Con , cảm xúc của quá định ?
Người việc như điên họ từng thấy, nhưng cảm xúc ít nhiều đều ảnh hưởng, nhưng Vương Nhất Thành những , buổi tối còn thể vui vẻ với , ba ngày trôi qua, hề để lộ chút mệt mỏi nào.
Vương Nhất Thành là khó mời, nhưng mời là phối hợp nhất.
Có thể , lúc nghỉ ngơi yêu cầu hưởng thụ , nhưng lúc việc cũng thật sự đặc biệt tỉ mỉ, nghiêm túc.
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt, ba ngày lúc nào vắng , từ đầu đến cuối, là , , ! Vì độc giả náo nhiệt, đến mức cuối cùng còn tăng thêm hai ngày. Vương Nhất Thành: “…”
Anh thật sự mệt, nhưng bên nhà xuất bản nhanh ch.óng bao lì xì.
Ừm, tiền thì còn thể chuyện.
Cuối cùng, buổi ký tặng của Vương Nhất Thành tăng thêm hai ngày, tổng cộng kéo dài năm ngày mới kết thúc, Bảo Nha và Tần Tuyết Mạn chỉ cùng một ngày, thời gian còn đến hiện trường nữa, họ dù cũng rảnh rỗi, liền cùng Hương Chức mua sắm.
Hương Chức dẫn họ , còn Lão Điền tài xế kiêm vệ sĩ, cũng cần lo lắng quá nhiều.
Bảo Nha mua đồ hề khách sáo, tuy cô kiếm tiền, nhưng cũng khổ sở nỡ tiêu tiền, đây chính là một cô con gái cưng của ông bố phá gia. Chuyện ba cô ý kiến, khác ý kiến cũng nín.
May mà, cũng ai ý kiến.
Tần Tuyết Mạn về phương diện thoáng.
Ngoài mua sắm, Bảo Nha và Hương Chức họ cũng đến trường đua ngựa, nhưng Bảo Nha mua, hai cha con họ thực trong xương cốt đều giống , quá hứng thú với những thứ . Trường đua ngựa náo nhiệt, tiếng huyên náo. Giống như hiện trường ký tặng của ba cô.
Bảo Nha cuộc đua ngựa, cảm thán: “Ba con thật là lợi hại, đoán mò cũng trúng.”
Nếu như , Tần Tuyết Mạn sẽ bênh vực Vương Nhất Thành.
“Anh cũng dựa đoán mò , em hỏi , thực cũng quan sát mấy con ngựa, thông qua ngoại hình và trạng thái tinh thần chọn mấy con, đó trong ngẫu nhiên chọn một con tên may mắn. Như phạm vi nhỏ .”
Tần Tuyết Mạn , đàn ông của cô chỉ dựa vận may.
Bảo Nha: “Vậy lúc chọn một trong mấy c.o.n c.uối cùng cũng là dựa vận may mà.”
Tần Tuyết Mạn: “Cũng đúng, nhưng cũng , dù em cũng thấy tài giỏi.”
Tần Tuyết Mạn mê mẩn đàn ông của .
Bảo Nha và Hương Chức , cả hai cùng nhún vai.
Hương Chức cũng chứng kiến duyên với phụ nữ của Vương Nhất Thành, lúc nhỏ cô còn định nhắc nhở Bảo Nha, nhưng phát hiện dù Vương Nhất Thành tái hôn thế nào, đối với con gái vẫn là thật lòng, cô liền lải nhải nhiều chuyện nữa.
Ba cô thì tái hôn, nhưng đối với cô .
Có thể thấy, việc tái hôn căn bản phụ thuộc khác, chỉ phụ thuộc cha.
Hương Chức nghĩ đến ba , lập tức cảm thấy xui xẻo, nhổ một tiếng.
Bảo Nha: “?”
Tần Tuyết Mạn: “?”
Hai đều mờ mịt cô, cô .
Hương Chức: “Lúc nãy tớ lỡ nghĩ đến ba tớ, thật là mất hứng.”
Bảo Nha: “Phụt!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1298.html.]
Hương Chức: “Dù tớ cũng nguyền rủa ông cả đời con trai dưỡng lão, cả đời cô độc một .”
Cô nhớ kiếp , càng nhớ kiếp .
Sự ngưỡng mộ đối với cha thời thơ ấu sớm còn.
Bảo Nha: “Đừng nghĩ đến ông nữa, nếu tớ tin tức gì ở quê các , đến lúc đó sẽ thư cho , để xem cho vui.”
Hương Chức: “Bọn họ cứ gặp xui xẻo .”
Cô kể chuyện bán nhà của Hà đại mụ, Bảo Nha: “Ồ hô, quả nhiên là lão gian cự hoạt.”
Hương Chức: “Hai lão già thất đức đó cũng đừng hòng sống .”
So với các bác, các chú, các thím, cô ghét nhất là ba, ông bà nội và cô, vì mấy mới là thể quyết định, những khác chỉ là a dua theo. Còn Đại Lan Tử, là vì ả chắp mối.
Cho nên cô càng mong mấy .
“Tớ ngờ Đại Lan T.ử gả nhà đó.”
Kiếp hại cô, kiếp cứ tự cảm nhận .
Bảo Nha gật đầu: “Ả gả cho lão già còn bằng lúc đầu theo Giả Phú.”
“ là bệnh.”
“Chứ .”
Hai cô gái trẻ về chuyện ở quê, Tần Tuyết Mạn chen , nhưng cô : “Bây giờ em sống , thì đừng về quê. Theo như gia đình mà các em , cái đám ch.ó má , nếu em về, khó tránh khỏi bám víu. Cắt đứt , đừng cho họ cơ hội như , với bản mới là thật sự .”
“Em hiểu!”
Lúc Hương Chức mới đến Cảng Thành, khi đó còn chính sách “chạm đất là dân”, cô lấy chứng minh thư, từng nghĩ hai năm sẽ về đại lục, dù cô cũng quen với cuộc sống ở đây, cũng nghĩ đến, nếu thật sự về, chừng sẽ bám víu, cho nên vẫn kiên quyết ở .
Ít nhất, ở đây dù bao nhiêu , cô gặp là .
Cô vẫn thích ở đây hơn.
“Tớ định về nữa, tớ ở đây phát triển , về gì.”
“Vậy là .”
Mấy tán gẫu chuyện trời đất, xem đua ngựa, dạo trung tâm thương mại, những ngày tháng vô cùng thảnh thơi, trong khi Vương Nhất Thành năm ngày mệt như ch.ó, nếu là cảm xúc định, đổi bình thường sớm nổi cáu .
Vương Nhất Thành chỉ thể ký tặng, mà còn tranh thủ trong thời gian xong kịch bản mà đề cập đó.
Bên cô Hoàng nhận kịch bản cũng chút ngơ ngác, tuy bên Cảng Thành của họ đều là tay s.ú.n.g nhanh, nhưng cô Vương Nhất Thành bận rộn đến mức nào, mà, còn thể nhanh ch.óng xong. Cô thật sự cảm thấy chút xem thường Vương Nhất Thành.
Hoặc là , mỗi cô cảm thấy Vương Nhất Thành lợi hại, thể hiện lợi hại hơn một chút.
Hơn nữa, kịch bản qua loa, là một câu chuyện chỉnh, lật ngược tình thế liên tục, và đầy ắp yếu tố hài hước. Anh rõ ràng chỉ đến trường đua ngựa một , nhưng về tâm lý con bạc một cách vô cùng chân thực.
Cô Hoàng: “…”
Cô xem xong chỉ cảm thấy quả nhiên những sinh là để ăn cơm nghề .