Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1237

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:44:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha:"Phụt!"

Cô bé nghĩ những thao tác của vị đại thẩm , cảm thán:"Cậu đúng thật đấy. Bà đúng là như ."

Hoàng Đình Đình:" ? Thực chỉ cái miệng , chứ thì . Chỉ là tiện mồm tiện miệng thôi."

Bảo Nha:"Cậu thấy vấn đề gì là ."

Hoàng Đình Đình:"Tớ với Chu Tráng Tráng tình cảm, đương nhiên là vấn đề gì ."

Hai hì hì, Bảo Nha:"À đúng , nãy tớ thấy vợ chồng Nhị Lư T.ử nhà bên cạnh. Bọn họ lĩnh chứng mà sinh con? sợ chính sách kế hoạch hóa gia đình nhỉ."

Hoàng Đình Đình trào phúng:"Bọn họ cố tình đấy, cố tình nhân lúc lĩnh chứng đẻ một đứa. Nếu là con gái thì đem cho , nếu là con trai thì mới báo hộ khẩu."

Bảo Nha:"..."

Cái nhà lúc nào cũng thể khiến vỡ nát tam quan.

"Bọn họ đúng là coi Ủy ban Kế hoạch hóa gia đình gì mà."

Hoàng Đình Đình:"Đều là cùng một thôn, ai khó bọn họ thôi. nếu phát hiện, bọn họ cũng thể trốn trong núi, đến lúc đẻ xong mới ."

thì bên của bọn họ cũng gần núi lớn, chắc chắn bọn họ tính toán như .

Bảo Nha một nữa cạn lời. Cô bé mới một năm về, theo kịp mạch suy nghĩ của đến mức ?

Cô bé chân thành cảm thán:" là rác rưởi."

Hoàng Đình Đình:"Tớ hy vọng nhà bọn họ sinh con trai, chứ bé gái mà nhà bọn họ thì cũng nuôi cho hỏng mất."

Bảo Nha gật đầu tán thành.

Bảo Nha về buôn chuyện bát quái với , nhưng thực , những khác cũng đang bàn tán về bọn họ.

Năm nào Vương Nhất Thành về cũng luôn gây ít chấn động. Dù thì cũng là thực sự đến thành phố lớn, thể cũng chắc . Chưa kể, còn là một nhà văn nổi tiếng, ai cũng cảm thấy Vương Nhất Thành kiến thức rộng rãi.

Vương Nhất Thành về xong cũng ở nhà, thẳng đến đại đội bộ. Bác cả của vẫn đang việc ở đại đội bộ, nhưng đây là năm cuối cùng , qua Tết là ông sẽ nghỉ hưu.

Thực Điền Kiến Quốc đáng lẽ nghỉ hưu từ lâu , nhưng mấy năm nay chính sách nhiều, cái nối tiếp cái . Cấp cũng ông thêm một thời gian, đổi trẻ lên chỉ sợ gánh vác nổi công việc. may là hai năm nay thứ cũng coi như dần dần bình trở .

Lần Điền Kiến Quốc cuối cùng cũng thể nghỉ hưu .

Vương Nhất Thành đến đại đội bộ, Điền Kiến Quốc vẫn đang ở đó, ông đang gác ca cuối cùng.

"Bác cả!"

Vương Nhất Thành đút tay túi áo tới:"Cháu đến thăm bác đây, bác nhớ cháu ?"

Điền Kiến Quốc:"Mày lớn ngần mà vẫn cứ như trẻ con ."

Vương Nhất Thành hớn hở:"Cho dù cháu lớn bao nhiêu thì bác vẫn là bác cả của cháu mà."

Anh cũng thấy Từ kế toán. Những năm qua Từ kế toán già trông thấy. Thực ông nhỏ hơn Điền Kiến Quốc khá nhiều, nhỏ hơn cả Điền Xảo Hoa mấy tuổi, nhưng bây giờ cứ như trạc tuổi Điền Kiến Quốc, tóc bạc hoa râm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1237.html.]

"Từ kế toán, chú cũng ở đây ạ."

