Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1167

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:42:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vương Nhất Thành, nhà ăn cái gì mà lớn thế, cái gen chân dài nhà đúng là di truyền mà."

"Đây là..."

Mọi mồm năm miệng mười, cũng hỏi thăm Cao Tranh, nhưng giống tân sinh viên cho lắm.

Vương Nhất Thành đáp:"Đi cùng đưa con gái học, là một vãn bối của ."

Anh phát hiện , đám tính tò mò nặng thật đấy.

Rõ ràng thủ tục nhanh, thế mà cứ thích lải nhải.

"Nhanh lên , còn đưa con bé về ký túc xá nữa."

"Được , trả , ."

Mấy định thì thấy mấy chạy tới. Đám đều học cùng khoa với Vương Nhất Thành, tuy đang thực tập nhưng khai giảng cũng về trường giúp đỡ. Đây , chạy tới hóng hớt chứ .

Quan Tú Cúc :"Nghe con gái Vương Nhất Thành đến , , ?"

Vương Nhất Thành:"Các đúng là rảnh rỗi thật đấy."

Khựng một chút, mỉm , :" lúc các đang hứng thú, thôi, cùng đưa con gái về phòng."

"Hả?"

"Được thôi!"

Vương Nhất Thành chỉ huy:"Tiểu Tranh, cháu đưa hành lý cho bọn Quan Tú Cúc ."

Cao Tranh đưa hành lý qua, Vương Nhất Thành :"Đi thôi, đúng lúc các cùng , qua đó giúp dọn dẹp vệ sinh một chút."

Bản thì lười chảy thây, vốn định mang đồ lên ngoài tìm một cô lao công, giờ thì , khó khăn cứ tìm bạn học nha. Đây đúng là những bạn học , xem, thời khắc mấu chốt thật sự thể giúp đỡ mà.

Đám Quan Tú Cúc:"..."

Cậu tiếng đấy ?

Tuy là trợn trắng mắt, nhưng họ vẫn theo qua đó xem .

Bảo Nha ngoan ngoãn chào hỏi:"Chào các chị ạ, em tên là Vương Mỹ Bảo."

"Chào em, chào em."

"Dô, Vương Nhất Thành, con gái lễ phép hơn nhiều đấy."

"Ấy , chẳng ở nội trú ngày nào, con gái thẳng nội trú ?"

Vương Nhất Thành:"Lúc đó cảnh của chẳng đặc biệt ? Lúc mới khôi phục kỳ thi đại học, cảnh gia đình của nhiều khá rắc rối, đó là chuyện hết cách. cũng là hết cách. bây giờ thì khác , hơn nữa cũng chẳng lý do gì, cớ cứ học ngoại trú?"

"Nói cũng đúng, bây giờ cho phép học ngoại trú nữa ."

Hai năm đầu mới khôi phục kỳ thi đại học, chủ yếu là do tuổi tác học sinh chênh lệch quá lớn, nên đặc cách xử lý, dựa theo tình hình thực tế mà xem xét. Bây giờ thì khác . Mọi thứ quỹ đạo. Vương Nhất Thành hỏi:"Này, các thực tập thế nào ?"

"Khá , mới đến thì chỉ chân chạy vặt thôi."

"Bọn cũng thế, đến Viện Nghiên cứu Văn học ?"

Vương Nhất Thành gật đầu:"Bên đó một khóa đào tạo, học nửa năm, cũng khá ."

"Cuộc sống của đúng là thoải mái thật, dự định gì? Cứ thế học lên nghiên cứu sinh ? Học xong thì ?" Chu Kiến Thiết lên tiếng hỏi.

Vương Nhất Thành:"Thì cứ học , học xong tính tiếp chuyện khi học xong, vội ngoài việc."

"Người tiền đúng là tự tin khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1167.html.]

Vương Nhất Thành mắng:"Cút, là sinh viên nghèo đấy nhé."

Lời chẳng ai tin, sách của Vương Nhất Thành bán chạy, điều kiện của quả thực .

