Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1201

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:43:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nữ đồng chí khác đang cạnh tranh với cô, cũng là của Xưởng phim Kinh Thành bọn họ. Cô sự nghi ngờ của , nhưng trong lòng cũng đại khái đoán . Vị tuy cũng đến thực tập cùng lúc với cô, nhưng cha cũng là diễn viên gạo cội, nhân mạch rộng rãi tự nhiên sẽ lợi thế hơn.

Trong lòng Tần Tuyết Mạn chút vui, nhưng rốt cuộc cô cũng thấy nhiều chuyện thế , nên cũng biểu hiện ngoài. Nếu nào cũng tức giận, thật sự là tức c.h.ế.t mất. Tâm thái của cô còn khá , :"Xem ông trời thật sự tác hợp cho chúng , cũng quá tạo cơ hội cho chúng . Nếu cô giáo , chúng xem phim , dạo đang chiếu phim 'Lư Sơn Luyến' đấy, cùng xem nhé?"

Vương Nhất Thành tự nhiên sự bất đắc dĩ trong nháy mắt của cô, cô che giấu , chỉ lướt qua trong chớp mắt, nhưng Vương Nhất Thành là giỏi quan sát sắc mặt nhất.

Vương Nhất Thành:"Xem phim gì chứ, chỉ là tỳ bà thôi ? Anh gảy mà! Em học ? Anh dạy em."

Tần Tuyết Mạn khựng bước, kinh ngạc Vương Nhất Thành.

Vương Nhất Thành bật :"Anh thật mà."

Tần Tuyết Mạn vội vàng :"Không em tin , em chỉ là thấy khá kinh ngạc thôi."

Vương Nhất Thành:"Đi, trổ tài cho em xem."

Tần Tuyết Mạn:"Được a!"

Ánh mắt cô tràn ngập ý , dẫn Vương Nhất Thành cùng bước cửa. Tần Tuyết Mạn nhanh sầu não:"Chị mang tỳ bà mất , đợi em hỏi thăm xem ai , xem mượn ..."

Vương Nhất Thành:"Đi thôi, đến nhà ."

Tần Tuyết Mạn sửng sốt, nhưng nhanh phản ứng , :"Nhà ?"

Vương Nhất Thành gật đầu:" ."

Anh , :"Đây là nuôi tặng cho ."

Tần Tuyết Mạn trêu chọc:"Là ruột của vợ cũ chứ gì."

Vương Nhất Thành:" ."

Anh chẳng hề cảm thấy ngại ngùng chút nào, vô cùng quang minh lạc.

Hai cùng khỏi cửa, Tần Tuyết Mạn lên yên xe đạp, Vương Nhất Thành:"Em bám chắc nhé, thôi, cho em kiến thức thế nào là cao thủ."

Tần Tuyết Mạn nở nụ rạng rỡ.

Nói thật nhé, đây là đầu tiên cô đến nhà Vương Nhất Thành. Cô Vương Nhất Thành sống ở gần trường học, xe đạp cứ thế chạy một mạch tới. Vương Nhất Thành chở Tần Tuyết Mạn về nhà, vặn đúng lúc tan tầm, ít đều thấy.

"Dô, Tiểu Vương, đây là đối tượng của ."

Vương Nhất Thành:"Vâng ạ, đây là đối tượng của cháu, Tiểu Tần."

Dọc đường gặp mấy tò mò gặng hỏi, cũng đều hào phóng giới thiệu một chút. Còn khác nghĩ thế nào, cũng chẳng quản , dù cũng quan hệ nam nữ bừa bãi.

Có điều , bàn tán là chuyện , mà là, Vương Nhất Thành rốt cuộc bản lĩnh gì a, thể tìm xinh trẻ trung thế . Với điều kiện , mấy trai trẻ còn chẳng tìm chứ.

"Mọi xem Vương Nhất Thành rốt cuộc điểm gì khác a, lẽ nào thật sự chỉ dựa một khuôn mặt là thể lừa gạt mấy cô gái trẻ?"

