Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1140

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:42:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba cô bé và Lam Lăng mặc dù dẫn cô bé ngoài, nhưng bản Bảo Nha cũng việc của riêng . Ngoài việc hẹn bạn học cùng chơi, ngày nào cô bé cũng đến khu Tứ hợp viện nhà . Bên đó vẫn xong việc. Tuy nhiên việc tu sửa tổng thể thành, phần còn chỉ là một cải tạo nội thất. Nghe còn mất một thời gian nữa mới xong.

Quả nhiên ngôi nhà lớn, cũng chậm.

Bảo Nha ngày nào cũng đến, Cao Tranh cũng .

Nói cũng , việc cải tạo Tứ hợp viện của bọn họ, Cao Tranh còn dụng tâm hơn bọn họ nhiều. Cao Tranh vốn dĩ học kiến trúc, coi như am hiểu. Có ở đây, Vương Nhất Thành cũng bớt lo ít. Bởi vì Cao Tranh tốn ít tâm sức ở bên , còn ít chỗ sửa đổi theo đề nghị của Cao Tranh, nên ông bà ngoại của Cao Tranh còn qua xem mấy cơ.

Bọn họ vui mừng cho Cao Tranh, bởi vì đứa trẻ nhà giỏi giang a.

Nhìn xem, học xong là thể dùng ngay, thế thể vui chứ?

bọn họ cũng khá cảm thán, Vương Nhất Thành văn đúng là kiếm khá nhiều tiền. Người bình thường mua nổi Tứ hợp viện như thế . Phải rằng, nơi từng là Vương phủ đấy. Cho dù là kiến thức rộng rãi, giữ chức vụ cao, cũng khá kinh ngạc.

Đừng thấy Vương Nhất Thành từng là con rể của hai ông bà lão , nhưng vì lúc đó sống ở hai thành phố khác , nên thực qua nhiều, cũng thiết cho lắm. Bảo Nha thì thiết với bọn họ.

Cao Tranh thường xuyên dẫn Bảo Nha qua đó ăn chực.

Qua nhiều liền trở nên thuộc. Bảo Nha ăn chực cũng cảm thấy ngại ngùng, Cao Tranh chạy đến nhà bọn họ ăn chực cũng ít. Mọi đều như , con Cao Tranh ít nhiều cũng chút thần kỳ, bao giờ coi ngoài.

Theo lý mà , và Vương Nhất Thành ly hôn từ lâu , Vương Nhất Thành thậm chí tái hôn, nên tránh hiềm nghi mới . Cao Tranh cứ như chuyện gì xảy , bao giờ coi ngoài. Cậu chỉ tự đến nhà họ Vương ở, còn đến bên ăn chực. Không chỉ ăn chực, mà còn ăn gói mang về.

Gặp món ngon, thỉnh thoảng còn mang một ít về cho ông bà ngoại nữa cơ.

Cho nên a, Bảo Nha đến nhà bọn họ một chút cũng thấy ngại ngùng.

Bởi vì Tiểu Tranh cũng thấy ngại ngùng gì .

Anh ăn hết còn "gói" mang cơ mà!

Đây , Cao Tranh và Bảo Nha từ Tứ hợp viện , hai liền cùng đạp xe chuẩn đến chỗ ông bà ngoại Cao Tranh ăn chực. Dì bảo mẫu bên đó nấu ăn cũng ngon. Cao Tranh trực tiếp đạp lên xe đạp, :"Ôm c.h.ặ.t , cất cánh nào!"

Kỳ nghỉ hè Vương Nhất Thành bận rộn, nhưng việc quan trọng nhất là tiễn Lam Lăng rời . Con suy cho cùng là cái máy, dù là tính cách như Vương Nhất Thành thì cũng chút chạnh lòng. Dù thì cũng sống cùng một thời gian dài .

