Vương Nhất Thành :"Em đừng mải khen , tự học cho đàng hoàng , em còn xoa bóp cho nữa đấy."
Tần Tuyết Mạn:"Biết mà."
Vương Nhất Thành xoa bóp cho Tần Tuyết Mạn nửa tiếng, đổi Tần Tuyết Mạn xoa bóp cho Vương Nhất Thành, hai đúng là hưởng thụ, Vương Nhất Thành sấp giường, :"Em dùng sức mạnh lên một chút."
Tần Tuyết Mạn:"Biết , em xoa bóp hơn mấy hôm đúng ?"
Vương Nhất Thành gật đầu:" , trẻ nhỏ dễ dạy."
Tần Tuyết Mạn đắc ý:"Chứ nữa, đúng , xem cái trí nhớ của em , một bức thư của Bảo Nha, hôm nay mới gửi đến, em quên mất với , ngày mai mang cho Bảo Nha nhé. Em thấy bức thư gửi từ Cảng Thành."
Vương Nhất Thành:"Chắc là Hương Chức, bạn của con bé."
Tần Tuyết Mạn quan hệ gì với thôn Thanh Thủy của bọn họ, hơn nữa một nhà cũng giấu , cho nên Vương Nhất Thành cũng giới thiệu sơ qua về mối quan hệ giữa Hương Chức và bọn họ. Tần Tuyết Mạn vẫn khá đồng tình với cô bé .
"Hương Chức ở Cảng Thành vẫn chứ?"
"Rất , con bé sự dẻo dai." Vương Nhất Thành bao giờ nghĩ Hương Chức sống , lúc nhỏ khó khăn như mà con bé còn vượt qua cơ mà? Hơn nữa, những Hương Chức gặp ở Cảng Thành đều , giúp đỡ con bé nhiều.
"Thật dễ dàng gì."
Vương Nhất Thành ừ một tiếng, phàn nàn:"Em chuyện thì cứ , lực tay yếu ? Đừng mượn cớ lười biếng đấy nhé."
Tần Tuyết Mạn:"Hừ."
Cô tay mạnh hơn một chút, :"Sợ ?"
Vương Nhất Thành bật :"Sợ sợ ."
Vương Nhất Thành nhận túng nhanh, Tần Tuyết Mạn đắc ý , :"Anh sợ là , em còn chiêu lợi hại hơn cơ..."
Vương Nhất Thành trêu chọc hỏi:"Lợi hại thế nào? Xin chỉ giáo thêm."
Tần Tuyết Mạn khẽ hừ ...
Thời tiết đầu tháng ba vẫn còn lạnh, nhưng lò sưởi bên phía Vương Nhất Thành đốt ấm, nhiệt độ trong phòng khá cao, cũng qua bao lâu, Vương Nhất Thành và Tần Tuyết Mạn đều vã mồ hôi hột. Vương Nhất Thành dậy uống nước, cũng rót cho Tần Tuyết Mạn một cốc.
Tần Tuyết Mạn ừng ực uống cạn.
Giọng cô khàn, :"Đã hơn mười hai giờ ..."
Vương Nhất Thành nhẹ nhàng vỗ vỗ cô:"Ngủ sớm , ngày mai em còn ."
Tần Tuyết Mạn:"Làm như học ."
Hai , quả quyết nhanh ch.óng nghỉ ngơi.
ngày tháng của Vương Nhất Thành dễ thở hơn Tần Tuyết Mạn nhiều, tuy bây giờ đang học nghiên cứu sinh, nhưng tính là bận rộn, buổi sáng Tần Tuyết Mạn đưa Vương Nhất Thành đến trường, tự lái xe , Vương Nhất Thành đưa thư cho Bảo Nha , Bảo Nha mới khai giảng hai ngày, quen lắm, ngợm chẳng tinh thần gì.
Cho dù đam mê học tập đến , đột nhiên khai giảng, cũng mất hai ngày để thích nghi.
Hai cha con cùng ăn trưa, Vương Nhất Thành cũng chẳng tinh thần, là mệt, thuần túy là do ngủ quá muộn nên quen.