Từ kế toán gật đầu, mỉm :"Tiểu Ngũ T.ử về đấy ? Cậu vẫn tràn đầy sức sống như ."

Vương Nhất Thành:"Ây dà, con cháu các chú còn lạ gì nữa? Cháu lúc nào cũng thích cho vui vẻ mà."

Anh bước lên :"Bác cả, tối nay bác sang nhà cháu ăn cơm đấy nhé. Mẹ cháu bảo tối nay mấy món ngon, bác với bác gái và họ cùng sang nhé."

Trước khi khỏi cửa, sai Thiệu Dũng và Thiệu Kiệt mua thức ăn . Mấy thằng nhóc to xác còn gì nữa, sai vặt là hợp lý nhất .

Điền Kiến Quốc:"Được! Mẹ mày chắc vẫn đang ở nhà tao khoe khoang đấy."

Vương Nhất Thành phì .

Từ kế toán Vương Nhất Thành, thầm cảm thán nếu con gái mà tìm Vương Nhất Thành thì ông đỡ lo lắng bao nhiêu. Bây giờ thì , con ranh c.h.ế.t tiệt đó chịu về, cứ nằng nặc đòi treo cổ một cái cây cong.

"Tiểu Ngũ T.ử ..."

Vương Nhất Thành:"Sao thế chú?"

Từ kế toán do dự một lát hỏi:"Cháu ở Thủ đô gặp con gái chú ?"

Vương Nhất Thành giấu giếm ông , :"Cháu gặp vài ạ, cô đang ở cùng Cố Lẫm."

Từ kế toán thở dài một tiếng:"Nó mưu đồ cái gì chứ, thế còn bằng Vu Chiêu Đệ."

Vương Nhất Thành sửng sốt, :"Vu Chiêu Đệ?"

Anh tò mò hỏi:"Mọi liên lạc với Vu Chiêu Đệ ?"

Điền Kiến Quốc:"Dạo một đồng chí bộ đội đến, là Vu Chiêu Đệ phân công đến việc ở bộ đội bên đó , chắc nó về nữa. Nói là từ nay mỗi năm sẽ gửi cho vợ chồng Vu đại mụ năm mươi đồng tiền sinh hoạt phí."

Ông cũng ngờ, Vu Chiêu Đệ bây giờ khác hẳn đây. Lên đại học xong, con cũng đổi.

Phải rằng đối với ông bà lão ở nông thôn, một năm năm mươi đồng là quá đủ dùng .

"Vu Chiêu Đệ cũng coi như là tiền đồ ."

Vương Nhất Thành gật đầu. Nói cũng , Vu Chiêu Đệ căn bản coi nhà họ Vu là một nhà, bây giờ như , thể đổi nhỏ. Thực bản Vu Chiêu Đệ cũng từng đắn đo, nhưng cuối cùng vẫn quyết định như . Tuy cô tình cảm với nhà họ Vu, nhưng rốt cuộc cũng chiếm giữ xác của Vu Chiêu Đệ, thế vị trí con gái nhà họ Vu.

Bản cẩn thận nhớ , sự lạnh nhạt của Vu đại mụ đối với cô hẳn là con gái ruột của .

Chính vì , Vu Chiêu Đệ vẫn quyết định nguyên chủ tròn một chút trách nhiệm của , dù thì bản cũng thực sự là tu hú đẻ nhờ. Trước đây cô sẽ nghĩ như , nhưng bây giờ tiếp xúc với những khác , tính cách ít nhiều cũng chút đổi.

Tuy về, nhưng vẫn để lời nhắn.

cũng định cho nhiều hơn. Cô nuôi bố nuôi là điều đương nhiên, nhưng nuôi cả gia đình trai. Cho nên năm mươi đồng là một con vặn.

rằng, chuyện khiến Vu đại mụ một trận lớn, cũng khiến ít già trong thôn vô cùng hâm mộ. Vốn tưởng nhà họ Vu nuôi đứa con gái , ngay cả khi lên đại học cũng chẳng hưởng sái gì, nhưng ngờ Vu Chiêu Đệ vẫn nghĩ đến nhà họ Vu.

 

 

Loading...