Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1136

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:42:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với nhiều cô gái nông thôn mà , học hành là lối thoát nhất của họ. Hai tương đương với việc rải thêm chông gai lên con đường đó. Bọn họ bản thì bàn tới, nhưng thật sự là ảnh hưởng đến khác.

Trong đó, Vu Chiêu Đệ thì còn đỡ.

Bởi vì cô trở mặt với gia đình từ sáu bảy năm khi thi đại học, chứ đỗ cao đẳng mới trở mặt. Từ Tiểu Điệp thì đúng là , cô coi là điển hình cho tấm gương trong chuyện . Một gia đình đang phân vân cho con học , đều vì "chiến tích" của cô mà do dự thôi.

Nếu vẫn còn một tấm gương , thì ảnh hưởng còn nhiều hơn nữa.

Chính vì , Vương Nhất Thành vô cùng chướng mắt Từ Tiểu Điệp. Anh xuất từ nông thôn, hiểu rõ trẻ con nông thôn ít lối thoát, mà con gái nông thôn lối thoát càng ít hơn. Cái loại như Từ Tiểu Điệp vì chuyện của bản mà gây ảnh hưởng đến khác, thật sự khinh thường.

Trơ mắt Từ Tiểu Điệp khuất, Vương Nhất Thành trực tiếp trợn trắng mắt, một cái lườm rõ to.

Vu Chiêu Đệ đầu , liền thấy.

Hiếm hoi , cô thấy Vương Nhất Thành thuận mắt đến thế!

Mặc dù tại Vương Nhất Thành xuất hiện ở đây xem náo nhiệt, nhưng chỉ dựa cái lườm nguýt , Vu Chiêu Đệ cảm thấy con Vương Nhất Thành tồi. Ít nhất thì tam quan cũng bình thường!

lặng lẽ gật đầu với Vương Nhất Thành.

Vương Nhất Thành cũng coi như hiệu chào hỏi.

Bảo Nha nhỏ giọng lầm bầm:"Khoảng cách cũng lớn quá đấy? Con và Tiểu Tranh nãy đều sáp đến mặt cô , cô còn chẳng nhận bọn con. Ba lẫn trong đám đông thế vẫn nhận ba ngay lập tức."

Ba cô bé đúng là tâm điểm bẩm sinh của đám đông mà.

Vương Nhất Thành mỉm :"Ba là hạc trong bầy gà mà."

Bảo Nha:"...................................."

Cái gì cơ?

Ba là hạc.

Bọn họ là đám "gà" nền ?

Thế thì quá đáng lắm đấy. Bảo Nha khẽ hừ một tiếng. Vương Nhất Thành thấy dáng vẻ phục của con gái, liền bật .

Thấy hiện trường vẻ còn gì náo nhiệt nữa, Bảo Nha tò mò hỏi:"Ba ơi, ba đến đây ?"

Cô bé vẫn hỏi, ba đến bệnh viện gì.

Vương Nhất Thành:"Hôm nay Lam Lăng việc, ba qua đây lấy giúp cô giấy khám sức khỏe."

Trước khi nước ngoài, việc của Lam Lăng thật sự khá nhiều.

Bảo Nha gãi đầu:"Đi du học còn nộp cái nữa ạ?"

Vương Nhất Thành:"Ba cũng cần nộp , nhưng Lam Lăng bác sĩ ở nước ngoài đắt lắm, nên cô nghĩ khi vẫn nên kiểm tra sức khỏe một chút. Nếu nước ngoài cần thì nộp, nếu cần thì cũng coi như kiểm tra sức khỏe , xem tình trạng cơ thể thế nào, đỡ mất công ngoài mù tịt về tình trạng sức khỏe của bản ."

Bảo Nha:"Thì ."

Vương Nhất Thành:"Được , ba lấy đây. Mải lo hóng hớt quá."

