Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1232

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:44:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha còn kịp mở miệng, Cao Tranh chẳng nể nang gì, trực tiếp hỏi thẳng phiên hiệu bộ đội của gã đàn ông . Quả nhiên, gã đàn ông lập tức quát tháo vợ . Người phụ nữ cúi gằm mặt, rũ mắt xuống tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhưng lưng vẫn trừng mắt đám Cao Tranh, Bảo Nha với vẻ đầy hậm hực.

Cao Tranh lười để ý đến loại đàn bà , còn về phần gã đàn ông , cũng cá mè một lứa cả thôi.

Tưởng bọn họ chắc? Thực gã đàn ông cũng đổi xuống giường , nhưng với phận của gã thì tiện mở miệng, thế là đẩy vợ trận kẻ ác. Còn bản gã thì cứ việc hưởng lợi là xong.

Có một đàn ông, lúc nào cũng thích cái trò . Đóng vai , để vợ kẻ ác.

ngờ Cao Tranh chẳng nể nang gì, Cao Tranh hỏi phiên hiệu, gã sợ kiếm chuyện, nháy mắt liền biến thành .

Cũng vì khúc mắc nhỏ mà suốt dọc đường bọn họ chẳng ai với ai câu nào.

Bảo Nha khá cảm thán, quả nhiên mà, cứ xe nhiều là kiểu gì cũng gặp đủ loại . Trước đây gặp dễ tính, thì như . cũng may là hễ ai mua vé giường thì ít nhiều cũng chút bản lĩnh, nên vẫn còn chừng mực.

Tàu chạy một mạch đến tỉnh thành, Cao Tranh xuống xe . Gia đình bốn khéo xuống cùng một ga với Vương Nhất Thành. Mấy Vương Nhất Thành tay xách nách mang xuống tàu, liền thấy Thiệu Dũng dẫn theo Thiệu Kiệt đang đợi ở ga.

"Chú Năm!"

Vương Nhất Thành:"Nhanh lên, xách đồ giúp chú."

Thiệu Dũng:"Vâng ạ."

Hai vội vàng xúm xách đồ, Thiệu Dũng tò mò hỏi:"Ủa? Ông bà nội Lam đến ạ?"

Vương Nhất Thành:"Ông bà việc nên đến , chỉ hai bố con chú thôi."

"Thiệu Kiệt, cháu ngoài ga xem xe nào chịu chạy về thôn , chúng tay xách nách mang thế đổi xe thì hành xác quá." Vương Nhất Thành nào thích khổ bản , Thiệu Kiệt đáp:"Hả? Dạ !"

Cậu nhóc vội vàng chạy ngoài. Cái huyện nhỏ của bọn họ xe taxi, nhưng cũng nghề chở khách. Thiệu Kiệt gọi một chiếc xe ba gác, Vương Nhất Thành gật đầu:"Được , thôi."

Anh thỏa thuận giá cả xong xuôi, nhanh chuyển đồ lên xe. Thiệu Kiệt tò mò hỏi:"Chú Năm, chúng một mạch về thôn luôn ạ? Cứ xe ba gác về thẳng thôn ?"

Vương Nhất Thành:" thế."

Thiệu Kiệt lập tức kích động hẳn lên.

Vương Nhất Thành:"?" Kích động cái gì chứ? Đàn ông trung niên đúng là hiểu nổi tâm tư của thiếu niên.

Thực xe ba gác nhanh bằng xe buýt , nhưng từ ga tàu hỏa đến bến xe khách còn một đoạn đường khá xa. Cho dù đến bến xe khách thì cũng chắc xe chạy ngay. Ở cái huyện nhỏ , chuyến xe giờ giấc cố định chứ lúc nào cũng . Hơn nữa, xe buýt cũng chỉ dừng ở công xã, đến lúc đó bọn họ tìm cách về thôn, lăn lộn mấy bận như thế thà xe ba gác còn hơn.

Xe ba gác tuy chậm hơn xe buýt, nhưng đường thông suốt, chờ đợi, đổi xe, chắc chắn sẽ về nhà sớm hơn.

