Nếu là đây, nhận , Tần Tuyết Mạn cũng thấy bình thường.
lẽ gần đây nhiều nhận cô, đến mức cô cũng chút tự tin.
Tần Tuyết Mạn như : “Chúng hứng thú.”
Có lẽ vì cô tiếng phổ thông, gã lùn mập càng cảm thấy cô dễ dụ, lập tức : “Cô địa phương ? Thật cô chỉ cần ngoài hỏi thăm một chút là , công ty chúng ở địa phương cũng tiếng, lừa , nếu các cô tin, thể đưa các cô đến công ty chúng xem thử, đảm bảo cô sẽ ngay, chúng chính quy.”
Gã nghĩ, dụ qua đó bên họ đông , bảy miệng tám lưỡi sẽ càng dễ dụ hơn, đến lúc đó chỉ cần ký hợp đồng, chẳng là gì nấy ?
“Đời , cơ hội đều hạn, nếu cơ hội đến mà nắm bắt, thì sẽ hối hận. Đặc biệt là phụ nữ, tuổi trẻ chỉ mấy năm, nếu cô nhân lúc còn trẻ mà kiếm tiền lớn, thì già sẽ chỉ hối hận vì lúc trẻ nắm bắt cơ hội, cơ hội như thường .”
Gã vẻ từng trải, : “ là thật thà nhất, các cô chỉ cần…”
“Xì!” Bảo Nha cũng nhịn bật , cô một cách trong trẻo: “Cháu là cầu tiến, nắm bắt bất kỳ cơ hội nào cả.”
Cô nhướng mày, nụ rạng rỡ: “Cháu càng hứng thú.”
Cô định đạo lý gì lớn lao, cũng định phát biểu cao kiến gì, đây cũng nhà của gã, nhưng cô thể gã luyên thuyên.
Cô thẳng thắn như , khiến gã lùn mập nghẹn họng, gã nghĩ một lát, chuẩn cố gắng thêm, dù trong mắt gã, chỉ cần lòng hư vinh thì vẫn dễ dụ. lúc Lão Điền vội vàng tới.
Tuy đó ở lầu, nhưng vẫn luôn để ý đến tình hình của bà Vương và cô Vương, chính vì , đến bắt chuyện, lập tức lên lầu, kịp lúc định tiếp tục thuyết phục hai vị nữ sĩ.
Lão Điền: “Có chuyện gì ?”
Anh chằm chằm gã lùn mập, hỏi: “Anh chuyện gì ?”
Gã lùn mập sững sờ, ngờ bên họ còn khác, nhưng nhanh : “ là của công ty điện ảnh, thấy hai cô đây tư chất , các vị là…”
Tuy thêm một đàn ông, nhưng cũng là thể dụ.
Lão Điền nghiêm túc: “Anh là công ty điện ảnh nào.”
Gã lùn mập cứng họng, đó : “Công ty chúng cũng lớn lắm, Bát Phương…”
Lão Điền ngắt lời thẳng thừng: “Cái công ty chuyên phim cấp ba ?”
Gã lùn mập: “…”
Lão Điền khách khí : “Bây giờ các khắp nơi phái bừa như ? Coi là đồ ngốc ? Cũng xem là cái thá gì, cút cho ! là cái thứ gì .”
“Anh!”
Gã lùn mập tức điên lên, nhưng lẽ vì Lão Điền trúng tim đen công ty họ mà còn dám càn, gã lập tức những thể chọc . Bọn họ dựa việc lừa công ty, dám đối đầu với lợi hại, cho cùng, họ đều là tép riu.
Ngay cả công ty của họ cũng là hạng mười tám hạ lưu.
Gã gượng, : “Vậy nếu các vị hứng thú, , nhưng các vị hiểu lầm công ty chúng thật sự quá sâu .”
Gã bỏ câu đó vội vàng rời , Bảo Nha cảm thán: “Bên các chú thật là náo nhiệt, nào cũng .”
Lão Điền: “Loại chính là thứ thất đức, chuyên lừa những cô gái giàu hoặc mộng ngôi ký hợp đồng. Mấy công ty nhỏ dám ép buộc, chỉ dựa lừa gạt. Có những công ty chống lưng sâu hơn thì dám ép buộc thẳng thừng. Một ngôi lớn cũng đóng phim cho . Không nhất định là loại phim đó, nhưng tóm là thể theo ý .”
Tần Tuyết Mạn chép miệng: “Cũng quá loạn nhỉ?”
Bên họ ít nhất tình trạng , nhưng ở xưởng phim, lĩnh lương, đóng phim trợ cấp, tuy kiếm ít nhưng cũng nhiều chuyện phiền phức. Nếu định thì vấn đề gì.
“Vậy ai quản họ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1296.html.]
Lão Điền: “Không , bên chúng là đó.”
Tần Tuyết Mạn: “Thật là…”
Bởi vì ngành công nghiệp điện ảnh ở đây phát triển nhanh hơn đại lục của họ một chút, Tần Tuyết Mạn vốn còn chút ảo tưởng, nhưng bây giờ thì chỉ khẩy. Phát triển quả thực hơn, nhưng chuyện phiền phức cũng nhiều hơn. Những cô gái như cô cảm thấy môi trường hợp với tính cách của .
Bảo Nha: “ là yêu ma quỷ quái gì cũng .”
“Chứ nữa, nhưng cũng xem gia thế, như bên cô Hoàng mà các vị hợp tác, công ty điện ảnh của là bản lĩnh. Không sợ những thứ , cũng xem quan hệ.”
Lão Điền , Tần Tuyết Mạn cũng hiểu.
Ảo tưởng tan biến.
“Em gái nhỏ, em còn học ? Có kết bạn ?” Lúc một gã tóc vàng tới, vẻ trẻ trâu nháy mắt với Bảo Nha. Làm một tư thế phóng khoáng để bắt chuyện.
Bảo Nha đột nhiên mở miệng, líu lo một tràng gì.
Gã tóc vàng: “?”
Gã ngơ ngác hai xung quanh, Bảo Nha líu lo gì đó, gã tóc vàng: “…”
Nghe hiểu.
Gã gượng, : “Nói cái thứ tiếng chim gì …”
Vì thể giao tiếp, hiểu, gã cũng tiu nghỉu rời .
Không tiếng Nhật, tiếng Hàn, rốt cuộc là cái gì ! Đây là nước nào?
Gã tóc vàng ngơ ngác bỏ , Tần Tuyết Mạn nén : “Em gì ?”
Bảo Nha: “Em bừa đó, tự sáng tạo.”
Tuy bừa, nhưng hiệu quả.
Tần Tuyết Mạn: “Cũng đúng, nhưng bên các em thật là…”
Cô hình dung thế nào.
Lão Điền : “Hai vị ở đây cũng việc gì, ngài Vương còn ký tặng đến chiều, là vệ sĩ cho hai vị, đưa hai vị dạo khắp nơi nhé.”
Chờ đợi ở đây một cách khô khan cũng việc gì.
Bảo Nha: “Không cần , cháu chỉ xem ba cháu yêu thích đến mức nào thôi.”
Lão Điền: “?”
Thôi .
Cô vui là .
Tần Tuyết Mạn cũng , hai đều ở tại chỗ.
Vương Nhất Thành vẫn đang ký tặng ở , đừng thấy qua ít thời gian, nhưng hề giảm , ngược càng lúc càng đông. Giang Chu đến nơi thì thấy cảnh tượng như , thật sự mà thấy sợ.