Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1256

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:47:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Nhất Thành:"Hầy, ai chứ."

" chuyện cũng chẳng liên quan gì đến chúng , chúng , mua thịt lợn rừng rẻ là ."

Vương Nhất Thành gật đầu:" , gã thông báo cho mấy khách quen, chắc chắn chỉ chúng , chúng sớm một chút, cháu còn mua một cái đùi lợn nữa."

"Giá cả hợp lý thế , bác cũng mua nhiều một chút."

"Giữ bí mật nhé."

"Đó là điều đương nhiên."

Vương Nhất Thành xác định trong sân thấy, lúc mới vẫy tay chào Vu đại mụ, hai đường ai nấy , Vu đại mụ cũng kích động, thịt lợn bốn hào, đúng là mười năm hai mươi năm cũng từng rẻ như .

Vương Nhất Thành , con dâu nhà họ Hà cũng vội vàng lao nhà:"Ba ơi, xảy chuyện lớn !"

là con dâu của con trai cả Hà Lão Đại, thấy chuyện lớn của nhà , liền chạy vèo vèo dám dừng :"Con mới ..."

Ba la ba la.

Đem những tin tức vội vàng kể hết, cô sốt sắng:"Ba xem, cái tên Tường ca ở thôn bên cạnh, ăn trộm bẫy của nhà chúng ."

Mấy em nhà họ Hà từng một đều tức giận đến mức trợn trừng mắt, thở phì phò.

Nhà bọn họ đông nhiều trẻ con, đứa nào đứa nấy đều là con trai, đúng cái tuổi choai choai ăn sập nhà, thế mà còn kẻ chiếm tiện nghi, bọn họ thể dung nhẫn .

Hà Tứ Trụ Nhi c.h.ử.i rủa ỏm tỏi:"Cái thằng c.h.ế.t tiệt , nhà chúng còn chẳng chút váng mỡ nào, bọn chúng còn dám giở trò mèo , tao đ.á.n.h c.h.ế.t nó!"

Hắn là một kẻ tính tình nóng nảy.

"Buổi chiều chúng cũng , trực tiếp cướp về."

", lão tứ đúng."

" cái gì mà đúng, tụi mày cướp đồ là phạm pháp đấy, cũng con lợn đó là của nhà ." Hà Lão Đại vẫn là tinh ranh nhất nhà họ Hà, nhưng sự tinh ranh cũng hạn, ông do dự một chút, :"Mẹ tụi nhỏ, bà mời cô qua đây, xem cô thế nào."

Mặc dù hai nhà sắp trở mặt với , nhưng một nét b.út hai chữ Hà, Hà Lão Đại vẫn để Hà đại mụ chủ ý.

Bà lão nhiều tâm tư quỷ quyệt nhất.

Hà đại mụ quả nhiên qua đây, bà cũng chẳng hòa với mấy em nhà họ Hà, chỉ là lợi dụng lẫn thôi.

Biết kiếm chút lợi lộc gì.

"Chuyện mấy đứa chắc chắn chứ? Không là Tiểu Ngũ T.ử cố ý đấy chứ? Thằng nhóc nhiều tâm nhãn lắm."

"Không thể nào!" Cô con dâu nhỏ nhà họ Hà :"Chú với Vu đại mụ, nếu con cũng thể nào . Chú thể cho chúng chứ?"

Hà Lão Đại:"Tiểu Ngũ T.ử dạo ngày nào cũng mua mua sắm sắm, tin tức kiểu cũng gì lạ. Hơn nữa, hai nhà chúng tuy năm xưa mâu thuẫn, nhưng bao nhiêu năm qua . Cậu rảnh rỗi sinh nông nổi , tính kế chúng . Hơn nữa tính kế chúng như thì ích gì? Cũng chẳng lợi lộc gì cả!"

"Cũng đúng."

Hà đại mụ gật đầu, tán thành lời .

Hai nhà quả thực nhiều năm qua gì, nhưng bà quên mất, qua nghĩa là thể lợi dụng. Nếu vì nhà bọn họ, cha của Điền Xảo Hoa đổ bệnh, cuối cùng qua đời.