Vương Nhất Thành thường thói quen mười giờ tối nhất định ngủ, sáu giờ sáng thức dậy, đồng hồ sinh học cực kỳ chuẩn xác.
Anh vô cùng chú trọng dưỡng sinh, suy cho cùng, là sống đến một trăm tuổi cơ mà. Bản quý trọng chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1276.html.]
Cho nên, đột nhiên đảo lộn đồng hồ sinh học, mà tinh thần cho .
Bình thường nếu tối ngủ ngon, Vương Nhất Thành cũng ít khi ngủ bù, luôn cho rằng ngủ bù thế nào cũng bù . Hơn nữa, cũng thói quen ngủ trưa, từ mười một giờ rưỡi đến mười hai giờ rưỡi, chỉ cần điều kiện cho phép là sẽ ngủ một tiếng.
Cái liên quan gì đến việc thiếu ngủ ngủ bù.
Thanh niên dưỡng sinh, trong bình giữ nhiệt ngâm kỷ t.ử chính là !
Sấu T.ử Trần Kiều từng cảm thán, Vương Nhất Thành là quý trọng mạng sống nhất mà từng thấy, từng thấy ai khoa trương hơn .
Vương Nhất Thành cảm thấy mới đúng, con sống đời một kiếp khó khăn bao. Bản quý trọng , còn trông cậy khác ? Chỉ tự quý trọng , sống cho t.ử tế thì mới thể sống lâu trăm tuổi, con sống đời, sống lâu, sống chất lượng, thì mới uổng phí một kiếp .
Bởi vì Vương Nhất Thành là như , cho nên cô con gái do một tay nuôi lớn cũng thế. Bảo Nha còn sống sung sướng hơn Vương Nhất Thành, bởi vì ba cô bé từ nhỏ trải qua những ngày tháng khổ cực, nhưng Bảo Nha thì thể gọi là phú nhị đại .
Ba cô bé kiếm tiền mà, cô bé tự nhiên sẽ nhiều áp lực.
hôm nay sắc mặt hai cha con đều bình thường, Vương Nhất Thành:"Con ngủ ngon ?"
Bảo Nha chu môi :"Vâng ạ, mới , tối nào cũng buôn chuyện, hai đêm liền con ngủ ngon . Hơn nữa mới về, cũng quen."
Vương Nhất Thành:"Nếu con đơn thuần là ngủ ngon thì đốt chút hương liệu ."
Bảo Nha:"Ba thôi , con đốt hương liệu trong ký túc xá, tưởng con bệnh đấy."
Vương Nhất Thành:"Có ."
Bảo Nha kiên quyết lắc đầu,"Không ."
Cứ thấy màu.
Tuy cô bé cũng mấy bận tâm đến ánh mắt của khác, nhưng luôn cảm thấy cần thiết, kỳ cục lắm.
"Còn ba thì , ba cũng quầng thâm mắt kìa."
Vương Nhất Thành:"Ba giống con ?"
Ba mới kết hôn, con thế ?
Trẻ con trẻ đứa, hiểu.
lời , , trong lòng , con gái vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Hai cha con cạnh , đang chuyện, thì thấy tới xuống bên cạnh, Vương Nhất Thành ngẩng đầu:"Ô, giáo sư, thầy cũng đích ăn cơm ?"
"..."
Im lặng một lát, đó phàn nàn:"Cậu đích ăn , còn đích ăn ?"
Đây là Quách giáo sư của khoa Vương Nhất Thành, quan hệ với Vương Nhất Thành , ông cùng bàn với bọn họ, cùng ăn cơm, bắt đầu :"Vương Nhất Thành, dạo lười đấy nhé! Không thể vì kết hôn mà lười biếng chịu cầm b.út ."
Vương Nhất Thành:"?"
Anh oan uổng quá.
Vương Nhất Thành:"Lời tổn thương thật đấy, cuốn sách của , Tết mới mắt, bây giờ tạp chí còn đăng dài kỳ xong, thầy xem, thầy xem bây giờ mới là tháng ba, lừa của đội sản xuất cũng mệt đến thế. Sao thầy đến giục ?"