Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1305

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:50:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha gật đầu.

Cao Tranh liếc hai cha con, tâm trạng cực kỳ , ngâm nga một điệu nhạc nhỏ.

Cậu sợ nhất là gạt ngoài. Từ nhỏ lăn lộn cùng hai cha con , sớm thực sự là một nhà .

Cậu thật lòng coi Vương Nhất Thành là một trưởng bối đáng tin cậy nhất. Có những chuyện, thể với ruột, với ông bà ngoại, nhưng nhất định sẽ với Vương Nhất Thành. Bởi vì từ nhỏ lớn lên theo Vương Nhất Thành, hề bất kỳ cách nào với chú Vương.

Hơn nữa, liếc Bảo Nha một cái. Cậu thích em gái Bảo Nha. Bảo Nha tuy vẻ đơn thuần nhưng bên trong tinh ranh, chỉ là về mặt tình cảm thì thật sự khai khiếu. Cao Tranh còn là trẻ con nữa. Cậu tâm tư gì, thích Bảo Nha từ sớm , coi Bảo Nha là em gái.

thì, từ nhỏ đến lớn, quá gì.

Cao Tranh Bảo Nha thêm cái nữa. Lúc Bảo Nha cũng sang, chạm ánh mắt , :"Anh lo lái xe , cứ em gì thế? Mặt em dính bẩn ?"

Cao Tranh:"Không , thấy em xinh."

Bảo Nha:"Cái còn cần ! học ai thế, vẻ dẻo miệng bóng bẩy thế hả?"

Quả nhiên, cô bé hứng thú với lời ngon tiếng ngọt.

Cao Tranh:"Bóng bẩy á? Anh chỉ thuận miệng thật thôi. , bữa tối em ăn gì? Có ăn pizza ? Phía mới mở một nhà hàng Tây, chuyên bán pizza, khảo sát , mùi vị cũng , giống như bánh nướng lớn của , nhưng bên rắc thức ăn, ăn cũng tiện."

Bảo Nha lập tức:"Được a."

Cô bé sẵn lòng thử món mới, cô bé :"Vậy chúng qua đó ăn luôn về nhà ?"

Vương Nhất Thành:"Đi thôi, ăn cơm ."

"Vâng!"

Chuyến Bảo Nha mua ít đồ, chỉ riêng quần áo cô bé mua nhiều. Ngoài , cô bé còn mua cho một chiếc đồng hồ. Thẩm mỹ của hai cha con khá giống , trang sức cũng một ít. Lúc Bảo Nha và Vương Nhất Thành về dọn dẹp hành lý, mới phát hiện mua nhiều đến mức nào.

Bảo Nha cất gọn mấy đôi khuyên tai ngọc trai và khuyên tai đá quý mua.

Thực cô bé thích đeo trang sức lắm, nhưng khuyên tai thì ngoại lệ. Cô bé thích mua đủ loại khuyên tai, mua mấy kiểu liền. Quan điểm của ba cô bé là, mấy thứ giống quần áo, mặc một thời gian hỏng là mặc nữa, nên cứ chọn cái thích là , cần để ý nhãn hiệu gì.

loại trang sức thể dùng cả đời, nên Vương Nhất Thành vẫn cảm thấy mua thì đừng mua đồ rách nát, tự nhiên mua đồ một chút. Thế nên đồ Bảo Nha mua thật sự hề rẻ. Bản cô bé cũng xót ruột, nhưng quả thực vui.

Ba cô bé đúng a, thể dùng cả đời, đương nhiên mua đồ một chút .

Bảo Nha mang quà cho Cao Tranh, là một chiếc đồng hồ danh giá, cùng kiểu với của Bảo Nha.

Bảo Nha mắt mong chờ Cao Tranh, khóe miệng Cao Tranh cong tít lên, hỏi:"Cái là em chọn cho ?"

Bảo Nha gật đầu:"Anh xem , giống hệt của em đấy."

Nụ của Cao Tranh càng rạng rỡ hơn, mở hộp , ánh mắt tràn ngập sự yêu thích.

