Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1217

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:44:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn vẻ mặt vô tội.

Tần Tuyết Mạn ha hả, nhưng đủ , :"Bảo Nha, chị công tác, mua quà cho em đấy, em xem thích ? Cái là vòng tay do thợ bạc lâu năm đấy."

Bảo Nha nhận lấy món quà, vui vẻ:"Cảm ơn chị Tần ạ."

Cô bé trực tiếp đeo lên, còn khá là vặn.

Tần Tuyết Mạn cũng thật sự lòng .

Bảo Nha:"Đẹp lắm ạ."

Tần Tuyết Mạn:"Chứ nữa, mắt của chị đấy."

Không ai thích món quà chọn khác yêu thích, điều chứng tỏ mắt , Tần Tuyết Mạn cũng híp mắt.

Vương Nhất Thành thông qua kính chiếu hậu Tần Tuyết Mạn, :"Em mang cho món quà nào ?"

Đuôi lông mày Tần Tuyết Mạn nhướng lên, :"Tại em mang quà cho chứ?"

Ngược tăng thêm vài phần ý vị liếc mắt đưa tình.

Tần nãi nãi:"Khụ khụ."

Tần Tuyết Mạn lúc mới nhớ , con gái vẫn còn ở đây kìa, liếc mắt đưa tình như quả thực , cô vội vàng :"Em cũng chuẩn cho , coi như em lén lút đưa cho nhé."

Vương Nhất Thành bật :"Được a."

Hắn cũng dây dưa chủ đề nữa.

Bảo Nha:"Cháu cảm thấy giống như một cái bóng đèn ."

Tần Tuyết Mạn:"Nói bậy, thể cái bóng đèn nào đáng yêu như em chứ."

Vương Nhất Thành:" , con gái ."

Bảo Nha duyên dáng.

Tần nãi nãi:"Thực bà cũng chuẩn quà cho Bảo Nha đấy."

Bảo Nha:"Tần nãi nãi, bà cũng quá đúng ?"

Cô bé vui vẻ :" cháu cũng kém nha, cháu cũng chuẩn ."

Xem a, đều là thể diện.

Quà Bảo Nha chuẩn là bộ ba món mũ len, găng tay và khăn quàng cổ, Tần nãi nãi thì tặng Bảo Nha một cây b.út máy.

Nếu thì, Bảo Nha còn chút sở thích sưu tầm, cô bé thích các loại b.út máy khác , bản nhiều cây . Sở dĩ Tần nãi nãi tặng b.út máy, ít nhiều cũng là do Tần Tuyết Mạn từng qua.

điều thể cảm khái, Vương Nhất Thành và Vương Mỹ Bảo quả nhiên là hai cha con, Vương Nhất Thành cũng thích sưu tầm những thứ . Hắn chỉ thích b.út máy, còn thích b.út lông, nghiên mực cũng sưu tầm, còn một thứ khác nữa, tóm sở thích rộng rãi.

Bảo Nha:"Cháu thích ạ, cảm ơn bà."

Tần nãi nãi:"Món quà cháu tặng bà cũng thích."

Hai bên thật sự là đều vui vẻ.

Vương Nhất Thành chung sống vui vẻ, trong lòng cũng vui.

Bảo Nha tuy dáng cao ráo, nhưng vẫn là một thiếu nữ vị thành niên, ríu rít ngừng, dọc đường đều :"Ba ơi, đợi con trưởng thành , con cũng thi bằng lái xe, ạ?"

Vương Nhất Thành:"Đi , con thi xong ngoài chúng thể luân phiên lái xe , ba đỡ tốn sức."

Vương Nhất Thành là thích xe thích xe, nhưng nguyên nhân thích là vì thứ đồ chơi tiện lợi thể che mưa chắn gió, ngoài tác dụng quá lớn, chứ vì cái gì khác, cho nên cũng kiểu xe chính là "vợ", khác ai cũng đụng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1217.html.]

Hắn thì cũng .

Bảo Nha xoa tay hầm hè:"Thế thì quá , con học."