"Bà đừng , những chuyện khác tạm thời bàn, riêng cái chuyện tìm đối tượng của , thật sự phục sát đất ."

"Ai chứ, thật sự điểm gì đặc biệt khác a, nhưng đối tượng tìm điều kiện cũng quá ?"

Điều kiện mà nhắc đến, tự nhiên là điều kiện gia đình, mà là điều kiện ngoại hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1201.html.]

"Mọi quên ? Cậu còn là sinh viên xuất sắc, trai tài hoa, thế mạnh hơn bao nhiêu gã đàn ông . Hơn nữa cũng nhà cửa đàng hoàng, điều kiện thế chứ. Quá đỉnh a."

"Cũng đúng."

Mọi đều tò mò, lén lút bàn tán. Ngay cả dì của Lam Lăng cũng tò mò thò đầu ngó nghiêng, Vương Nhất Thành bình thản chào hỏi một tiếng mới về nhà.

Đây là đầu tiên Tần Tuyết Mạn đến, cô hạ thấp giọng :"Anh ở khu cũng khá yêu quý đấy."

Vương Nhất Thành:"Em chắc chắn là yêu quý ?"

Tần Tuyết Mạn :"Ở khu nhà em, cũng lén lút xì xào về em."

Vương Nhất Thành:"Họ thì mặc họ thôi, chúng cũng chẳng mất miếng thịt nào, chỉ cần là tung tin đồn nhảm quá đáng, thì chẳng gì to tát cả."

Tần Tuyết Mạn gật đầu, :"Em mà."

hỏi:"Em thể xem xung quanh một chút ?"

Vương Nhất Thành:"Cứ xem tự nhiên."

Bản cũng nhà, lấy cây đàn tỳ bà . Tần Tuyết Mạn xem một vòng, :"Nhà bài trí khá ấm cúng đấy, nhưng mỗi phòng trông phong cách khác ."

Vương Nhất Thành:"Nhà là phòng của ai nấy tự dọn dẹp."

Tần Tuyết Mạn nhướng mày.

Vương Nhất Thành:"Anh tuy thương con gái, nhưng sẽ việc nhà con bé . Nhà nấu cơm, bọn họ đều phụ giúp."

Tần Tuyết Mạn nghiêng đầu, Vương Nhất Thành :"Anh đúng là một khá thú vị đấy."

Vương Nhất Thành bật , :"Trong nhà oi bức lắm, sân ."

Tần Tuyết Mạn:"Vâng."

, Vương Nhất Thành là để tránh hiềm nghi.

Mặc dù thật cũng cần thiết lắm, nhưng để trong lòng tôn trọng, thì chẳng ai vui cả. Tần Tuyết Mạn:"Cái ghế bập bênh nhà cũng thoải mái thật đấy."

Vương Nhất Thành:"Ngồi ."

Bản ghế bập bênh, mà lên một chiếc ghế khác, tự điều chỉnh tư thế, :"Em học cái , chỉ cần học chút da lông là , đúng ?"

Tần Tuyết Mạn gật đầu:" , thật đoạn hậu kỳ sẽ l.ồ.ng tiếng , sẽ bằng tiếng tỳ bà của giáo viên chuyên nghiệp, nhưng em bắt buộc gảy, tư thế , thủ pháp , tóm là đều , thể để là dân nghiệp dư ."

Vương Nhất Thành:"Được, thì càng đơn giản."

Anh :"Em định gảy bài gì? Anh đàn thử cho em xem một , đó sẽ dạy em."

Tần Tuyết Mạn:"Vâng."

Cô cũng nghiêm túc hẳn lên. Rất nhanh, liền thấy Vương Nhất Thành gảy dây đàn, bắt đầu đàn. Tần Tuyết Mạn Vương Nhất Thành, chỉ thấy cúi đầu, mái tóc trán rối, gió thu thổi qua, vài phần khẽ động. Rõ ràng là một thiếu niên, nhưng mang theo vài phần thiếu niên khí.

 

 

Loading...