Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1143

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:42:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh :"Đừng nghĩ nhiều thế nữa, ba còn chẳng buồn mấy, chẳng lẽ các con còn bằng ba?"

Anh đạp xe, nghiêm túc :"Bất kể lúc nào, ba cũng đối xử với bản nhất thiên hạ, đó mới đến khác. Ba mà vì đau lòng mà hại thì ."

Bảo Nha:"..."

Quả hổ là ba cô bé.

Quả nhiên là .

Bảo Nha:" mà... Ây ây ây!"

Cô bé kinh ngạc về phía xa, :"Ba ơi, ba kìa, chẳng là Từ Tiểu Điệp ? Sao cô lén lén lút lút thế !"

Vương Nhất Thành:"Đâu !"

Anh một cái, ồ hố, đúng thật kìa.

Vương Nhất Thành:"Cô nghỉ hè về nhà ."

Bảo Nha u oán ông bố già. Ba cô bé tự cũng về nhà, còn mặt mũi nào khác?

Vương Nhất Thành lập tức phản ứng ánh mắt của con gái, :"Ba với cô thể giống ? Ba ở bên nhà con, nghỉ hè Lam Lăng nước ngoài, con đợi giấy báo nhập học, ba ? Hơn nữa năm nào ăn Tết ba chẳng về nhà? Chuyện giống cô ."

Vương Nhất Thành ngừng một chút, :"Đi, qua xem thử."

Bảo Nha:"Dạ!"

Cô bé đồng ý cực kỳ nhanh, Bảo Nha cảm thấy như , xem chút náo nhiệt để phân tán tinh thần, dường như sẽ nghĩ đến sự rời của Lam Lăng nữa. Cũng coi như là một cách để điều chỉnh tâm trạng. Cho nên cô bé thực sự chút do dự, hai lời liền kéo Cao Tranh, chọc chọc lưng :"Đi , chúng bám theo xem náo nhiệt."

Cao Tranh:"Biết , em đừng chọc nữa, nhột."

Bảo Nha bật .

Ba rẽ ngoặt đường về nhà, bám theo Từ Tiểu Điệp. Từ Tiểu Điệp bộ, bám theo cũng nhanh, nhưng Từ Tiểu Điệp cũng xa lắm, mấy nhanh thấy, Từ Tiểu Điệp một nhà khách.

Vương Nhất Thành:"Sao cô đến đây."

Vừa c.h.ử.i thầm một câu, bỗng nhiên phản ứng . Anh lập tức :"Trẻ con các con đừng xem mấy cái ."

Bảo Nha lầm bầm:"Sao tụi con xem? Tụi con ngay cả phim 'Lư Sơn luyến' còn xem , nhà khách thì ? Tụi con chui xuống gầm giường nhà lén."

Vương Nhất Thành nhướng mày:"Ây dô, con còn suy nghĩ nữa cơ ?"

Bảo Nha mềm mỏng:"Làm gì , con chỉ lấy ví dụ thôi."

Vương Nhất Thành:"He he."

Bảo Nha:"!"

Cái ông ba .

Mấy đang chuyện, thì thấy một mang theo khuôn mặt vẫn còn vết thương rảo bước nhà khách.

Vương Nhất Thành:"Mẹ kiếp, đây chẳng là Tường ca ?"

Bảo Nha:"Là gã."

Cao Tranh:"Không sai."

Thấy , còn thừa nhận bọn họ gian tình, bây giờ chẳng là đang lén lút vụng trộm ?

Vương Nhất Thành thực sự hiểu nổi, lẩm bẩm:"Từ Tiểu Điệp yêu Cố Lẫm yêu đến tận xương tủy, thà tuyệt giao với gia đình cũng ở bên Cố Lẫm, nhưng thế cái gì. Trong lòng thì yêu khác, nhưng thực tế cơ thể ? Tâm hồn và thể xác là tách rời ?"

Chuyện đúng là hiếm thấy.

Nếu yêu thì cũng thôi , cô vì tình yêu mà ầm ĩ với gia đình đến mức đó, đầu lăng nhăng?