Cô bé hỏi:"Chị Tần, chị cùng học lái xe ?"

Lần Tần Tuyết Mạn lắc đầu, cô :"Chị thì học , chị cũng chẳng cơ hội gì để lái xe. Chuyện để hẵng , bây giờ vẫn học."

Bảo Nha gật gật đầu, gì thêm.

Tần nãi nãi ngược khá vui vẻ, cảm thấy cháu gái mất chừng mực.

Suy cho cùng a, bây giờ bọn họ vẫn kết hôn, vẫn là chút chừng mực thì hơn.

Hai bên cùng đến Đông Lai Thuận, dạo gần đây trời lạnh , thời tiết thế , vẫn là đến ăn lẩu a. Bọn Vương Nhất Thành là khách quen ở bên , đừng là bên , cái Kinh Thành phàm là quán ăn nào chút danh tiếng đồ ăn ngon, Vương Nhất Thành đều là khách quen, nhà nào cũng quen thuộc.

Đông Lai Thuận cũng coi như là nơi đến nhiều, bọn Vương Nhất Thành tìm một chỗ xuống, Vương Nhất Thành:"Trời lạnh ăn lẩu là thoải mái nhất."

Bảo Nha gật đầu, là tán thành.

Khẩu vị của cô bé giống hệt ba .

Bảo Nha:"Ba ơi, gọi thêm hai đĩa thịt , con cảm thấy con thể ăn hết cả một con bò đấy."

Vương Nhất Thành:"Được a."

Tần nãi nãi cảm thấy, ở cùng với hai cha con tràn đầy sức sống như , bà cũng trẻ ít. Vương Nhất Thành tâm thái , con gái cũng là một mặt trời nhỏ.

Bảo Nha chớp chớp đôi mắt to, tò mò hỏi:"Chị Tần, chị phim ở thế?"

Tần Tuyết Mạn:"Là bên tỉnh Xuyên, chị còn đặc biệt xem gấu trúc nữa đấy."

Bảo Nha lập tức hăng hái hẳn lên, vội vàng hỏi:"Gấu trúc ạ? Có là đặc biệt đáng yêu , a a, con mới chỉ thấy ảnh thôi, thấy tận mắt bao giờ. Ba ơi, khi nào chúng du lịch ạ, cũng xem thử ."

Vương Nhất Thành:"Vậy... kỳ nghỉ hè năm thì ?"

Kỳ nghỉ đông mùa đông là chắc chắn về quê .

Bảo Nha:"Được ạ, cứ quyết định như , đổi ý đấy."

Vương Nhất Thành:"Không đổi ý a, nhân phẩm của ba mà con còn tin tưởng ?"

Bảo Nha nghĩ ngợi một chút, quả thực đáng tin cậy.

Bảo Nha:"Vậy chị diễn vai gì ạ?"

Tần Tuyết Mạn:"Là một thiếu nữ dân tộc thiểu , nhà tan cửa nát, đó hóa thành ca kỹ thâm nhập nội bộ kẻ , vì báo thù mà c.h.ế.t t.h.ả.m."

Bảo Nha:"Phim cổ trang ạ?"

Tần Tuyết Mạn:" , đây là hiếm hoi chị diễn đấy. Trước chị diễn mấy vai bên lề, tóm thể gọi là , nhưng vai diễn khá là nổi bật."

Vương Nhất Thành:"Vậy chúc em thành công nhé?"

Tần Tuyết Mạn kiêu ngạo hất cằm lên, nhưng nhanh khôi phục vẻ kiều mị, :"Mượn lời chúc lành của nha. Lần em nhất định thể lấy vai diễn, em liền lấy , mượn lời chúc lành của ."

Vương Nhất Thành:"Được a, nếu lời linh nghiệm như , sẽ ngày nào cũng lời êm tai."

Tần Tuyết Mạn:"Vậy khen em ."

Vương Nhất Thành như :"Đợi bà nội và Bảo Nha ở đây, sẽ lén lút ."

Tần nãi nãi:"..."

 

 

Loading...