Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1297

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:50:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cần xếp hàng, nhưng xa xa xem náo nhiệt cũng cảm thấy bên quá khoa trương.

Ai mà ngờ , Vương Nhất Thành của thôn Thanh Thủy ngày nào thể ăn mặc bảnh bao trong trung tâm thương mại ở Cảng Thành ký tặng sách chứ. Giang Chu chút vinh dự lây. Dù , đây cũng là bạn của , , tìm thấy vị trí của Bảo Nha trực tiếp lên lầu.

“Bảo Nha.”

Bảo Nha đầu , cuối cùng cũng lạ, thật, Bảo Nha và Tần Tuyết Mạn đều ngoại hình nổi bật, một lúc mấy đến bắt chuyện, cũng may Lão Điền ở đó, để ai quấy rầy.

Anh , bên Vương Nhất Thành ở lầu vấn đề gì, vẫn nên trông chừng bên các quý cô thì hơn.

Giang Chu là quen, cần ngăn cản, trái , hỏi: “Hương Chức ở cùng các em ?”

Bảo Nha: “Vậy chú tìm cháu tìm Hương Chức ạ.”

Giang Chu thẳng thắn: “Chú chỉ tiện miệng hỏi thôi, chú với nó hơn mà.”

Tuy khá nhiệt tình, nhưng với Bảo Nha. Với Tần Tuyết Mạn càng quen , tự nhiên Hương Chức ở đó sẽ thoải mái hơn một chút.

Bảo Nha: “Hương Chức hôm nay đến công ty .”

Giang Chu: “Nó thật là bận rộn.”

Bảo Nha gật đầu, tán thành, cô đến đây cũng gần một tuần , cô và Hương Chức cũng gặp , nhưng khi gặp thì thật sự nhiều cảm xúc. Hương Chức đổi nhỏ, chỉ đổi lớn mà còn bận rộn.

Tuy cô xin nghỉ phép, nhưng với tư cách là trợ lý thư ký của công ty, thật sự ít việc.

“Sức khỏe của ba cháu thế nào ?”

Giang Chu: “Tịnh dưỡng cũng , các cháu khi nào về Tứ Cửu Thành? Chúng cùng cho bạn.”

Bảo Nha: “Chắc còn mấy ngày nữa, ký tặng xong chúng cháu còn dạo khắp nơi.”

Giang Chu: “Vậy cũng , chú thì lúc nào cũng .”

Anh cảm khái: “Chú cũng mấy tháng về, cũng chút quen với nhịp sống ở đây .”

Bảo Nha: “Vậy chú định ở ?”

Giang Chu kiên quyết lắc đầu: “Hoàn nghĩ đến, tuy chút quen , nhưng chú thích cuộc sống ở Tứ Cửu Thành, gần gũi bao. Sáng sớm mua chút bánh quẩy, một bát sữa đậu lên men, một quả trứng luộc nước , ăn xong thong thả , sảng khoái bao? Ở đây áp lực vẫn khá lớn. Mọi đều vội vã, còn nhiều côn đồ, thoải mái.”

Bảo Nha khúc khích , Giang Chu: “Với , Tứ Cửu Thành bao, địa linh nhân kiệt, chú cho cháu , Tứ Cửu Thành xét về mặt phong thủy, chắc chắn là một nơi cực , nếu tại nhà Minh dời đô? Cháu hiểu chứ?”

Bảo Nha: “…”

chút do dự, : “Đây là xét về tình hình triều chính mà ạ?”

Giang Chu: “Hầy, vẫn là phong thủy , nếu phong thủy , xét về mặt nào cũng .”

Bảo Nha: “Thôi , cháu chú thuyết phục .”

Tần Tuyết Mạn khóe miệng giật giật: “…”

Cô lẩm bẩm: “Bị thuyết phục cũng nhanh quá.”

Bảo Nha bật , vì cũng quá quan tâm đến những chuyện , nhưng sống ở Tứ Cửu Thành quả thực thoải mái hơn ở đây, chủ yếu là cảm giác ở nhà và ở khách sạn vẫn khác . Khách sạn đương nhiên , cũng tệ, nhưng cảm giác thuộc.