Bảo Nha hì hì:"Con cũng mải hóng hớt mà."

trò vui vẻ cũng kết thúc , Bảo Nha thấy hiện trường tiến triển gì mới, liền :"Con cùng ba."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1136.html.]

Vương Nhất Thành:"Được."

Cao Tranh cũng lặng lẽ theo.

Bên phía Vương Nhất Thành việc cũng ít, lấy xong giấy khám là thể . Ba cha con cùng bước ngoài, nhưng so với thời tiết nắng ráo buổi trưa, bây giờ trời âm u, trông vẻ sắp mưa. Vương Nhất Thành một nữa cảm thán:"Nếu chúng thể tự một chiếc xe thì mấy."

Hiện tại cho phép tư nhân mua bán ô tô. Sở dĩ Vương Nhất Thành luôn động lòng, chủ yếu vẫn là vì sự phát triển trong tương lai. Anh từ chỗ Vu Chiêu Đệ và Trần Văn Lệ ít chuyện "tương lai", chính vì thể, nên bây giờ mới vô cùng khao khát.

Bảo Nha "tương lai", nhưng vì ba cô bé lải nhải chỉ một . Cô bé cũng động lòng a.

"Con cũng ." Hai cha con cùng thở dài.

Tại cho mua chứ.

Nếu cho mua thì , bọn họ mua nổi mà.

Cao Tranh hai cha con , nhịn bật . Cậu :"Đợi thêm chút nữa , hoặc sẽ cách khác."

Vương Nhất Thành đếm kỹ những lợi ích của việc xe:"Nếu xe, chúng sẽ xe buýt nữa. Mùa hè nóng nực thế , xe chẳng sẽ che nắng ? Lúc chạy xe gió, bao. Nếu gặp trời mưa cũng ướt. Bất kể cũng nhanh, chao ôi..."

Cao Tranh:"..."

Cái đúng là, đến mức cũng động lòng .

bọn họ cách nào .

Mặc dù sở hữu một chiếc xe , nhưng bọn họ vẫn hướng về phía trạm xe buýt mà . Làm vẫn đạp chân đất thực tế a. Tuy nhiên vì trời râm mát gió, nên còn oi bức như buổi trưa nữa. Vương Nhất Thành hỏi:"Cháu dự định gì cho kỳ nghỉ hè ?"

Câu hỏi đương nhiên là hỏi Cao Tranh.

Cao Tranh:"Cháu sẽ về nhà một chuyến, nhưng chắc sẽ cả kỳ nghỉ ."

Cậu liếc Bảo Nha một cái, Bảo Nha ý định dạo cùng , bổ sung thêm một câu:"Nếu cháu tự về, chắc một tuần là ."

Vương Nhất Thành gật đầu, hỏi:"Vậy cháu đặt vé xe ?"

Cao Tranh:"Chưa ạ, đợi chị Lam cháu mới , cháu cũng tiễn chị một đoạn."

Cao Tranh và Lam Lăng cũng coi như thiết. Suy cho cùng, quan hệ gần gũi với nhà họ Vương, nên cũng thường xuyên tụ tập cùng Lam Lăng.

"Khi nào chị Lam ạ?"

Vương Nhất Thành:"Cũng sắp ."

Bảo Nha lén ba một cái, ba cô bé vẻ gì là buồn bã lưu luyến.

Vương Nhất Thành ngược cảm nhận ánh mắt của con gái, :"Con cái gì? Sợ ba buồn , ba thì . Chuyện nắm chắc trong lòng từ lâu , đủ để ba giữ cảm xúc bình thường."

Bảo Nha khẽ :"Con thì ."

Cô bé khẽ thở dài một tiếng, phồng phồng má. Chị Lam , cô bé thật sự chút buồn.

Vương Nhất Thành xoa xoa đầu con gái, :"Bữa tiệc nào cũng đến lúc tàn, hơn nữa cũng sẽ mà. Giống như Hương Chức , mặc dù các con cách xa, nhưng qua nữa."

 

 

Loading...