mà, Hương Chức bỏ trốn ?
Gã từng tin Hương Chức bỏ trốn. Dù năm đó Từ Tiểu Điệp cũng về nhà, nhưng ngờ, đến bây giờ vẫn tìm . Cái con ranh c.h.ế.t tiệt là c.h.ế.t ở bên ngoài chứ? là con ranh c.h.ế.t tiệt.
Gã c.h.ử.i rủa ỏm tỏi, trong lòng tràn ngập oán hận, tại , gã cảm thấy cuộc sống của nên thành thế , đáng lẽ vợ con khôn, trong tay tiền, hạnh phúc viên mãn, nhưng sống thành thế cơ chứ?
Gã suy nghĩ , thế mà cảm thấy, tất cả đều là vì ở bên Từ Tiểu Điệp, nên mới thành như bây giờ.
Hối hận ?
Gã hối hận, Từ Tiểu Điệp là hoa khôi của thôn cơ mà, phụ nữ như , gã thể tìm đối tượng như Từ Tiểu Điệp là ân tứ của ông trời . Gã nắm c.h.ặ.t lấy Từ Tiểu Điệp. Nếu, nếu bọn họ về quê , thì... bọn họ thể kết hôn!
Cố Lẫm đột nhiên nảy sinh ý nghĩ kết hôn, hơn nữa càng nghĩ càng cảm thấy như . Chỉ cần gã kết hôn với Từ Tiểu Điệp. Vậy thì những ngày tháng sẽ dễ thở hơn, Từ Tiểu Điệp cũng công việc chính thức mà.
Cố Lẫm nghĩ như , cảm thấy cuộc sống ngày càng tươi .
Gã , Từ Tiểu Điệp hôm nay đan cho gã một cái nón.
Màu xanh lá cây thuần khiết!
Cố Lẫm , trong đầu Cố Lẫm bây giờ chỉ là tình yêu.
Vương Nhất Thành mấy quan tâm đến Cố Lẫm, chuyện của Cố Lẫm, chỉ xem như một trò vui, ngược , Tường ca và Đại Lan T.ử gì! Hai kẻ hổ , thế mà tính kế .
con là đấy, rõ ràng điều , nhưng vẫn thích sáp gần, rõ núi hổ mà vẫn hướng về núi hổ mà !
Nếu đổi là khác, chắc chắn sẽ chú ý an , con quý trọng mạng sống nhất. bên cạnh chẳng còn hai vị Hanh Ha nhị tướng ?
Hơn nữa, về đến quê nhà, Vương Nhất Thành chẳng sợ mấy thứ vớ vẩn đó, nhà đông mà.
Anh em đông, các cháu trai cũng đều lớn cả , Thiệu Văn Thiệu Võ bọn chúng đều thành phố về, nhưng nghĩa là , nhà đông , thế thì chẳng sợ cái gì cả. Ở nông thôn đ.á.n.h , so bì chính là phe nào đông thế mạnh.
Cho nên mới dám nhảy nhót!
Vương Nhất Thành dẫn theo Bảo Nha cùng Thiệu Dũng, Thiệu Kiệt, Tam Nha, một đám rầm rộ nhận bưu kiện.
Người bạn học cũ của Vương Nhất Thành vẫn đang việc ở bưu điện, hai bên còn hàn huyên vài câu, đợi , vị đại tỷ mới cảm thán:"Cô xem, chúng là bạn học cấp hai đấy, là bạn học cấp hai đó! Cô xem bây giờ hai chúng giống như lệch thế hệ ?"
Đồng nghiệp của cô :"Người mà vất vả, thì sẽ trông trẻ trung. Chúng mà so , già trẻ. Đàn ông đều là những chưởng quầy phủi tay, chẳng là sống thoải mái . Không vất vả đương nhiên trông sẽ trẻ."
"Cũng đúng."
Mọi hàn huyên vài câu như , Vương Nhất Thành chạy thẳng đến chợ phiên, Thiệu Kiệt lập tức:"Đổi cho cháu đổi cho cháu, cháu xem."