Bảo Nha vẫn thích ở nhà, ấm cúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1297.html.]

“Mấy ngày nay các cháu ký tặng xong là hết việc ?”

Bảo Nha gật đầu: “Vâng, chúng cháu sẽ dạo một vòng.”

Giang Chu: “Vậy thì các cháu đến miếu Hoàng Đại Tiên , xin cho một quẻ .”

Lần Bảo Nha cũng , chú Giang Chu thật sự là một mê tín, nhưng, cô phản bác lời của Giang Chu, dù , đến , đương nhiên xem thử!

Bảo Nha giống hệt ba cô, ngoài coi trọng bốn chữ vàng: Đã đến !

Chính là bốn chữ .

cô cũng cảm thấy, đến , thì xem thử.

“Cháu còn định đến trường đua ngựa xem thử nữa, mấy hôm ba cháu , cháu . Hơi tò mò.”

Giang Chu: “…Chú Hương Chức , ba cháu trúng .”

Anh cảm thấy vô lý, vận may của Vương Nhất Thành cũng quá , nhưng nghĩ cũng đúng, từ khi đến đại đội Thanh Thủy đến nay cũng coi như thiết với Vương Nhất Thành. Mấy năm nay , là đặc biệt quan tâm, nhưng cũng , vận may của quả thực .

Người cũng quá may mắn , chứ, trai, tài hoa, ngay cả vận may cũng đặc biệt . Thật khiến ghen tị.

Giang Chu nghĩ , liền .

Bảo Nha: “Chú đúng , chỉ chuyện đầu t.h.a.i thôi, chú hơn khác nhiều . Người khác cố gắng cả đời khi cũng bằng chú, khác còn ghen tị với chú nữa là.”

Giang Chu: “…”

Lời quả thực lý.

Anh : “Chính cháu cũng ?”

Bảo Nha tủm tỉm: “Cũng đúng ạ, cháu quả thực cũng là đầu thai.”

Ba cô là với con gái nhất!

Tần Tuyết Mạn: “Chị xem kìa, hai đắc ý , đầu t.h.a.i thì lắm .”

Bảo Nha chỉ trích Tần Tuyết Mạn, Tần Tuyết Mạn: “Ờ… em nghĩ em cũng !”

Ba đều im lặng, cả ba họ đều là những đầu thai, thôi đừng lải nhải nữa. Họ quá hạnh phúc .

Ba đều tựa lan can, xuống .

Lúc Vương Nhất Thành mơ hồ cảm giác như đang học ở thư viện ngày xưa, một lúc là cả nửa ngày, tay ngừng, nhưng Vương Nhất Thành hề than phiền, thậm chí cảm xúc cũng biến động, luôn giữ nụ , hòa nhã ký tên.

Thực chuyện ký tặng sách nhiều , nhưng nhiều chỉ trong thời gian ngắn, như Vương Nhất Thành ký đến tận chiều tối, thật sự quá ít. Phải rằng giữa trưa chỉ nghỉ một tiếng đồng hồ.

Một ngày ký sáu bảy tiếng, đây là khối lượng công việc lớn.

Người bình thường thể lâu như , hễ lâu như , gần như đến cuối cùng đều khó mà giữ nụ , gần như đều ký nhanh như chạy lượng. Sự nhiệt tình ban đầu chắc chắn cũng giảm ít, như Vương Nhất Thành liên tục ba ngày, luôn giữ nụ niềm nở, thật sự .

, Vương Nhất Thành liên tục ba ngày đều lịch sự, kiểu nịnh nọt độc giả, mà là sự hòa nhã, lịch thiệp mang khí chất thư sinh, gần như đối với ai cũng như , ba ngày trôi qua, nhà xuất bản mỗi ngày thống kê sách bán đều kích động thôi, nhưng đồng thời cũng khâm phục con Vương Nhất Thành.

 

 

Loading...