Cô cũng kiểu tiết kiệm tiền cơ chứ.
Vương Nhất Thành đón lấy vali, hai cùng ngoài lên xe. Vương Nhất Thành hỏi:"Thế nào? Hơn hai tháng qua vẫn chứ?"
Tần Tuyết Mạn gật đầu:"Đều , mặc dù ít nhiều vẫn quen, nhưng em vẫn thể thích nghi ."
Cô híp mắt, tâm trạng vô cùng :" là ổ vàng ổ bạc bằng ổ ch.ó nhà , vẫn là về nhà hơn."
Lúc ở Cảng Thành, cô luôn sống ở chỗ Hương Chức. Dù cũng tiện lợi, nhưng chung thể gì thì . Cô hỏi:"Còn thì ? Một ở nhà cảm thấy thế nào?"
Vương Nhất Thành bật :"Cô đơn khó ngủ chăng?"
Tần Tuyết Mạn "xì" một tiếng, cô mới thèm tin .
Cô còn Vương Nhất Thành là thế nào ? Anh chính là kiểu cách tự tìm niềm vui cho bản . Tần Tuyết Mạn :"Anh chỉ giỏi dỗ ngọt em thôi. , bà nội em ?"
Vương Nhất Thành:"Bà vẫn khỏe. Vốn dĩ bà định cùng đến đón em, nhưng hai hôm nay cảm mạo một chút, nên đến."
Nghe , Tần Tuyết Mạn lập tức lo lắng, :"Vậy chúng qua đó ngay , em yên tâm về bà nội."
Người cô quan tâm nhất chính là bà nội, suy cho cùng hai bà cháu nương tựa từ nhỏ. Tần Tuyết Mạn hỏi:"Bà nội em bệnh viện ?"
Vương Nhất Thành gật đầu:"Đi , bác sĩ già tuổi cao, đôi khi ốm đau là chuyện khó tránh khỏi."
Tần Tuyết Mạn càng lo hơn, hỏi:"Có nghiêm trọng lắm ?"
Chuyện Vương Nhất Thành cũng dám chắc, đáp:"Anh thấy tinh thần bà vẫn khá , nhưng nếu em yên tâm thì cứ đưa bà kiểm tra xem ."
Tần Tuyết Mạn vốn đang vui vẻ vì về nhà, tâm trạng nháy mắt ỉu xìu, vô cùng lo âu. Vương Nhất Thành bèn an ủi cô:"Em cũng đừng quá lo lắng, dù vẫn còn chúng mà. Chúng chăm sóc già cẩn thận, chừng bà sẽ nhanh khỏi thôi."
Tuy an ủi như , nhưng Tần Tuyết Mạn dám lạc quan, bởi vì nhà thì tự hiểu rõ nhất. Trước đây tại cô vội vàng xem mắt như , chẳng vì sức khỏe bà nội ? là niềm vui của việc yêu đương và kết hôn khiến cô lơ là, quên mất rằng sức khỏe của bà nội vốn dĩ yếu.
Tần Tuyết Mạn day day thái dương, vẻ mặt chút hoảng hốt, vô cùng thấp thỏm:"Bà nội em sẽ , bà nhất định sẽ ."
Vương Nhất Thành thể hiểu sự căng thẳng của Tần Tuyết Mạn, nhưng hai ngày nay cũng qua đó, cảm thấy tinh thần Tần nãi nãi khá . Anh nhẹ nhàng vỗ tay Tần Tuyết Mạn, :"Em đừng tự dọa nữa."
Tần Tuyết Mạn gật đầu,"ừm" một tiếng.
Vương Nhất Thành nhanh ch.óng lái xe đưa Tần Tuyết Mạn về Tứ hợp viện. Bà cụ đang ghế bập bênh trong sân đĩa hát, chiếc ghế đung đưa, trông bà vẻ thảnh thơi.
"Bà nội!"
Tần Tuyết Mạn gọi lớn. Tần nãi nãi thấy giọng cháu gái liền lập tức dậy, mừng rỡ mặt:"Mạn Mạn về đấy ?"
