Nghĩ như , liền cảm thấy thật tài giỏi a!
Mặc dù đây cô tiền, nhiều tiền, nhưng cảm thấy bây giờ như cũng .
"Liên Xô sẽ giải thể..."
Cô tía lia tía lia, bắt đầu đem những ấn tượng sâu sắc nhất lượt ...
Chuyện thật sự ai ngờ tới, Vu Chiêu Đệ Tường ca kích thích một chút, âm sai dương thác đưa quyết định chính xác nhất. cũng vì hai Vu Chiêu Đệ và Trần Văn Lệ, tổ điều tra đặc biệt chuyên môn sắp xếp đến đại đội Thanh Thủy tiến hành điều tra chi tiết một nữa.
Một nơi mà thể xuất hiện hai đặc biệt, thể điều tra rõ ràng rành mạch .
Bên lão Chu trao đổi với Vu Chiêu Đệ xong, xem qua nhiều sự kiện lớn mà cô , nhịn hít sâu một khí lạnh. Dù là như ông, chuyện gì cũng từng thấy, cũng vẫn chấn động, ông lập tức dặn dò:"Niêm phong tài liệu, lập tức báo cáo."
Khựng một chút, dặn dò:"Tổ điều tra lập tức lên đường đến đại đội Thanh Thủy, đám Tường ca ở địa phương vẫn áp dụng phương thức giám sát, đảo gia phạm pháp, chúng cũng thể chỉ vì gã chuyện mà bắt . Lại điều tra gã, xem chuyện gì khác ."
Người đeo kính:"Rõ."
Anh tiếp tục :"Đại đội Thanh Thủy của họ lúc đó mấy đều thi đỗ trường học ở Thủ đô, còn thanh niên tri thức về thành phố."
Lão Chu:"Đều sắp xếp theo dõi , bất kể thế nào, tiên cứ điều tra một lượt xem ."
Tình huống , chắc chắn hành sự cẩn thận.
"Rõ."
Dạo a, Vương Nhất Thành ít khi khỏi nhà, Lam Lăng nước ngoài , cho dù bận tâm đến mấy, thì rốt cuộc vẫn chút ảnh hưởng. may mà tự điều chỉnh bản , nhanh bắt đầu cuốn tiểu thuyết tình yêu thứ ba của .
Chuyện Vương biên tập vui mừng khôn xiết a, cứ cách một ngày đến nhà họ, chỉ sợ Vương Nhất Thành cướp mất.
Vương Nhất Thành:"Ông bớt nhiệt tình , chịu nổi ."
Bất kể Vương Nhất Thành thế nào, Vương biên tập chung là đến lúc cần đến thì vẫn đến.
dạo nhà họ Vương cũng chuyện vui, Bảo Nha nhận giấy thông báo nhập học, hớn hở thư báo tin vui cho nhà.
Bảo Nha thi đỗ đại học, cô bé thì đám bạn nhỏ của thi thố thế nào, hai bên đều đang đợi thư. Bảo Nha coi như là nhóm nhận khá sớm, suy cho cùng, cô bé đăng ký trường đại học ở địa phương.
Đợi đến lúc khai giảng, Bảo Nha chính là đàn em của ba ruột , mặc dù cùng khoa, nhưng cũng gọi một tiếng đàn em a.
Bảo Nha cảm thấy vai vế của đều tăng lên , ngày nào cũng đắc ý vểnh đuôi, Vương Nhất Thành thì trợn trắng mắt.
Anh đe dọa:"Con mà còn đắc ý với ba nữa, ba sẽ con thành một vai hề nhét trong truyện đấy."
Bảo Nha thể tin nổi ba ruột, cảm thấy ba cũng quá m.á.u lạnh vô tình .
Cô bé hừ mạnh một tiếng, thèm trêu chọc ba ruột nữa.
Vương Nhất Thành lập tức đắc ý, hắc hắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1151.html.]
Mấy ngày nay Cao Tranh ở đây, Bảo Nha nhận giấy thông báo nhập học, Bảo Nha chắc chắn nhận, Cao Tranh cũng yên tâm . Cậu về quê thăm già . Nơi chỉ còn hai cha con.
Dạo Vương Nhất Thành bận văn, cũng thích nấu cơm, đến giờ cơm, liền dẫn con gái cùng chạy thẳng đến tiệm cơm quốc doanh.
Đây là một trong những "nhà ăn" của họ , chỗ cách nhà họ khá gần, cho nên hai cha con là khách quen ở đây, mặc dù bây giờ đều thái độ phục vụ của tiệm cơm quốc doanh , nhưng cũng tùy , bọn Vương Nhất Thành đều là khách quen mấy năm nay, quen mặt với bên .
Hai cha con chập tối cùng qua đây ăn cơm, gọi một con gà , gọi thêm một bát súp chua cay, Vương Nhất Thành gọi món xong, dường như lơ đãng đầu thoáng qua, giả vờ đầu , như chuyện gì hàn huyên với Bảo Nha:"Thư của con gửi hết ?"
Bảo Nha gật đầu, :"Gửi cho bà nội, gửi cho chị Đường, gửi cho Hương Chức, đều gửi hết ."
Cô bé thi đỗ đại học a, đương nhiên báo tin vui.
"Con cho Hương Chức ba đang bài mới , hi hi."
Vương Nhất Thành bật chỉ cô bé:"Con thông đồng báo tin a."
Bảo Nha:" , ?"
"Được !"
Vương Nhất Thành:"Chuyện gì mà ? Cũng chuyện mờ ám gì thể gặp , họ là mang tiền đến cho ba mà."
Bảo Nha khanh khách, nhắc mới nhớ a, đây lúc học vì e ngại nhà họ Cố vui, cô bé và Hương Chức tiếp xúc nhiều lắm, lúc mặt nhà họ Cố, Hương Chức còn tỏ hung dữ lạnh lùng, nhưng đều , đó đều là hết cách.
Bây giờ thì khác , Hương Chức cuối cùng cũng thể sống cho chính .
Tình cảm của cô bé và Bảo Nha cũng .
"Lần Hương Chức gửi thư còn , công ty họ sẵn lòng xuất công hàm, mời ba đến Cảng Thành du lịch, còn thể dẫn theo con nữa." Mắt Bảo Nha sáng lấp lánh.
Vương Nhất Thành:"Không ."
Bảo Nha tò mò:"Tại a?"
Vương Nhất Thành:"Ba cao ngạo a."
Bảo Nha:"..."
Cô bé hờn dỗi:"Ba cứ bậy, ba chắc chắn vì lý do ."
Cô bé phồng má.
Vương Nhất Thành :"Chủ yếu là ý nghĩa lớn, ba , sách cần bán thì vẫn bán , chẳng qua là nhận ý của họ du lịch. bình thường ba học, ba vì chuyện mà lỡ việc lên lớp. Chỉ kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, nghỉ đông chúng về quê, cái cũng . Vậy con xem, chỉ một kỳ nghỉ hè, ba còn nghỉ ngơi cho t.ử tế đây. Trời nóng nực thế , ba như con tôm luộc phơi nắng Cảng Thành du lịch, ba rảnh rỗi sinh nông nổi ?"
" chẳng ba du lịch ?" Bảo Nha chớp mắt, cảm thấy ba đổi nhanh quá.
Vương Nhất Thành:"Quả thực a, nhưng chúng du lịch ở bên mở một tờ giấy giới thiệu là , con mà ngoài một chuyến, đồ đạc cần thủ tục quá nhiều. Chúng thu xếp tài liệu cần thủ tục ít , lúc ba bận đương nhiên cảm thấy , lúc bận thì động đậy nữa."