"Anh đeo ngay đây."

"Vâng!"

Vương Nhất Thành thiếu nam thiếu nữ đang rì rầm to nhỏ ở đó, bản thì ườn giường nhúc nhích, để mai dọn tiếp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1305.html.]

cũng chẳng vội một ngày .

Cao Tranh vẫn đang lầm bầm với Bảo Nha:"Đồng hồ em tặng đắt lắm đúng ?"

Bảo Nha gật đầu:"Siêu đắt luôn, mua cả căn nhà đấy."

Cô bé kiểu giấu giếm, ở cạnh Cao Tranh thì thẳng thắn lắm.

" mua cho , em và ba đều thấy chẳng nỡ, là điều nên mà."

Cao Tranh bật , tâm trạng càng hơn, :"Bảo Nha nhà chúng trượng nghĩa thật."

Bảo Nha:"Mọi đối xử với em cũng mà."

Bảo Nha kẻ ngốc, nhiều ít. Lúc cô bé đỗ đại học, hai con Cao Tranh tặng cô bé một chiếc đồng hồ Longines, cô bé cũng giá cả, cái đó cũng đắt . Đối với Bảo Nha, Hồng Nguyệt Tân và Cao Tranh bao giờ tiếc rẻ điều gì.

Vương Nhất Thành và Bảo Nha tự nhiên cảm nhận tâm ý của họ.

Con đối xử với , đều là cũng thì mới thể lâu dài.

Cao Tranh đeo đồng hồ nỡ tháo , :"Mắt của em thật sự , cực kỳ thích. Để xem em còn mua gì nữa nào?"

Bảo Nha:"Em còn mua cho Hồng a di một sợi dây chuyền vàng."

Cao Tranh Bảo Nha lải nhải lầm bầm, đống đồ họ mua, nghi ngờ hai cha con tiêu sạch gia tài . Cậu nghĩ thế nào thì tự nhiên hỏi thế . Bảo Nha :"Thực cũng tàm tạm, giá vàng bên họ cũng lắm. Đồ thật sự đắt chỉ mấy chiếc đồng hồ thôi, chị Tần đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận nên chị mua. Ngoài còn mấy bộ quần áo hàng hiệu, với hai cái túi đắt tiền, những thứ khác tuy cũng đắt hơn bên , nhưng thực cũng bình thường, ba em kiếm tiền mà!"

Nếu đổi khác, Bảo Nha than nghèo kể khổ trong một giây , nhưng đây là Cao Tranh. Trong lòng hai cha con, ngoài.

Dù Bảo Nha khai khiếu, nghĩ đến chuyện nam nữ, nhưng trong tiềm thức vẫn tin tưởng Cao Tranh. Dù cũng lớn lên cùng , thể tin tưởng .

Cao Tranh chút gì đó từ lời :"Ba em kiếm tiền ?"

Bảo Nha gật đầu, thuận miệng :"Ba em một kịch bản, chính là bộ phim chị Tần đang , còn bán ..."

Cao Tranh:"Lợi hại."

Với cảnh gia đình , cũng từng gặp nhiều tài giỏi, nhưng Vương Nhất Thành trong những vẫn nổi bật về sự tháo vát, thực sự là độc nhất vô nhị.

Bảo Nha:"Thôi, đừng chuyện nữa, đến giúp em , ba em là giúp ..."

Cao Tranh:"Được."

Vương Nhất Thành:"Ba là lão phụ đấy, lão phụ nghỉ ngơi."

Bảo Nha:"Ha ha, mấy hôm ba còn lải nhải trẻ trung, giờ già ?"

Vương Nhất Thành lý lẽ hùng hồn:"Trước mặt khác ba trẻ trung, nhưng mặt con xưng một tiếng lão phụ thì luôn vấn đề gì."

Bảo Nha bĩu môi.

Vương Nhất Thành ngâm nga điệu nhạc nhỏ sách, dù chủ đạo cũng là một sự thoải mái dễ chịu.

 

 

Loading...