Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1273

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:47:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Manh hào hứng, :"Cậu thấy cổ tay ? Anh đeo một chiếc đồng hồ, từng thấy ở Cửa hàng Hữu Nghị , hàng nhập khẩu đấy, đắt lắm."

:"Cậu áo khoác của kìa, đồ may , là đồ mua sẵn đấy. Nhìn là điều kiện ."

Điều kiện kinh tế của một thể từ cách ăn mặc.

"Điều kiện của chắc chắn , tay thì gì sai? Giang Xuân Tuyết, , chính là quá rụt rè. Phải học theo Tần Tuyết Mạn , thấy điều kiện tay ngay, chẳng lẽ còn đợi khác chủ động nhường cho ?"

Phương Manh vô cùng hào hứng, còn Giang Xuân Tuyết thì tán thành.

"Vậy nhé, nhắm , đừng giành với đấy." Phương Manh đúng là tự tin.

Giang Xuân Tuyết gì.

Hai thì thầm to nhỏ, nhưng thực , để mắt đến Cao Tranh quả thực ít. Người vẻ ngoài quá nổi bật mà, chỉ cần quan sát một chút là thấy điều kiện của , tự nhiên cũng khác động lòng. Đám cưới , còn bắt đầu mà Cao Tranh nhắm trúng .

cũng suy nghĩ đơn giản, ví dụ như một nam sinh viên khác của Tần Tuyết Mạn cởi mở và ngây thơ. Cậu nhiệt tình chào hỏi Cao Tranh, hỏi:"Người em, là bạn học của chú rể ?"

Họ đều bên Vương Nhất Thành cũng nhiều bạn học.

Cao Tranh:"Không , gọi chú rể là chú."

Gọi là chú, thì ruột thịt .

Nếu là chú ruột thì sẽ như .

"À, thấy phụ trách lo liệu, còn tưởng là bạn học của chứ."

Cao Tranh:"Anh xưng hô thế nào?"

" là bạn học đại học của Tần Tuyết Mạn, Triệu Võ." Cậu cảm thán:"Cậu trai hơn cả sinh viên khoa diễn xuất bọn đấy, bảo là bạn học của bọn chắc cũng chẳng ai phản bác . Chuẩn một tiểu sinh trắng trẻo."

Cao Tranh:"Bình thường chỉ khen chú Vương như , ngờ ngày cũng khen ."

"Ha ha, thật mà. Ây, thật nhé, thấy Vương Nhất Thành ngoài đời, cứ cảm giác chính là nam chính trong tiểu thuyết của ."

Cao Tranh: Hoàn thấy thế, nếu chút suy nghĩ , chỉ chứng tỏ hiểu rõ con Vương Nhất Thành mà thôi.

kịp thêm gì, xe đến nơi.

Cao Tranh bước xuống xe , sang một bên. Bảo Nha từ trong nhà bước , ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi:"Mọi đến đủ ?"

Cao Tranh:"Đến ."

Hiện trường đám cưới đương nhiên thể để hai đứa trẻ bọn họ lo liệu, bạn học của Vương Nhất Thành là Chu Kiến Thiết đang phụ trách bộ.

Hiện trường đám cưới trang trí ấm cúng và náo nhiệt, ngay cả mỗi bàn tiệc cũng đặt vài bông hoa ở giữa, tình điệu. Khiến lập tức cảm nhận sự coi trọng của hai vợ chồng đối với đám cưới.

Giang Xuân Tuyết xuống xe chạy đến bên cạnh Tần Tuyết Mạn, còn Phương Manh thì tiến đến chỗ Cao Tranh:"Chào , là bạn học của Tần Tuyết Mạn, tên là Phương Manh, tên là gì?"

Cao Tranh:"Chào cô, Cao Tranh."

Phương Manh mỉm , rũ mắt xuống, góc độ của cô nhất.

"Chào , nãy thấy thấy quen, hình như chúng từng gặp thì ?" Một chiêu bắt chuyện quen thuộc.

Cao Tranh bình thản, :"Vậy chắc cô nhận nhầm , chúng từng gặp ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1273.html.]

Cậu cũng chẳng hiểu phong tình gì, chỉ một câu như , kéo Bảo Nha :"Chúng thôi."

Bảo Nha tò mò Phương Manh, Cao Tranh, nhướng mày :"Vâng."

Cao Tranh gật đầu với Phương Manh, coi như chào hỏi, định rời . Phương Manh khá là vui. Cô luôn duyên với đàn ông, thích tâng bốc, theo đuổi cô chỉ một hai . Nếu liếc mắt một cái trúng chiếc đồng hồ của Cao Tranh và khẳng định điều kiện của , cô cũng sẽ chủ động như .

ngờ Cao Tranh tỏ lạnh nhạt.

... xuất sư bất lợi ?

cau mày cô gái bên cạnh Cao Tranh, kỹ , càng thấy ghen tị hơn.

Cô gái cao thật đấy, một đôi chân dài miên man.

Nhìn tuổi tác thì lớn lắm, nhưng ít nhất cũng một mét bảy . Đi đôi giày da nhỏ mà cao hơn cô đến nửa cái đầu. Phải rằng cô cao một mét sáu sáu, chiều cao vàng đấy!

Cô gái rõ ràng hơn một mét bảy, còn giày da nhỏ, tự dưng cao thêm ba bốn phân. Cô bé b.úi tóc củ tỏi, mặc chiếc áo len cổ lọ màu hồng nhạt phối với quần dài màu xanh lam đậm, trông vô cùng tươi tắn và tràn đầy sức sống.

Cảm giác đầu tiên của Phương Manh là đè bẹp .

Phương Manh ghen tị Bảo Nha. Bảo Nha đương nhiên cảm nhận , cứ chằm chằm , thể cảm nhận chứ? Cô bé cũng khúc gỗ. Bảo Nha liếc Cao Tranh, :"Anh Tiểu Tranh bây giờ cũng hoa đào nhỉ?"

Cao Tranh:"Cô thì kệ cô ."

Bảo Nha hừ một tiếng, :"Người là mỹ nữ đấy."

Cao Tranh đột nhiên sững , nghiêm túc Bảo Nha. Bảo Nha:"Anh gì thế? Cũng quen em."

Cao Tranh nở nụ đầy ẩn ý:" , chúng quen , nhưng mà, thấy Bảo Nha đang ghen thế nhỉ?"

Bảo Nha lập tức đỏ mặt:"Anh bậy!"

Nụ của Cao Tranh càng rạng rỡ hơn:"Anh bậy ? Em xem phản ứng của em lớn thế cơ mà."

Bảo Nha mím môi, lầm bầm:"Anh đừng lung tung nhé, em chỉ thấy ánh mắt của cô quá lộ liễu thôi, chứ em ghen cái gì. Em ghen cái gì chứ. Anh là trai em mà!"

Cao Tranh vẫn , đến mức Bảo Nha thẹn quá hóa giận.

Cô bé đưa tay véo Cao Tranh một cái. Cao Tranh:"Ây da."

Bảo Nha thùng rỗng kêu to:"Xem còn dám lung tung nữa !"

Cao Tranh:"Đương nhiên là dám ."

Bảo Nha trừng to mắt. Cao Tranh thấy cô bé như , tâm trạng càng hơn. Đôi mắt cô bé trợn tròn xoe, đôi mắt hạnh trong veo thấy đáy.

Cậu càng tươi hơn, :"Dù em như , vui."

Bảo Nha:"..."

Cô bé lầm bầm:"Vui cái gì?"

Cao Tranh:"Tóm là vui."

 

 

Loading...