Không thể đổ hết lên đầu nhà họ Hà, nhưng tiện tay lợi dụng bọn họ một chút, cũng gì lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1256.html.]

Đáng tiếc, đám Hà đại mụ hiểu, những oán hận là thể hóa giải .

Tuy sẽ thật sự gì bọn họ, nhưng hễ chuyện gì thì tiện tay lợi dụng một chút, đây là thao tác cơ bản.

"Thế , mấy đứa xác định chuyện , thì lên núi xem thử, nếu thật sự moi bẫy của nhà họ Hà chúng , thì chắc chắn sẽ . Đến lúc đó buổi chiều ầm ĩ qua đó, chúng cũng danh chính ngôn thuận."

Hà đại mụ:"Nếu bẫy thật sự moi, buổi chiều chúng cứ lý trực khí tráng mà loạn, chúng là danh chính ngôn thuận mà."

"Gã khi nào thừa nhận ?"

Hà đại mụ lạnh:"Do bọn chúng thừa nhận ? Chúng thể bắt bọn chúng xem bẫy!"

"Được, theo cô hết."

Hà đại mụ:"Chỉ cần chúng xác định bẫy của nhà moi, thì lý lẽ sẽ thuộc về bên chúng ."

"Cô đúng."

"Cháu lên núi!" Hà Tứ Trụ Nhi là một kẻ bốc đồng, :"Cháu lên núi ngay bây giờ."

"Chú tư, cháu cùng chú."

Đừng thấy nhà họ Hà cũng giống nhà họ Cố, suốt ngày đấu đá nội bộ, nhưng đến lúc nhất trí đối ngoại thế , bọn họ hòa thuận.

Hà Tứ Trụ Nhi lập tức dẫn theo hai đứa cháu trai lên núi, một mạch đến bẫy của nhà , tới nơi, liền tức giận đến mức thở phì phò:"Nhìn kìa, mặt đất dấu vết."

"Mau !"

Mấy nhanh ch.óng chạy về phía cái bẫy:"A!"

Hà Tứ Trụ Nhi trừng mắt nứt khóe:"Trong bẫy quả nhiên từng con mồi!"

Đám tiểu bối nhà họ Hà:"Nhiều m.á.u thế , chắc chắn là một con thú lớn, là lợn rừng, nhất định là lợn rừng ! Mẹ kiếp, nhà chồng của Đại Lan T.ử ăn trộm lợn rừng trong bẫy nhà ."

"Cái thằng khốn nạn !"

Mấy lửa giận bừng bừng, xác định sự việc, c.h.ử.i rủa ỏm tỏi phẫn nộ xuống núi, quả thực như ăn tươi nuốt sống !

Mà lúc , gia đình Tường ca đang đinh ninh Vương Nhất Thành chắc chắn sẽ trúng bẫy cũng đang hớn hở mặt, bọn chúng thậm chí còn g.i.ế.c một con gà để ăn mừng, Tường ca nâng ly, :"Nào, chúc cho buổi chiều chúng mã đáo thành công!"

"Nhất định thành công!"

Và cũng cùng lúc đó, Điền Xảo Hoa đang món thỏ xào cay, Vương Nhất Thành một bên rung đùi, cảm thán:"Buổi chiều trò vui lớn để xem !"

Vương Nhất Thành gom đủ , đương nhiên là để xem kịch vui.

Hắn sợ lên sân khấu, dù cũng tốn bao tâm huyết mà.

Vương Nhất Thành giấu giếm Điền Xảo Hoa và Bảo Nha. Cả hai đều đòi cùng, nhưng Vương Nhất Thành thẳng:"Bảo Nha, ba với bà nội con, con đừng . Con là một cô bé, lỡ thấy cảnh gì dơ bẩn thì . Con cứ ở nhà đợi , ba với bà nội và Vu đại mụ lên núi, sẽ chuyện gì ."

Bảo Nha:"Con sợ ba xảy chuyện, con chỉ xem kịch vui thôi."

mà, ba cũng đúng, cô bé mím môi :"Vậy thì , con ở nhà đợi ."

 

 

Loading...