Đừng thấy Vương Nhất Thành kết hôn nhiều, nhưng thực lòng mỗi đều là đàng hoàng t.ử tế, bậy nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1143.html.]

Cho nên, Vương Nhất Thành ít nhiều cũng hiểu nổi.

Bảo Nha thấu hơn ba , dù thì, cô bé cũng từng chứng kiến sự đời một mà.

Cô bé :"Lần đ.á.n.h con mà, con chẳng với ba ?"

Vương Nhất Thành:"Nghe và tự thấy cảm giác khác chứ. Hơn nữa chẳng là dây dưa mập mờ ? Bây giờ rõ ràng là ăn vụng ."

Bảo Nha:" họ đều đang độc mà."

Vương Nhất Thành:"Con thế mà cũng lý phết."

Ba xổm ở góc tường ngoài cửa trộm, tuy trong phòng là tình hình gì, nhưng họ cũng .

"Á á á! Ba ơi, Trần Văn Lệ, Trần Văn Lệ đến !"

Bảo Nha đột nhiên kéo vạt áo Vương Nhất Thành, sức kéo:"Mau kìa!"

Thật là, đến đây?

Nếu là Vu Chiêu Đệ hoặc Cố Lẫm thì mới là chuyện lớn chứ.

"Cô bám theo Tường ca đến đây đúng ?" Bảo Nha suy đoán.

Vương Nhất Thành:"Chắc là ."

Nếu thì vô lý Tường ca đến bao lâu, cô đến .

Trần Văn Lệ ngẩng đầu lên lầu một cái, thẳng cổng chính của nhà khách.

Cao Tranh nhỏ giọng :"Sao cảm giác, sắp xảy chuyện lớn."

Vương Nhất Thành:"Trần Văn Lệ, chắc đến mức đó nhỉ?"

Vừa dứt lời, liền mấy tiếng sấm nổ vang bên tai.

Bảo Nha:"Sấm chớp ."

Cô bé ngẩng đầu , :"Hình như sắp mưa."

Bầu trời mây đen vần vũ, thực thời tiết sáng nay âm u, nhưng vẫn luôn mưa, bây giờ mây đen càng nhiều hơn, ngay cả gió cũng nổi lên . Bảo Nha:"Chúng tìm chỗ trú mưa ."

"Bên , thể trú mái hiên."

Bạn xem, ba kiên trì bao, thấy trời sắp mưa cũng , kiên định gác cho mỗi ca, ừm, ca gác xem náo nhiệt.

Ba cái đầu, xếp thành một hàng tăm tắp.

Bảo Nha:"Có lẽ chúng chẳng thấy gì ."

Người ở trong phòng, họ thì ở bên ngoài mà.

Vương Nhất Thành:"Dù về nhà cũng việc gì, cứ xem thử ."

"Cũng đúng."

Mấy ở bên ngoài xem náo nhiệt, tán gẫu cũng ít.

Ngược Tường ca câu kết với Từ Tiểu Điệp xong xuôi, hai nép , Từ Tiểu Điệp ôm mặt thút thít, cô thấp giọng:"Em là một đàn bà tồi tệ, em thể như , em với Cố Lẫm, em cũng với Chiêu Đệ, em..."

dữ dội, chỉ cảm thấy thực sự quá khó khăn, cô xoay vòng giữa ba đàn ông, nhưng bất do kỷ. Cô và Cố Lẫm trải qua bao gian nan mới đến với , với Lý Du cũng là cùng gặp nạn hoạn nạn , cô cách nào vứt bỏ bất kỳ ai.

Còn Tường ca, gã tuy đe dọa cô , nhưng cô cũng cảm giác.

"Em thực sự quá khó khăn."

Tường ca nhẹ nhàng vuốt ve Từ Tiểu Điệp, :"Nếu chúng thể ở bên , đó chính là duyên phận trời ban, em đấy, yêu em, nếu yêu, cần gì dây dưa với em? Tại tìm Trần Văn Lệ? Còn là vì yêu em ."

 

 

Loading...