Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1261

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:47:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hết cách , ai bảo trai nhất chứ.

Các đồng chí công an nhanh ch.óng khống chế hiện trường. Nhìn một cái, chà! là từng đều thương, từng đều mặt mày xám xịt, chẳng hình thù gì nữa, ôm đầu xổm mặt đất. Đồng chí công an Phó hiện tại đầu về trị an của công an công xã bọn họ .

Anh Vương Nhất Thành, bước tới hỏi:"Chuyện gì thế ?"

Sở dĩ hỏi Vương Nhất Thành, là vì trông vẻ như ngoài cuộc.

Vương Nhất Thành:"Bọn họ đ.á.n.h thế nào , lúc lên thì đ.á.n.h , từng đều đ.á.n.h đỏ cả mắt, cũng dám can ngăn. Anh vóc dáng của , đ.á.n.h bọn họ. Cho nên đành xổm ở đây xem tình hình thôi."

Hắn bổ sung:" lên đây mua thịt lợn rừng."

Hắn tìm kiếm trong đám , chỉ Tường ca:"Gã bán thịt lợn rừng giá rẻ, liền dẫn và Vu đại mụ lên núi. Bốn hào một cân, qua thôn cửa hàng nữa, vay tiền cũng mua chứ."

Hắn sẽ tiền mặt bọn trộm .

Đồng chí công an Phó:"Bốn hào?"

Vương Nhất Thành gật đầu:" , rẻ chứ!"

Tường ca kịp gì, Hà Lão Đại đỉnh cái mặt đầy m.á.u gào lên:"Đồng chí công an, thằng ranh , cái thằng già nó trộm lợn rừng bắt trong bẫy nhà , thể bỏ qua ? lên núi để đòi một lời giải thích, ai ngờ bước cửa, một câu còn kịp , con mụ , chính là Đại Lan T.ử trực tiếp cho một gậy, rõ ràng là g.i.ế.c diệt khẩu mà."

"Mày láo, bọn tao trộm lợn rừng nhà mày."

"Mày đừng ngụy biện nữa."

"Mày mới ngụy biện..."

Mấy cãi , đồng chí công an:"Được , tất cả im lặng cho , còn mấy thì ?"

Gần đây bọn họ nắm rõ lai lịch của mấy tên trộm , sờ gáy bọn trộm , đang chuẩn bắt . Mấy tên để đ.á.n.h thành thế , đúng là... đáng đời!

"Mấy ? Đừng đảo mắt nữa, mấy là trộm, chúng điều tra rõ ràng , mấy !"

Bọn trộm xong, cũng :"Chúng cũng oan uổng lắm, chúng chỉ núi lợn rừng, giá rẻ như , chúng liền nghĩ lợn rừng lai lịch chính đáng, cho nên đến xem thử để hắc cật hắc..."

Tường ca:"!"

Gã chỉ lừa Vương Nhất Thành, nhiều thế . Miệng Vương Nhất Thành là cái rổ thủng ? Tuyên truyền khắp nơi ai cũng ?

Gã oán hận trừng mắt Vương Nhất Thành một cái, Vương Nhất Thành:"Đồng chí công an, gã trừng !"

Tường ca suýt nữa thì thở nổi. Mày là đàn ông !

"Mày đúng là đàn ông, cần cho khắp nơi đều ?"

Vương Nhất Thành vội vàng :"Sao thể vu oan cho khác, chỉ cho Vu đại mụ, căn bản cho ai khác. Rõ ràng báo cho mấy khách quen. Là vấn đề của chính , gì còn đổ oan lên đầu ?"

Tường ca:"Mày bọn chúng !"

Gã gầm lên!

Tức đến mức quên cả giải thích lợn rừng.

Nhóm bốn tên trộm:"Chúng quen thằng ranh ."

Tên trộm chỉ Vương Nhất Thành, :"Chúng chỉ là con cừu béo, cho nên vẫn luôn theo dõi , đúng lúc thấy cái tên Tường ca kéo chuyện bán thịt lợn, cho nên chúng mới tới..."

Tên trộm cũng thật thà, hề giấu giếm suy nghĩ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1261.html.]

Chủ yếu cũng là, bọn chúng là trộm cắp quen tay , quen giao thiệp với công an, dù tự chủ động khai báo động khai báo thì cũng khai báo. Cùng lắm thì trỏng, sửa phạm, phạm sửa, thôi mà.

Trực tiếp một chút, cũng gây thêm phiền phức cho .

là những tên trộm .

Mấy tên trộm tự biểu dương , đó :"Hắn thể bán rẻ như , chắc chắn là đúng ! Chúng hắc cật hắc cũng tính là ."

Tường ca tức đến mức suýt lật trắng mắt ngất xỉu.

Người nhà họ Hà gào lên:"Các xem, các xem bọn chúng đều , chúng hề vu oan cho khác."

Tường ca:"Sao vu oan, căn bản trộm đồ nhà các , các cần chút thể diện , căn bản bẫy nhà các ... đúng, căn bản lợn rừng!"

Gã tức đến hồ đồ .

"Mày dối!"

Bao nhiêu giọng , đồng thanh vang lên.

Vương Nhất Thành chỉ trích gã:"Anh nếu lợn rừng, thể với bán lợn rừng? Anh còn bốn hào một cân!"

Tên trộm:"Hắn đúng là bốn hào tiền, chúng cũng thấy."

Vu đại mụ:" chuyện , Tiểu Ngũ T.ử với ."

Người nhà họ Hà:"Chúng lén ."

Đồng chí công an Phó day day thái dương, cảm thấy đám đúng là Ngọa Long Phượng Sồ gì !

mà, sự việc cũng phức tạp, đồng nghiệp của , một công an lắc đầu, :"Không , ở đây bất kỳ con lợn rừng nào."

"Cái gì!"

Vương Nhất Thành tức giận :"Anh ngay cả lợn rừng cũng , bảo mua cái gì? Hả! Anh là cố ý lừa lên núi chứ? Anh mưu tài hại mệnh?"

Hắn vẻ sợ hãi khi thoát nạn, :"Con một đồng tiêu một đồng, cả thôn đều , căn bản tiền, mưu tài hại mệnh? Anh cũng quá táng tận lương tâm chứ?"

"Mẹ ơi, mày còn xa hơn cả bọn tao!" Tên trộm kêu lên.

"Cút !"

Tên trộm:"Mày là một tên g.i.ế.c còn xa hơn cả bọn tao, mày mặt mũi nào mà bọn tao."

Người nhà họ Hà cũng chấn kinh, Hà Lão Đại:" đúng , bọn chúng mưu tài hại mệnh, nãy bước miếu Sơn Thần, khúc gỗ đó trực tiếp đập tới. Đây chính là chuyện lấy mạng mà! Đại Lan Tử, cô cũng quá độc ác chứ?"

" , , g.i.ế.c , mưu tài hại mệnh, lúc đó chỉ là đầu óc rối loạn..."

"Cô dối! Ai việc gì đầu óc rối loạn đ.á.n.h lén khác?"

Vương Nhất Thành buông tha:"Cô hai lời đ.á.n.h , rõ ràng là đúng."

" thế!"

" thật sự , chỉ đ.á.n.h , chỉ đ.á.n.h ngất để tống tiền!" Đại Lan T.ử cuống lên, ả dính líu đến chuyện mưu tài hại mệnh .

 

 

Loading...