Anh giới thiệu chi tiết về tình hình của , :"Lần đến Cảng Thành là để đưa ba sang đây khám bệnh. Mấy năm nay ông cũng chịu chút tội, sức khỏe lắm."
Hương Chức:"Vậy thủ tục nhập viện ? Thế nào ?"
Giang Chu:"Cũng , nhà ở bên cũng quen, là một bạn của ba . Chú giới thiệu bác sĩ cho bọn , ba nhập viện , hiện tại đang ở nhà vị chú đó. Em cần lo lắng cho , chắc em cũng , nhà ... nhà tiền, tiền thì sống thế nào cũng . Ngược là em, em thế nào ? Hồi đó chạy đến Cảng Thành, em sợ c.h.ế.t khiếp. Lần qua đây cũng định tìm em, còn liên hệ với tòa soạn báo định đăng báo tìm , xem bây giờ thì cần nữa , thật ."
Hương Chức:"Là khác giúp đỡ."
Cô do dự, thẳng là ai giúp đỡ, nhưng vẫn :"Sau đó em liền đến đây. Em sống ở bên , hiện tại em đang việc ở công ty điện ảnh, trợ lý thư ký. Cuộc sống cũng tồi."
Cô nhớ năm đó bỏ trốn, Giang Chu nhét tiền cho cô, Vương Nhất Thành cũng gửi tiền cho cô. Chính vì bọn họ đều cho cô tiền, cộng thêm việc cô còn cuỗm luôn tiền bỏ trốn của ba cô, lúc mới chút vốn liếng.
Cũng may nhờ Vương Nhất Thành nhắc nhở cô đổi thành vàng mới , cho nên khi đến đây cô mới hai bàn tay trắng. Tuy lúc đó cũng giúp đỡ, nhưng trong tay tiền và trong tay tiền thì khác . Hương Chức cảm thấy thật sự là nhờ bọn họ.
Cô nghiêm túc :"Hồi đó may nhờ tiền cho em mượn."
Phải rằng, sức mua của hai trăm đồng ở khu vực của bọn họ hồi đó, nếu tính theo bên hiện tại, đều thể mua đồ trị giá một vạn . Cô tiền thể cứ thế mà trả trực tiếp, cô :"Giang thanh niên tri thức, cho em địa chỉ bệnh viện của ba và địa chỉ của , đến lúc đó em sẽ đến thăm ."
Giang Chu:"Được."
Anh cũng khách sáo, hỏi:"Mấy năm nay em sống đều chứ? Cái nơi như công ty điện ảnh loạn ? Anh ngành nghề ở Cảng Thành giống với bên chúng . Em tuổi còn nhỏ, cẩn thận một chút."
Hương Chức:"Em mà, em công việc hậu trường, em theo Hoàng tiểu thư, cũng khá . Anh cần lo lắng , còn thì ? Hiện tại vẫn ở một ?"
Giang Chu:" , hồi đó lúc xuống nông thôn cũng dám tìm đối tượng. Sau về thành phố, sức khỏe của ba lắm, cũng quá nhiều tinh lực. Trước đó Vương Nhất Thành còn giới thiệu đối tượng cho , từ chối ."
Anh mỉm . Kể từ khi về thành phố, bạn bè của cũng nhiều lắm, cho nên ngược chút qua với Vương Nhất Thành, nhưng cũng tính là nhiều. Thực cũng khá bận, Vương Nhất Thành thì càng bận hơn. Anh :"Em còn nhớ Vương Nhất Thành chứ? Con gái chú là bạn học của em đấy, Bảo Nha lợi hại lắm, hiện tại học đại học , đang học ở Bắc Đại. Hai cha con nhà họ thật sự cách học hành."
Hương Chức mỉm , :"Em mà."
Cô do dự một chút, :"Bọn em thư qua ."
Giang Chu sửng sốt, nhưng ngay đó nghĩ đến việc sách của Vương Nhất Thành bán ở Cảng Thành cũng chạy, bừng tỉnh đại ngộ:"Vương Nhất Thành thể xuất bản sách ở bên là do em giúp đỡ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1226.html.]
Hương Chức phì một tiếng, :"Anh gì ? Anh em giống như trình độ lớn đến thế ? Nếu em mà tài giỏi như , bây giờ đuôi vểnh lên tận trời . Anh nhầm , , thì..."
Cô vẫn khá tin tưởng Giang Chu, nên vẫn thật.
"Thực em đến Cảng Thành mới là do giúp đỡ. Chú bất kể là xuất bản bán bản quyền phim ảnh, cũng đều do em giúp đỡ. Ngược , bọn em còn dựa để kiếm cơm đấy, công ty bọn em hai dự án đều là chuyển thể từ tiểu thuyết của chú ."
Giang Chu hổ gãi đầu, quả nhiên chỉ thông minh của đủ dùng. như , ít nhiều cũng hiểu một chút, :"Là cô vợ mà Vương Nhất Thành tìm lúc đó giúp đỡ ?"
Hương Chức gật đầu.
Dù bọn họ đều , Vương Nhất Thành là sinh và lớn lên ở đại đội Thanh Thủy, , bây giờ là thôn Thanh Thủy. Anh thể nào quen ở bên , nhưng vợ của Vương Nhất Thành là Lam Lăng thì bình thường.
"Vương Nhất Thành đúng là đủ lợi hại, đúng , chú ly hôn ."
Hương Chức:"Em , chị Lam nước ngoài du học ."
Hương Chức cảm thấy chuyện gì đúng. Nếu đổi là cô, thì cô cũng càng học hơn.
Vận mệnh của con chỉ nắm trong tay mới là quan trọng nhất, còn tình cảm thì , quá dễ đổi.
"Ba của em..."
Thực Giang Chu cũng từng gặp Cố Lẫm. Mặc dù Tứ Cửu Thành lớn, nhưng thật sự từng tình cờ gặp một . Cố Lẫm vẫn còn đang dây dưa với Từ Tiểu Điệp.
Hương Chức:"Anh cần chuyện của ông , em đều cả, Bảo Nha đều kể cho em ."
Cô tựa lưng ghế, :"Em sẽ về , em chắc cũng sẽ gặp ông nữa. Tóm nước sông phạm nước giếng , bọn em còn tình cảm cha con gì nữa ."
Bọn họ kiếp thể bán cô một , kiếp chắc thể thứ hai. Cô tự nhận sẽ mắc bẫy, nhưng cũng tự chuốc lấy bực . Giang Chu ngược gật đầu :"Em về cũng đúng. Em , cả nhà bọn họ điên cuồng tìm em, gả em cho tên ngốc ở thôn bên cạnh."
Ánh mắt Hương Chức lập tức lạnh lẽo. Nghe thấy tên ngốc, cô liền khống chế sự nóng nảy của . Mặc dù cô liên lạc với Bảo Nha, nhưng cũng chi tiết chuyện. Dù thư từ qua , luôn những chuyện nhắc tới. Hơn nữa Bảo Nha sống ở thủ đô, chuyện gì ở quê cô bé cũng . Cho nên cô bé cũng chuyện gì cũng chi tiết cho Hương Chức. Vì , Hương Chức nhà ý tìm cô, nhưng là gả cô cho tên ngốc.