Bọn họ hôm nay mượn xe bò của thôn ngoài, luôn ở trông xe.
Bảo Nha:"Mọi ."
Cô bé :"Chen chúc thế , em ."
Thiệu Dũng:"Anh ở với em."
"Vâng!"
Tình cảm hai em là nhất, đám trẻ cũng chia thành hai nhóm, theo Vương Nhất Thành, thì đợi xe.
Vương Nhất Thành mua đồ cho ruột, thì vô cùng hào phóng, tuy trong nhà cũng ăn riêng, vẫn ăn chung, nhưng Vương Nhất Thành bận tâm để gia đình mấy trai hưởng sái. Hắn một năm mới về một , trong nhà bao nhiêu việc đều do các chị dâu lo liệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1252.html.]
Đặc biệt là Điền Xảo Hoa, bà tuy vẫn nhảy nhót tưng bừng, nhưng rốt cuộc cũng là tuổi , mấy chị dâu đều chăm sóc bà già , cần Vương Nhất Thành bận tâm, Vương Nhất Thành tiêu chút tiền cũng đáng.
Lúc tiền đương nhiên là nỡ tiêu, nhưng lúc tiền thì để ý nhiều như nữa.
Những chuyện thể giải quyết bằng tiền, Vương Nhất Thành cảm thấy cần bận tâm.
Dù Vương Nhất Thành cũng nghĩ như , tiêu thì tiêu thôi?
Nếu một ngày giống như kiếp , c.h.ế.t mà tiền tiêu hết, thế thì thê t.h.ả.m bao?
Hắn thê t.h.ả.m một , thể thê t.h.ả.m thứ hai.
Cho nên, đáng tiêu thì cứ tiêu.
"Ông chú, trứng gà bán thế nào?"
Thiệu Kiệt vội vàng nhắc nhở:"Chú út, hôm qua chú mua trứng gà mà."
Vương Nhất Thành:"Thứ còn chê nhiều ? Ăn cũng nhanh mà."
Hắn và con gái mỗi sáng đều ăn trứng gà, cũng xúi giục bà già ăn nhiều một chút. Nhà đông tiêu thụ vẫn nhanh.
Hắn nhanh ch.óng mua trứng gà, tiếp tục về phía :"Chị gái, đây là dầu ăn ?"
"Dầu đậu phộng nhà tự ép đấy, cực kỳ ngon luôn, trai mua một ít nhé?"
Vương Nhất Thành:"Bao nhiêu tiền , bán hết cho . mang đồ đựng, chị bán luôn cái thùng cho nhé."
"A chuyện ... thôi!"
Vương Nhất Thành:"Dô, đây chẳng là trứng vịt muối ?"
"Người em mua một ít nhé? Đây là nhà tự muối đấy, lòng đỏ chảy cả mỡ luôn."
Vương Nhất Thành:"Gói hết ."
Đám Thiệu Kiệt và Tam Nha:"..."
Chú út mua đồ kiểu ?
Đây là tốn tiền ?
Vương Nhất Thành:"Nhìn cái gì, mau cầm lấy , bảo mấy đứa theo để gì! Chẳng là để giúp xách đồ ?"
Mấy đứa nhóc vội vàng tiến lên.
Vương Nhất Thành chắp tay lưng, bước vô cùng phách lối. Mấy thanh niên theo giống hệt như nha tiểu tư.
Vương Nhất Thành nhanh mua ít đồ, đúng là một đường mua một đường, ngang qua sạp hàng của Tường ca, mắt Tường ca sáng lên, :"Người em, xem thử , hôm nay chúng bẫy gà rừng thỏ rừng, đều ngon đấy."
Vương Nhất Thành xong, dô dô dô, giá cả cũng hợp lý hơn nhà khác, mua thì phí.
Hắn một nữa bao trọn gói.
Tường ca nở nụ , chút giả tạo, nhưng cố tỏ chân thành:"Người em, chúng cũng duyên, đồ nhập về mỗi ngày đều bao trọn, đồ ngon báo cho nhé? Nhà ở ?"