Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1326

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:51:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Tranh:"Vâng, cháu nước ngoài du học ba năm, tuần ạ."

Điền Xảo Hoa cảm thán:"Bây giờ cuộc sống lên , nước ngoài cũng dễ dàng thế. Hồi thời bọn bà, sang công xã khác còn hiếm. Cháu ngoài đó bậy nhé, học hành cho đàng hoàng, học giỏi sớm về, cháu chỉ mỗi cháu là con trai, cháu học mấy cái thói hư tật , về nữa đấy."

Cao Tranh:"Cháu mà bà."

Cậu :"Người nhà cháu đều ở bên , cháu thể ở nước ngoài ."

Cậu liếc Bảo Nha, vặn chạm ánh mắt của cô bé. Dạo gần đây hai ngượng ngùng với , nhưng đó cũng chỉ là tâm lý thôi, thì vẫn dính lấy . Cậu nhướng mày với Bảo Nha, :"Bà nội, bà đến là đúng lúc lắm, bà xem , nhà mới của chú Vương cực kỳ."

Điền Xảo Hoa:"Thì đến mức nào chứ?"

Bảo Nha:"Siêu cấp tuyệt vời luôn!"

Mấy ríu rít ngoài, cùng lên xe. Từ lúc Vương Nhất Thành mua xe, thật sự là tiện lợi hơn nhiều.

Điền Xảo Hoa:"Bố cháu ? Sao đến đón nội? Cháu xem cái thằng ranh con , cũng quá coi nội ."

Bảo Nha:"Bố cháu đến bệnh viện ạ, Tần nãi nãi ốm, nửa đêm qua viện, bố cháu ở đó bận rộn giúp đỡ lâu. Bố bảo thức trắng một đêm trạng thái , thích hợp lái xe, cộng thêm chị Tần gọi về đơn vị. Thế nên mới nhờ Tiểu Tranh lái xe đến đón nội đấy ạ."

Điền Xảo Hoa:"Lại ốm ?"

Bà nhíu mày, trong lòng ít nhiều cũng chút cảm thán. Dù , bà cũng là bà lão lớn tuổi , tuy so với Tần nãi nãi thì vẫn còn trẻ hơn một chút, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thanh niên trai tráng gì nữa. Bà :"Tuổi già là thế đấy, bà ? Bị bệnh gì?"

Bảo Nha:"Thực cũng bệnh gì lớn, chỉ là thật sự lớn tuổi , các chức năng cơ thể đều chút vấn đề, sức đề kháng của già cũng kém, nên cứ dăm bữa nửa tháng ốm..."

Điền Xảo Hoa:"Không bệnh hiểm nghèo là , lớn tuổi cũng chống đỡ nổi."

nhắc đến chuyện con trai đến đón nữa, ngược :"Chúng đến bệnh viện thăm ."

Bảo Nha:"Không ạ, chúng về nhà , nội nghỉ ngơi một chút hẵng qua, cần phong trần mệt mỏi như thế. Mệt quá nội cũng chịu nổi ."

Điền Xảo Hoa:"Thế lắm nhỉ, nội đến nơi ..."

Bảo Nha:"Bố cháu bảo thế đấy, bố bảo nội quan trọng hơn, nội cần nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi."

Điền Xảo Hoa lúc mới nhếch khóe miệng. Chuyện , tuy vẻ thế nào , nhưng con trai quan tâm , Điền Xảo Hoa cũng vui. Bà :"Vậy theo bố cháu."

Mấy lái xe cùng đến ngôi nhà mới, Điền Xảo Hoa:"Mọi chuyển qua đây ?"

Bảo Nha:"Vẫn ạ, bọn cháu đợi nội đấy. nhiều đồ đạc trong nhà chuyển qua , nhà cũ còn mấy đồ . Nội cứ để hành lý ở bên , tối nay chúng về nhà cũ ngủ, ngày mai chính thức chuyển qua, bố cháu mua pháo ."

Điền Xảo Hoa:"Được. Tiện thể nội cũng xem thử, nội xem cái Vương phủ triều ."