So với chia tay Đường Khả Hân và Hồng Nguyệt Tân đây, thấy hụt hẫng hơn một chút.

thì thời gian chung sống với Đường Khả Hân khá ngắn, còn với Hồng Nguyệt Tân thì đôi bên đều giữ vững giới hạn, hơn nữa Hồng Nguyệt Tân cũng thực sự bận rộn, thời gian gặp mặt mỗi ngày ước chừng chẳng bao nhiêu, càng đừng đến việc nhiều lúc cả ngày chẳng với một câu.

Lam Lăng thì khác, họ là bạn học, cho dù cùng một chuyên ngành, nhưng cũng cùng một khoa, ít môn học chung, hai coi như là nửa bạn học, tiếp xúc thực tế với trọn ba năm trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1140.html.]

Con luôn tình cảm, sáng sớm Vương Nhất Thành thức dậy, lúc đập trứng gà cẩn thận bỏng tay.

"Ây da." Anh vội vàng đưa tay xuống vòi nước xả, Bảo Nha thấy tiếng động liền lê dép từ phòng bên cạnh chạy sang:"Ba ơi, thế ạ?"

Vương Nhất Thành:"Không , ba bỏng một chút."

Anh cúi đầu tay, đỏ lên một tí, ngoài thì vấn đề gì khác, đầu :"Con quần áo ."

Anh bổ sung:"Thay quần áo xong thì qua ăn sáng, lát nữa chúng đến nhà họ Lam để cùng tiễn Lam Lăng."

Bảo Nha:"Dạ."

Cô bé bóng lưng của ba, chút do dự , Vương Nhất Thành lúc mới xoa xoa mặt, hít một thật sâu.

Thực , cả, thực sự cả.

Bữa tiệc nào cũng đến lúc tàn.

Từ kiếp đến kiếp , luôn đến , quen .

Anh xoa mặt một cái, bưng đĩa trứng ốp la , Bảo Nha và Cao Tranh cũng qua tới, tối qua Cao Tranh cũng ngủ bên , hai , Bảo Nha lén ba, dè dặt :"Ba ơi, nếu ba buồn thì cứ một trận , sẽ giải tỏa áp lực lắm đấy."

Vương Nhất Thành ngước mắt con gái, lắc đầu:"Thế thì cũng cần thiết."

Anh bắt đầu ăn , cúi đầu chọc chọc miếng trứng ốp la, bình tĩnh :"Buồn thì buồn, nhưng con luôn chấp nhận, ai thể ở bên cạnh mãi mãi, bất kể là ai cũng thôi."

Anh cách tự an ủi :"Lúc ở bên chúng vui vẻ, thế là , con về phía ."

Bảo Nha chằm chằm ba, lặng lẽ gật đầu.

Thực cô bé cũng thấy khó chịu, nhưng, vẫn là câu đó, cô bé quen . Cho nên cũng thể tự điều chỉnh tâm trạng của . Ba cùng khỏi nhà, Vương Nhất Thành đạp xe một , Cao Tranh chở Bảo Nha.

Cứ hễ ba ngoài là Vương Nhất Thành tuyệt đối chở con gái, nặng c.h.ế.t. Có sức lao động tội gì xài? Loại thanh niên trai tráng như Cao Tranh sức lực đang thừa thãi chỗ dùng. Lúc muộn hơn giờ một chút, nhưng đường vẫn ít xe đạp, vì đang là kỳ nghỉ hè, đám trẻ con lớn nhỏ đều thả , chạy nhảy khắp nơi. Vô tư lự lượn lờ khắp chốn.

Vương Nhất Thành đạp xe một mạch đến nhà họ Lam, một vài họ hàng của nhà họ Lam cũng đang ở đó, hai nhà và dì của Lam Lăng ai đến đều đến. Mọi đều chút bịn rịn nỡ rời xa. Vương Nhất Thành bước cửa, Lam Lăng dậy:"Sao giờ mới đến."

Cô oán trách một câu, bước tới nắm lấy tay Vương Nhất Thành:"Sáng nay ăn gì ? Nhà em mua sữa đậu nành với quẩy ."

 

 

Loading...