Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1280

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:50:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tuyết Mạn ngạc nhiên:"Hồi đại học từng hướng dẫn viên du lịch?"

Vương Nhất Thành:"Chứ nữa, hồi đó dựa mớ ngoại ngữ nửa mùa của mà xử lý bọn họ, sẽ thấy bọn họ khác biệt ?"

Tần Tuyết Mạn :"Ô, cũng lợi hại phết."

Vương Nhất Thành:"Người đàn ông của em lợi hại ở nhiều chỗ lắm."

Mặt dày, ăn khỏe.

Năm xưa chính là dựa mặt dày dám mới kiếm tiền đấy.

Vương Nhất Thành:"Thực mục đích ban đầu của đó là để luyện ngoại ngữ, ai ngờ, còn kiếm tiền."

Tần Tuyết Mạn:"Cuộc sống đại học của cũng phong phú quá nhỉ?"

Cô học đại học chính là nghiêm túc học đại học, nhưng xem học đại học bốn năm, thu hoạch quả thực nhỏ. Tần Tuyết Mạn nghiêng đầu Vương Nhất Thành, càng ngày càng thấy Vương Nhất Thành quyến rũ.

Vương Nhất Thành:"Anh em sùng bái , nhưng cần lộ liễu thế , con gái vẫn còn ở đây, chú ý ảnh hưởng chút ."

Bảo Nha tò mò , :"Hai thể giả vờ như con tồn tại."

Tần Tuyết Mạn:"Phụt!"

Cô bật .

Mấy , cũng thấy tiếng thông báo lên máy bay.

Bảo Nha mở to mắt, :"Thông báo lên máy bay ."

Vương Nhất Thành:"Đi thôi."

Anh cùng hai nữ đồng chí tìm đến cửa lên máy bay, nhanh xếp hàng lượt lên máy bay.

Bảo Nha:"Căng thẳng căng thẳng, con thật sự căng thẳng."

Lần đầu tiên mà.

Tay Vương Nhất Thành đặt lên vai con gái, :"Không , đừng sợ! Nếu chuyện gì, ai dám ? Không ."

Bảo Nha khẽ ừ một tiếng.

Vương Nhất Thành đầu:"Em ?"

Tần Tuyết Mạn:"Em trẻ con, ."

Thực trong lòng cũng căng thẳng lắm, nhưng cô là bề , cũng thể giống Bảo Nha .

Ba cùng lên máy bay, Vương Nhất Thành theo thẻ lên máy bay tìm chỗ của , lúc thủ tục ba bọn họ xếp cạnh .

Vương Nhất Thành:"Con trong ."

Bảo Nha thẳng trong cùng, đó là Vương Nhất Thành, ngoài cùng là Tần Tuyết Mạn, ba thành một hàng.

Vừa loại máy bay một hàng ba ghế, thích hợp cho ba bọn họ .

Bảo Nha tò mò ngó xung quanh, thực , Vương Nhất Thành cũng ngoại lệ, ai bảo bọn họ đều là đầu tiên chứ.

Vương Nhất Thành:"Mọi cần lo lắng, bao nhiêu năm nay , cũng từng vấn đề gì, thể thấy là an , chỉ là vì là đầu tiên, cho nên con mới căng thẳng. , một lạ hai quen, đây cũng chỉ là đầu tiên, sẽ thôi."

Bảo Nha khẽ ừ một tiếng.

Vương Nhất Thành xong dường như cũng tự an ủi chính , đúng là như mà, thật sự cần suy nghĩ quá nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1280.html.]

Anh chuyển chủ đề, phân tán sự chú ý của Bảo Nha, :"Lần Cảng Thành, con báo cho Hương Chức ?"

Bảo Nha:"Con thư , nhưng đến ."

Thư từ hai nơi tiện lợi và nhanh ch.óng như .

" chắc cũng , nếu nhận thư của chúng , chúng cũng thể đột nhiên xuất hiện mặt mà, cũng coi như là một bất ngờ lớn ."

