Tần Tuyết Mạn nghĩ cũng đúng, cho nên a, đều cái cũng cái .
Cô :"Chị kết hôn bao lâu ngoài , thật nhớ Vương Nhất Thành, khi trở về chị định lập tức nơi khác phim, chắc chắn là ở Thủ đô một thời gian."
Hương Chức gật đầu.
Theo dòng thời gian dự định ban đầu, giai đoạn nhà họ Vương xảy chuyện gì cô nữa . Bởi vì khi c.h.ế.t cô chút hồ đồ, cho nên cô nhớ rõ thời gian t.ử vong cụ thể của nữa, chuyện của bản cô đều nhớ rõ, càng đừng đến khác.
Nhà họ Vương , cô thật sự .
Cho nên Vương Nhất Thành kết hôn với Tần Tuyết Mạn gì đó, cô đều rõ lắm. thời gian chung đụng , ngược sống chung khá . Tần Tuyết Mạn khó chung đụng. Hương Chức thật cũng khó, cô ở trong thôn lạnh lùng là bởi vì cô rõ ông bà nội cô là kẻ gây chuyện, nếu cô qua với khác chính là tìm rắc rối cho .
Thêm đó, hồi nhỏ đối với ba vẫn chút khao khát, cô , nhưng sớm thấu , còn bây giờ, thứ đều do chủ, cô liền bộc lộ bản tính hơn một chút, bản thế nào thì thế nấy.
"Đến ."
Hai cùng xuống xe, nhanh , thời gian tới ít, hai ghép bàn với khác, vị ghép bàn là đại tiểu thư nhà giàu, cả mặc đồ đen, môi đỏ ch.ót, tóc vuốt ngược , Hương Chức và Tần Tuyết Mạn đều nhịn thêm hai cái.
Nói thật, Tần Tuyết Mạn cảm thấy vị cũng quá ?
Cô vẫn là đầu tiên thấy phụ nữ chải kiểu tóc , nhưng, một chút cũng thấy vi hòa, thật sự siêu .
Vẻ chỉ ngoại hình, là loại cảm giác mang cho .
Hương Chức và Tần Tuyết Mạn nhịn nhiều hơn, vị đại tiểu thư cũng nhướng mày về phía các cô, Hương Chức khách sáo , bắt chuyện, ngược trò chuyện với Tần Tuyết Mạn. Tần Tuyết Mạn đóng máy xong là , Hương Chức lải nhải:"Em mua thêm một ít đồ ăn ngon, chị mang về cho Bảo Nha. Lần con bé mấy loại đặc biệt ngon, em..."
Cô bắt đầu lải nhải.
Tần Tuyết Mạn:"Được, ây, Bảo Nha bọn họ qua đây hình như đến nếm thử ngỗng , mùi vị tồi a."
"Đó là đương nhiên, em cảm thấy nhà ngon nhất."
Hai hàn huyên, phụ nữ tóc vuốt ngược môi đỏ là một , ăn xong sớm hơn các cô, một rời , cũng vì quan hệ hai bọn họ quá ồn ào , mới nhanh như . Hương Chức nghĩ như , liền nhỏ giọng lầm bầm với Tần Tuyết Mạn một chút.
Tần Tuyết Mạn cũng chắc a, nhưng cô vẫn :"Chắc là... vì chúng ? Em xem, đều chuyện a, ghép bàn cũng nhiều."
"Cũng đúng."
Hai ăn uống no nê thỏa mãn , lái xe rời , nhưng duyên , lái bao lâu, liền thấy phụ nữ tóc vuốt ngược nãy, nhưng tình cảnh hiện tại của cô lắm, mấy tên lưu manh đang vây quanh cô , biểu cảm của cô sắc bén, nhưng vì đối phương đông thế mạnh, thoát .
Mắt thấy một tên lưu manh đưa tay sờ mặt , phụ nữ tóc vuốt ngược một tát gạt , nhưng hiện trường ngược nhanh xô đẩy . Bởi vì chờ đèn xanh đèn đỏ, Hương Chức và Tần Tuyết Mạn cứ thế đám ầm ĩ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1316.html.]
Mấy mà lôi lôi kéo kéo lôi vị nữ đồng chí lạnh lùng con hẻm cách đó xa, Tần Tuyết Mạn nào thấy qua chuyện , lập tức hoảng hốt:"Cái cái cái, những cũng quá to gan ?"
Đừng thấy cô thường ngày bình tĩnh, nhưng thật sự từng thấy chuyện tồi tệ như a!
Ngược Hương Chức sống ở đây mấy năm hiểu, cô mắng:"Đều là một đám rác rưởi học vấn nghề nghiệp."
Mắt thấy đèn chuyển sang xanh, cô trực tiếp đạp chân ga, liền lái qua đó.
Mười mấy tên lưu manh đang dây dưa với phụ nữ, mắt thấy một chiếc xe lao tới, lao thẳng giảm tốc độ.
Đám lưu manh hoảng hốt né tránh, mắng:"Mày mù , lái xe kiểu gì , chúng mày..."
Tần Tuyết Mạn hướng về phía phụ nữ liền hét:"Mau lên xe."
Người phụ nữ tóc vuốt ngược cũng dạng , động tác cực kỳ nhanh, dùng sức đẩy tên lưu manh bên cạnh vẫn đang túm lấy cô . Nhanh ch.óng chạy đến bên xe, động tác nhanh như một cơn gió.
Cửa xe đóng , còn đợi đám lưu manh phản ứng, Hương Chức đạp chân ga bỏ chạy.
Chiếc xe chạy như bay vọt , một cái rẽ ngoặt, biến mất.
Tần Tuyết Mạn và Hương Chức hai đều chút sắc mặt trắng bệch, Tần Tuyết Mạn rốt cuộc là tuổi lớn hơn Hương Chức, cô đầu về phía phụ nữ tóc vuốt ngược, thấy mái tóc lúc ăn cơm còn chải chuốt gọn gàng vuốt sáp của cô rối bời ít.
"Cô đừng sợ, chúng xe, bọn chúng đuổi kịp . Đừng lo lắng nữa, cẩn thận." Cô nhẹ giọng an ủi, suy cho cùng gặp chuyện , ai mà sợ hãi a! Đây đều là chuyện gì a!
Người phụ nữ tóc vuốt ngược cũng thở hổn hển, dường như là dọa , nhưng cô ngược bình tĩnh khá nhanh, tuy sắc mặt tái nhợt, nhưng giọng ngược vẫn bình tĩnh:" tên Khâu Chỉ San, hai vị xưng hô thế nào?"
Tần Tuyết Mạn:" tên Tần Tuyết Mạn, đây là Cố Hương Chức."
Khâu Chỉ San:"Cảm ơn các cô a."
Cô hít sâu một , :" ngờ sẽ như , may mà gặp các cô."
Cô cũng ngờ tới, chỉ là bèo nước gặp ở tiệm ngỗng , các cô mà đến giúp cô, cô thật sự một chút cũng ngờ tới.
cũng may các cô , nếu cô thật sự sẽ trúng chiêu .
"Cô một buổi tối đường, an lắm ." Hương Chức Khâu Chỉ San mặc một hàng hiệu, liền cô là cô gái nhà tiền, đại khái là xã hội hiểm ác, cô :"Nơi phồn hoa thì còn đỡ, một nơi tối lửa tắt đèn, vẫn là bớt thôi, gặp lưu manh thì quá xui xẻo."
Khâu Chỉ San đột nhiên lạnh một tiếng, cô nhẹ tênh :" một ."