Vương Nhất Thành: “Chuyện dễ thôi.”
Tần Tuyết Mạn nhướng mày.
Vương Nhất Thành ghé tai cô thì thầm mấy câu, Tần Tuyết Mạn: “!”
Cô kinh ngạc Vương Nhất Thành, : “Đừng , cái , hữu dụng!”
Vương Nhất Thành: “Chắc chắn hữu dụng, đảm bảo em thể giải quyết hai vấn đề cùng một lúc. em truyền tin cũng cẩn thận một chút, đừng để nhận là em. Dù , nhà em chỉ hai , vẫn chú ý an .”
Tần Tuyết Mạn điên cuồng gật đầu, : “Em .”
Cô khó Vương Nhất Thành, : “Anh cũng tài đấy, mấy cái chủ ý thật ít.”
Vương Nhất Thành: “Họ hại em lúc nào cũng thấy ngại, em trả đũa cũng là lẽ đương nhiên thôi?”
Anh : “Đương nhiên em thì thôi, em tự suy nghĩ, chỉ là góp ý thôi.”
Tần Tuyết Mạn nghiêm túc: “Cảm ơn .”
Vương Nhất Thành: “?”
Tần Tuyết Mạn: “Em điều mà, thật sự cảm ơn .”
Trước đây cô thấy cũng khá gây chuyện, nhưng bây giờ xem , thể so với Vương Nhất Thành. Đây mới là năng lực.
Vương Nhất Thành: “Em thấy đưa chủ ý là ?”
Tần Tuyết Mạn kinh ngạc: “Sao thế? Anh thấy em là ? Hơn nữa, ăn miếng trả miếng thì gì, họ tiện thì đừng trách báo thù.”
Thật sự tưởng cô một cô gái lớn bằng nửa theo bà nội lớn lên, thể là hiền lành ? Nếu cô là thỏ trắng, thì là Tần Tuyết Mạn của ngày hôm nay.
Cô đưa tay nắm lấy tay Vương Nhất Thành: “Anh thích thỏ trắng hồ ly nhỏ?”
Vương Nhất Thành , nắm ngược tay cô, véo véo ngón tay cô, : “Em đoán xem?”
Tần Tuyết Mạn nũng nịu: “Em nghĩ, là cái .”
Bà nội Tần cửa: “…”
Hai thật là…
Bà : “Hai đứa gì ngoài sân ? Mau chuẩn ăn cơm.”
Bà liếc hai bàn tay đang nắm lấy , gì, đợi hai nhà, bà : “Bà còn vệ sinh lâu thế, hóa là đón Mạn Mạn.”
Vương Nhất Thành: “Cũng hẳn, gặp hai hàng xóm chuyện mấy câu.”
Bà nội Tần: “…”
Tần Tuyết Mạn: “Haiz, là bà Khương và Dương Thụ Lâm, phá rối.”
Bà nội Tần ném tạp dề xuống, : “Bà tìm họ, họ quá đáng quá .”
Bà giận dữ : “Dương Thụ Lâm cái đồ hổ, lớn hơn con mười lăm tuổi, còn dám hai đứa là thanh mai trúc mã; còn bà Khương, cả ngày chỉ nghĩ đến việc cướp cho con gái… hai cái đồ xui xẻo !”
Bà tức chịu , nhưng Tần Tuyết Mạn kéo bà nội , : “Bà cần , con cách đối phó với họ, bà cứ chờ xem.”
Bà nội Tần: “?”
Tần Tuyết Mạn: “Bà yên tâm , ngay gần đây thôi.”
Vương Nhất Thành cũng : “Bà cần cãi với họ, cần thiết, dù cháu cũng tin lời họ. Hơn nữa, cháu đoán họ sẽ tìm cháu nữa.”
Bà nội Tần: “Tại ?”
Vương Nhất Thành: “Chắc là… họ sẽ thấy cháu là một kẻ kỳ quặc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1210.html.]
