mong ."
Sấu T.ử gật đầu:"Chứ còn gì nữa! Quan Dĩnh Tâm vẫn luôn thoát khỏi gia đình gốc của , cô cũng coi như là ."
Thực con luôn hai thái cực, một kiểu là càng thiếu thốn cái gì thì càng khao khát cái đó, ví dụ như Quan Dĩnh Tâm. Cô từ nhỏ sinh trong một gia đình trọng nam khinh nữ, cuộc sống trôi qua tồi tệ, cô luôn khao khát một gia đình ấm áp, cũng khao khát gia đình hòa thuận, bây giờ cuối cùng cũng . cũng thuộc kiểu khác, thiếu thốn cái gì càng sang một thái cực khác. Giống như Hồng Nguyệt Tân, cô từng tổn thương tình cảm một , sẽ nghĩ đến việc tự tìm một tình yêu chân thành nữa, mà là tin tình yêu, tình yêu cút nó , một lòng lo sự nghiệp.