Tần Tuyết Mạn gật đầu:"Bà ơi, bà ạ?"
Bà lão:"Ây dào, , bà chỉ là tuổi cao thôi, gì to tát . Chỉ tại Tiểu Thành cứ bé xé to, nằng nặc bắt bà bệnh viện, thực cần thiết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1319.html.]
Tần Tuyết Mạn nghiêm túc:"Bà thể như , càng lớn tuổi càng thể giấu bệnh sợ thầy."
Cô nghiêm túc:"Đáng lẽ bà nhập viện mới đúng."
Tần nãi nãi là một bà lão vô cùng hiền hòa, nhưng đồng thời cũng là một bà lão vô cùng bướng bỉnh. Mặc dù hai cảm giác khá mâu thuẫn, nhưng sự thật đúng là như . Bà :"Nhập viện gì? Bà thích viện , bà ở nhà . Tiểu Thành tìm bác sĩ mỗi ngày đến truyền dịch cho bà , bà ở nhà thế thì khác gì viện ?"
Tần Tuyết Mạn kinh ngạc Vương Nhất Thành.
Vương Nhất Thành:"Bà nội sống c.h.ế.t chịu nhập viện, khuyên thế nào cũng . Bác sĩ bên đó cũng thấy khó xử, nên chủ động giới thiệu một bạn học của ông , tự mở phòng khám nhỏ, thể đến tận nhà. Vì nhờ bác sĩ đó mỗi ngày đến truyền dịch."
Tần Tuyết Mạn cảm kích gật đầu,"ừm" một tiếng, :"May mà ."
Vương Nhất Thành:"Không gì, em xem em kìa, còn định khách sáo với ? Chúng là một nhà mà."
Tần Tuyết Mạn:"Em , em chỉ là..."
Cô khựng , sâu Vương Nhất Thành, lời đều trong ánh mắt.
Tần nãi nãi bật . Tần Tuyết Mạn đến mức ngại ngùng, đầu hỏi:"Bà ơi, cái máy hát đĩa ở ? Thứ trông xịn phết."
Nhà cô gì món đồ .
Tần nãi nãi:"Còn do Tiểu Thành mua . Đứa trẻ chu đáo lắm, bà thích mấy thứ . Mùa hè nóng nực thế , để trong sân mở nhạc, bà thấy trong lòng sảng khoái lắm."
"Đĩa hát cũng cổ thật..."
"Chu Tuyền đấy." Bà lão đắc ý , :"Đám thanh niên các cháu chắc nhỉ?"
"Sao thể chứ, bọn cháu cũng mà." Tần Tuyết Mạn lẩm bẩm một câu, :"Bà ơi, cháu Cảng Thành mua cho bà bao nhiêu là đồ luôn."
Tần nãi nãi bật , bà :"Cháu cứ cất nhà , bà thêm lát nữa."
"Vâng."
Tần Tuyết Mạn và Vương Nhất Thành cùng mở một chiếc vali , trong nhiều đồ mua cho Tần nãi nãi. Vừa nhà, Tần Tuyết Mạn liền thu nụ , khẽ thở dài một tiếng. Vương Nhất Thành hỏi:"Sao thế?"
Tần Tuyết Mạn:"Em chỉ là yên tâm về bà nội."
Mặc dù ai cũng trải qua sinh lão bệnh t.ử, nhưng là nhà, những lúc thế luôn cảm thấy khó chịu. Đây cũng Tần Tuyết Mạn miệng quạ đen, Vương Nhất Thành thể , nhưng Tần Tuyết Mạn hiểu bà nội .
Cô càng rõ đây sức khỏe của bà nội , nên dù chỉ là cảm mạo, cũng đủ khiến Tần Tuyết Mạn lo lắng .
Vương Nhất Thành Tần Tuyết Mạn như , :"Hay là khuyên bà thêm nữa xem , bảo bà nhập viện ."
Tần Tuyết Mạn nhỏ:"Ông nội, cả bố em đều mất ở bệnh viện, bà nội em ám ảnh việc đến bệnh viện."