Bà nội Tần: “Đừng bậy, .”
Vương Nhất Thành : “Cháu , cháu đương nhiên .”
Bà nội Tần giãn mày , : “Tính cách của bé thật .”
Vương Nhất Thành: “Tất cả những quen cháu đều .”
Bà nội Tần rạng rỡ hơn.
“Nhà còn ai nữa ?”
Vương Nhất Thành: “Cháu còn một , ở quê cũng mấy chị, nhưng trai cháu lòng như cháu…”
“Phụt!”
Bà nội Tần: “Nhà đông nhỉ, nhà bà thì ít , bà chỉ sinh một đứa con trai, con trai cũng chỉ một đứa con gái .”
Vương Nhất Thành: “Cháu , bố của Mạn Mạn tài.”
Bà nội Tần , liền tự hào: “ , tuy nó yếu ớt, lòng cũng hẹp hòi, gặp chuyện nghĩ thoáng, nhưng thật sự là một học vấn, ông nhà bà cũng là học vấn, nó học giỏi, tiếc là nó sớm, Mạn Mạn học nhiều.”
Tần Tuyết Mạn buồn, cô : “Bà ơi, bây giờ con như cũng , ông và bố bây giờ con sống , cũng sẽ vui.”
Bà nội Tần: “Ừm, cũng đúng, đúng , xem, đây là do ông nhà bà , ?”
Bà nội Tần thèm ăn cơm nữa, kéo Vương Nhất Thành xem bức thư pháp treo tường.
Vương Nhất Thành kinh ngạc: “Đây là tác phẩm của ông Mạn Mạn ạ?”
Bà nội Tần gật đầu: “ , tiếc là nhiều bức hủy, còn nhiều.”
Những năm quá loạn, may mà bà giấu một ít, ông nhà bà tuy là nhà thư pháp lớn, nhưng đối với nhà, quả thực là kỷ niệm quan trọng, nếu bà tâm, những thứ sớm phá hỏng .
Vương Nhất Thành dậy xem, : “Thực hôm nay cháu thấy bức thư pháp , cháu tưởng là nhà bà sưu tầm, ngờ là tác phẩm của ông Mạn Mạn. Nét b.út thật tồi, chữ cũng khí phách, nhưng phong cách phổ biến, chắc là của Bắc Tống…”
Vương Nhất Thành bao nhiêu năm ở tàng thư các là vô ích, khoe khoang, mà là thật sự hứng thú.
Bà nội Tần: “!”
Bà cũng là bà lão văn hóa, ngày xưa bà và ông nhà bà là môn đăng hộ đối, hai lập tức thảo luận.
Tần Tuyết Mạn: “…”
Hóa mù chữ là ?
một hồi chuyện, bà nội Tần càng thích Vương Nhất Thành hơn, thanh niên bây giờ, hiếu học thì nhiều, nhưng đến cả những thứ cũng hiểu, thể thấy thật sự tài hoa. Bà nội Tần lúc thấy, cháu gái tuy học nhiều thứ, giống như bố nó học vấn, nhưng mắt di truyền .
Vương Nhất Thành thật tồi.
“Cậu bé rảnh rỗi thì thường xuyên qua đây, Mạn Mạn ở nhà cũng đến, bà nhiều sách cổ, chúng nghiên cứu.”
Vương Nhất Thành kinh ngạc, bật : “Được ạ, bà Tần, bà thật lợi hại, những thứ bà đều thể giấu , thường.”
Bà nội Tần: “Haiz, thực lúc đó bà cũng nghĩ nhiều, chỉ là thấy thể để hỏng hết.”
Vương Nhất Thành: “Lợi hại!”
Anh giơ ngón tay cái.
Bà nội Tần , Tần Tuyết Mạn chút ghen tị : “Anh xem, bây giờ bà em thích còn hơn thích em, em ghen đấy nhé?”
Vương Nhất Thành: “Đã với em , là lòng nhất.”