Bảo Nha hì hì:"Vậy thôi ạ."

Xe chạy một mạch đến đây, khu vực dường như là nhà lớn, nên khá yên tĩnh. Xe chạy dọc đường, Điền Xảo Hoa hỏi:"Vừa nãy chúng ngang qua Cố Cung ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1326.html.]

Bảo Nha:"Vâng, chỗ cách Cố Cung xa lắm."

Xe đỗ cửa, Cao Tranh xuống mở cổng lớn, lúc mới lái xe trong sân.

Đừng thấy Vương Nhất Thành mua căn nhà lâu, nhưng đây là đầu tiên Điền Xảo Hoa đến. Dù đây vẫn luôn tu sửa, bà lão lên chơi cũng chỉ ở thời gian ngắn, tự nhiên sẽ đến giám sát công trình. Nên đây đúng chuẩn là đầu tiên đến, Điền Xảo Hoa bước sân kinh ngạc "Chao ôi!" một tiếng.

"Chỗ thật sự là quá bề thế."

Bà lão từng thấy ngôi nhà nào thế , tivi cũng từng thấy.

"Cái tốn bao nhiêu tiền chứ!"

Điều đầu tiên bà lão quan tâm chắc chắn là tiền , nhưng Bảo Nha sờ sờ mũi, :"Cháu cũng , hình như đắt lắm."

Cô bé dám là bao nhiêu tiền, hơn nữa cũng chỉ tiền nhà, tiền tu sửa nhà cô bé sắp đuổi kịp tiền mua nhà . Càng đừng đến việc còn mua ít đồ nội thất. Cũng may là bố cô bé kiếm tiền, nếu thì thật sự là...

chắc là dạo tiêu nhiều quá, bố cô bé bắt đầu sách .

Hì hì!

Quả nhiên tiền mới là động lực chính.

Bảo Nha:"Nội, , cháu dẫn nội xem phòng của nội."

Điền Xảo Hoa còn cô bé ý gì ? Rõ ràng là đ.á.n.h trống lảng, nhưng Điền Xảo Hoa cũng gặng hỏi, con cháu tự phúc của con cháu. Bảo Nha và Cao Tranh dẫn bà lão dạo một vòng, cái Vương phủ lớn.

Đương nhiên là lớn, nếu như Cung Vương phủ thì cho phép mua bán cá nhân. Chỗ danh tiếng gì, nhưng dù danh tiếng thì cũng là Vương phủ, các loại thiết kế quy chuẩn đều . Tiêu chí của Vương Nhất Thành là phá hoại mà là bảo tồn, nên bộ khu nhà mang một bầu khí vô cùng cổ kính.

Điền Xảo Hoa:"Bà thật ngờ, ngày ở Vương phủ, chỗ cũng rộng quá ."

Bảo Nha từng đến Cung Vương phủ, nên cảm thấy cùng là Vương phủ, nhà thế tính là rộng, nhưng Điền Xảo Hoa nghĩ , bà cảm thấy quá rộng . Rộng đến mức bà chút sợ hãi.

"Bảo Nha , bố cháu dọn cái nhà to thế để ở, thật sự vấn đề gì chứ? Người quy chụp chúng thành địa chủ lão tài nữa nhỉ?"

Những trải qua thời kỳ đó, luôn chút thấp thỏm.

Ngay cả to gan như Điền Xảo Hoa cũng thấy hoang mang.

Bảo Nha:"Nội, chính sách khác , , nội đừng lo. Nội nghĩ xem, chính sách nào cũng thể lùi , đều là tiến lên phía mà."

Điền Xảo Hoa:", đúng đúng đúng."

Bà cũng cố gắng tự an ủi , ngay đó :"Bố cháu cũng to gan quá, cái Vương phủ to thế mà cũng dám ở."

Bảo Nha hì hì:"Nội, nội cũng mà, bố cháu là sống thoải mái một chút. , nội thấy hoa viên ? Trong hồ ở hoa viên cá chép Koi đấy."

 

 

Loading...