Mấy cùng leo lên xe ba gác, Bảo Nha đút tay túi áo, xuýt xoa:"Lạnh phết đấy."

Vương Nhất Thành:"Con dựa sát bố một chút."

Bảo Nha:"Vâng."

Xe ba gác nổ máy, kêu bình bịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1232.html.]

Vương Nhất Thành vốn tính xởi lởi, bắt chuyện:"Bác tài, dạo việc ăn của xe ba gác thế nào? Cuối năm chắc cũng khấm khá chứ?"

Bác tài:"Bây giờ cũng tàm tạm, ngày thường khách đông lắm, chỉ ga bắt khách dịp lễ Tết thôi. Bình thường chạy bách hóa tổng hợp, mua đồ xong sẽ gọi mấy ông xe kéo hoặc xe ba gác như chúng . Bọn tuy đắt hơn xe kéo một chút, nhưng cái nhanh."

Vương Nhất Thành:"Thế thì quá ."

"Chứ còn gì nữa."

Anh :"À đúng bác tài, bác ghé qua bách hóa tổng hợp một chuyến nhé, mất thời gian của bác , trả thêm cho bác năm hào. mua thêm ít đồ mang về."

Bác tài:"Được!"

Năm hào lận đấy!

Nhiều lắm !

Ông vui vẻ hẳn lên. Hôm nay tuy chạy về vùng nông thôn, nhưng vớ một mối hời.

Bảo Nha nghiêng đầu hỏi:"Bố định mua gì thế ạ?"

Vương Nhất Thành:"Bố mua cho bà nội con ít đồ."

Bảo Nha mím môi gật đầu. Rất nhanh đến bách hóa tổng hợp huyện, Vương Nhất Thành dẫn Bảo Nha , Thiệu Dũng và Thiệu Kiệt chịu trách nhiệm trông xe. Đừng thấy Vương Nhất Thành mang theo nhiều đồ, phần lớn đều là quà Tết Tần Tuyết Mạn gửi cho nhà . Bản chẳng mua sắm gì mấy, đang ở huyện, Vương Nhất Thành dứt khoát dẫn con gái cửa hàng bách hóa. Vương Nhất Thành :"Bố định mua cho bà nội con một cái đèn pin với một cái đài radio. Ngày thường bà cũng cái để giải khuây cho vui cửa vui nhà."

Khu vực nhà bọn họ vẫn điện, nên đèn pin hữu dụng.

Bảo Nha:"Bà nội chắc chắn sẽ vui lắm."

Vương Nhất Thành:"Chứ nữa, bà nội con cứ hời là vui."

Bảo Nha như ông bố ruột, cảm thấy bố khẩu thị tâm phi.

Vương Nhất Thành:"Nhìn cái gì mà , nhanh lên, chúng mua thêm ít bánh kẹo nữa."

"Vâng."

Vương Nhất Thành chịu chi cho ruột, mua sắm từ xuống ít đồ. Dù thì cũng nhiều tiền mà. Vương Nhất Thành và Bảo Nha xách theo túi lớn túi nhỏ , ừm, thêm một đống túi lớn túi nhỏ nữa. Thiệu Dũng mắt , vội vàng chạy đỡ lấy.

Bốn lúc mới lên xe ba gác, xe nổ máy bình bịch chạy về hướng công xã.

Dọc đường gió thổi khá mạnh, Bảo Nha lầm bầm:"Cứ há miệng là húp trọn một ngụm gió."

Vương Nhất Thành mỉm , :"Chứ nữa."

Bảo Nha thầm thấy may mắn vì mặc áo bông, chứ nếu mặc áo khoác thì tiêu đời. Cô bé đút hai tay túi, tựa sát bố, ừm, chắn gió. Đừng thấy Vương Nhất Thành và Bảo Nha cảm thấy xe ba gác khá hành xác, Thiệu Dũng và Thiệu Kiệt phấn khích. Đặc biệt là Thiệu Kiệt, thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, tinh thần sung mãn, đầu tiên xe ba gác nên kích động ngó nghiêng trái , chẳng thấy lạnh chút nào, chỉ thiếu điều nhảy cẫng lên xe.

 

 

Loading...