Vương Nhất Thành gật đầu:" ."

Loa máy bay vang lên, Vương Nhất Thành tìm dây an thắt , nhanh, máy bay bắt đầu cất cánh.

Bảo Nha kinh ngạc mở to mắt, cho cùng, cô bé mới mười tám tuổi, tuy trong bạn bè đồng trang lứa cũng coi như là hiểu rộng, nhưng kinh nghiệm máy bay thế vẫn là đầu tiên, cô bé cảm thấy bên tai chút cảm giác khác lạ, hé miệng để giảm bớt.

Rất nhanh, máy bay bay lên, Bảo Nha qua cửa sổ xuống , chỉ thấy ngày càng cao, thành phố nhanh thấy nữa, chỉ còn những đám mây. Những đám mây ngay ngoài cửa sổ, gần vô cùng.

Đầu của Vương Nhất Thành và Tần Tuyết Mạn cũng ghé sát , ba cái đầu kề sát .

Vương Nhất Thành:"..."

Cho nên, trời thật sự thần tiên.

Cũng Tôn Ngộ Không cưỡi mây đạp gió.

Đồ ăn thức uống máy bay cung cấp nhiều, còn cả Mao Đài, nhưng Vương Nhất Thành hứng thú, vốn giỏi khoản rượu chè t.h.u.ố.c lá. Cho nên cũng giống khác lên máy bay là một ly. Anh gọi nước .

Tần Tuyết Mạn gọi một ly cà phê, đột nhiên nhớ đến đầu tiên gặp Vương Nhất Thành, :"Anh còn nhớ cái gã xem mắt với em hồi đó ? Cái gã uống cà phê là ngủ ."

Vương Nhất Thành nhịn bật , :"Cũng gã đó sinh con trai ."

Tần Tuyết Mạn nhướng mày, :"Ai ."

Cô vẫn còn nhớ, vị đó cuối cùng còn nhắm trúng Vương Nhất Thành, lén lút giấu bà mối , cuối cùng thẹn quá hóa giận nẫng tay đối tượng xem mắt của Vương Nhất Thành.

Thật là, nghĩ thôi cũng thấy buồn .

Vương Nhất Thành:"... Anh , em nhạo ."

Tần Tuyết Mạn:"Làm gì ."

Chuyến bay của bọn họ cất cánh gần trưa, bữa trưa tự nhiên là ăn máy bay, suất ăn máy bay khá ngon, hề khó ăn chút nào. Bây giờ máy bay vẫn ít, cũng coi như là cao cấp, cho nên đồ ăn thức uống cung cấp đều .

Tuy lúc cất cánh khiến căng thẳng, nhưng dần dần, Bảo Nha và cũng bình tĩnh .

, hình như cũng thật sự gì đáng sợ.

Ăn xong, Bảo Nha cũng buồn ngủ, cô bé bên cửa sổ, ngắm cảnh vật bên ngoài, ánh nắng buổi trưa , chiếu rọi qua, trông lung linh. Sự phấn khích của Bảo Nha bắt đầu từ lúc khỏi nhà, kéo dài đến lúc lên máy bay, đến tận bây giờ, vẫn hề dừng .

Máy bay bay suốt mấy tiếng đồng hồ, đến Cảng Thành, bắt đầu lượn vòng hạ cánh.

Bảo Nha lập tức kéo áo Vương Nhất Thành bên cạnh, :"Ba, ba kìa, chúng cách các tòa nhà gần quá, liệu vấn đề gì ạ?"

Vương Nhất Thành hoảng c.h.ế.t, đó, giả vờ bình tĩnh:"Không sợ, , con xem, qua cửa sổ còn thấy bên đúng ? Người bình tĩnh như , thể thấy là quen , ."

Bảo Nha:"Dạ."

Được , thuyết phục.

Vương Nhất Thành:"Phù!"

lý do để an ủi con gái, nhưng mỗi hình như cũng an ủi chính .

 

 

Loading...