Quan Tú Cúc đ.á.n.h giá Vương Nhất Thành một lượt, đột nhiên :"Vương Nhất Thành, bây giờ độc , định tìm thế nào nữa? Để giới thiệu cho một nhé."

Vương Nhất Thành:"Thôi xin kiếu, chắc chắn chẳng giới thiệu mối nào hồn ."

Quan Tú Cúc:"Cậu là cái loại ! Có lòng mà chẳng báo đáp."

Quan Tú Cúc tức điên lên, cô thật lòng giúp Vương Nhất Thành giới thiệu đối tượng mà, cái tên đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.

Vương Nhất Thành:"Thật sự cần , cảm thấy dạo cần yên tĩnh một thời gian."

"Sao ? Cậu cũng thể tìm..."

Vương Nhất Thành:"Sau hẵng ."

Quan Tú Cúc cảm thán một tiếng, chút lúc em họ Quan Dĩnh Tâm ở bên cạnh là đúng sai nữa. nghĩ mấy chuyện cũng vô dụng, họ tiến tới với cũng chẳng do cô gì, thuần túy là vì hợp mà thôi.

Thậm chí còn bắt đầu kết thúc .

điều kiện của Vương Nhất Thành thật sự , tìm đối tượng là chuyện dễ như trở bàn tay. Quan Tú Cúc nghĩ , cũng tự chủ nữa.

"Sau nếu tìm thì báo cho một tiếng, thích bà mối đấy."

Vương Nhất Thành:"Được ."

Bọn họ cùng bước tòa nhà ký túc xá nữ. Hôm nay cũng phân biệt nam nữ, tấp nập. Bảo Nha đến phòng ký túc xá của , phòng của họ là phòng bốn . Trước bọn Vương Nhất Thành còn ở phòng tám cơ, bây giờ ký túc xá nữ đều là phòng bốn .

Ba cô gái khác đến, Bảo Nha là cuối cùng.

Trong phòng cũng vài phụ , chỉ một một , dọn dẹp xong xuôi và đang ghế.

Bảo Nha bước cửa thấy mừng rỡ gọi:"Mỹ Bảo!"

Bảo Nha kỹ, cũng vui mừng reo lên:"Lý Chân Chân!"

Lý Chân Chân:"Là tớ, là tớ đây!"

Cô bạn chính là duy nhất đến sớm và dọn dẹp nhanh gọn lẹ, phụ cũng về .

Hai vui sướng nhảy cẫng lên. Lý Chân Chân thấy Vương Nhất Thành, đôi mắt sáng rực, vô cùng sùng bái chào hỏi:"Cháu chào chú Vương ạ."

Dường như nhớ điều gì, cô bạn vội vàng :"Chú Vương, hôm nào chú ký cho cháu vài chữ ký ạ?"

Vương Nhất Thành:"Được chứ."

Anh cũng mỉm :"Không ngờ cháu ở cùng phòng với Bảo Nha."

"Vâng ạ!"

Lý Chân Chân cũng vui, quen thì lúc nào cũng vui mà.

Cô bạn hớn hở:"Tớ cứ cầu nguyện chúng phân cùng một phòng, ngờ chung phòng thật, tuyệt quá mất."

Bảo Nha dùng sức gật đầu:" thế đúng thế, đến lúc nào ? Chú Lý cùng ? Cậu một ."

Lý Chân Chân:"Tớ báo danh từ hôm qua , dọn dẹp xong xuôi hết, hôm nay mới qua đây, nên hôm nay ba tớ cùng nữa."

Cô bạn thuộc tuýp gì cũng vội vàng mà.

Lúc Vương Nhất Thành cũng chào hỏi phụ của hai nhà . Một đến từ Nam Kinh, một đến từ Sơn Đông, hai nhà đều ba cùng con cái. Vương Nhất Thành chủ động chào hỏi, :"Chào , là ba của Vương Mỹ Bảo, Vương Nhất Thành, vui quen với ."

 

 

Loading...